Chương 398: Garp ngươi còn biết quan tâm Ace
Hải Quân Bản Bộ Marineford!
“Đông đông đông ——!”
Tiếng đập cửa như sấm vang lên, không đợi Mokushin lên tiếng, Garp đã đạp cửa xông vào, trong tay hắn còn dính vụn senbei.
“Mokushin! Thằng nhóc Ace hỗn xược kia trở thành con trai của Râu Trắng sao?!”
Lúc này, Garp sau khi nhận được tin tức liền giật mình, sau đó nhanh chóng đến tìm Mokushin!
Mà Mokushin nhìn vẻ mặt thở hổn hển của Garp, hắn cũng đã sớm đoán được Garp sẽ phản ứng như thế!
“U! Đây không phải Garp đại thúc sao! Ngài phá cửa nhanh thật đấy!”
Mokushin nói với vẻ thờ ơ.
Garp kéo lê chiếc ủng chiến trên sàn nhà tạo ra tiếng ken két chói tai, hắn một tay vỗ tờ giấy tình báo xuống bàn, mép giấy bị hắn bóp nhăn lại!
“Chớ có đùa cợt với ta! Ngươi tự mình nhìn đi! Trên này viết có phải thật không? Thằng nhóc Ace thối tha kia, thật sự làm con trai cho lão già Râu Trắng sao?”
Chỉ thấy bức ảnh trên tờ giấy tình báo có chút mơ hồ, nhưng có thể rõ ràng nhìn thấy Ace đứng cạnh Râu Trắng, hai người đang giơ bát rượu chạm cốc, nụ cười trên mặt Ace rạng rỡ đến chói mắt.
Mokushin sau khi thấy cũng chỉ mỉm cười, hắn cầm lấy tờ giấy tình báo, chậm rãi gấp lại rồi nói.
“Thật sự đấy, Marco vừa tuyên bố tin tức, nói là Râu Trắng tự mình chủ trì nghi thức nhận thân, toàn bộ Hải Tặc Tân Thế Giới đều đang đồn.”
“Đồn? Đồn cái rắm!”
Garp đột nhiên nắm chặt cổ áo Mokushin, kéo hắn về phía mình, trên trán nổi gân xanh, gương mặt giận dữ!
“Đây chính là Râu Trắng! Là đối thủ một mất một còn đã đấu cả đời với Roger! Hắn làm sao lại nhận con trai của Roger làm con nuôi? Đây rốt cuộc là cái đạo lý gì!”
Garp biết nếu thân phận của Ace bị Râu Trắng biết, e rằng Râu Trắng giết Ace cũng không chừng.
Dù sao trong số Hải Tặc cũng chẳng có mấy người là tốt cả.
Chớ đừng nói chi là Tứ Hoàng nổi tiếng tàn ác trên biển!
Tuy nhiên Mokushin biết, Râu Trắng biết cũng không sao, dù sao quan hệ giữa Râu Trắng và Roger vốn là kiểu kẻ thù của kẻ thù là bạn.
Cho nên sẽ không làm gì Ace cả, chỉ thấy Mokushin nhẹ nhàng đẩy ngón tay Garp ra, chỉnh lại cà vạt bị kéo lệch rồi chậm rãi nói.
“Đạo lý chính là, Râu Trắng muốn một người con trai như Ace, mà Ace cũng muốn một người cha như Râu Trắng.”
Mokushin cũng biết rõ, Râu Trắng muốn nhận thân tình, Ace lại muốn có cha, đây chẳng phải là do hai bên cùng hấp dẫn nhau rồi trở thành người nhà sao.
“Ngươi còn giúp bọn hắn nói đỡ?”
Garp tức giận lùi lại hai bước, một cú đá vào khung sắt bên cạnh, khung sắt phát ra tiếng “Bịch” thật lớn, văn kiện bên trên rơi lả tả xuống đất!
“Ngươi khi đó đã bảo đảm với ta thế nào, ngươi chính là làm lão sư hắn như vậy sao? Trơ mắt nhìn hắn nhảy vào hố lửa!”
Phải biết Mokushin cũng đã nói sẽ luôn chú ý Ace, dù sao Garp là ông nội của Ace, không lo lắng là giả.
Nhưng lúc này Mokushin cũng không chấp nhận, hắn cúi người nhặt lên những văn kiện tản mát rồi chậm rãi nói.
“Hố lửa? Ngài cảm thấy thuyền của Râu Trắng là hố lửa sao? Nói gì thì nói, đó cũng là Tứ Hoàng trên biển, Ace có thể được hắn che chở thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!”
“Ngài cứ yên tâm đi, Garp lão đầu!”
Mokushin đùa giỡn nói, vẫn không quên vỗ vỗ vai Garp!
Bàn tay Mokushin vừa chạm vào vai Garp, liền bị Garp bỗng nhiên hất ra.
“Đừng có nói năng thiếu lễ độ với ta!”
Garp lùi lại hai bước, lồng ngực phập phồng kịch liệt nói tiếp.
“Che chở? Ngươi biết Râu Trắng trên tay có bao nhiêu nhân mạng không? Ngươi biết hắn trước kia vì cướp đoạt địa bàn, đã đốt toàn bộ hòn đảo thành đất khô cằn sao?”
“Đừng quên, Râu Trắng là thuyền viên của Rocks, Rocks độc ác đến mức nào ngươi cũng đâu phải không biết!”
Lời Garp nói đích thật là sự thật, Mokushin tự nhiên cũng biết.
Dù sao những người trên thuyền Rocks ban đầu, kẻ nào mà chẳng phải đại gian đại ác, chẳng có chuyện gì bọn hắn không dám làm!
Nhưng Mokushin biết, sự đối xử của Râu Trắng với thân tình và tình cảm dành cho Roger sẽ không thay đổi.
“Ngài nói những thứ này, ta còn rõ hơn ngài, nhưng ngài quên, Râu Trắng quan tâm nhất là gì rồi.”
Hắn đi đến trước mặt Garp, gằn từng chữ.
“Râu Trắng quan tâm nhất là ‘gia nhân’!”
Garp đột nhiên bị hai chữ người nhà này làm cho có chút lúng túng.
Muốn nói người nhà của Ace là hắn Garp chứ, sao lại trở thành Râu Trắng đâu?
Nhưng hắn cũng biết mình làm người ông này thật sự không xứng chức, dù sao đã ném Ace đến thôn Foosa rồi không thể nào quản.
Hắn cũng có chút á khẩu không trả lời được.
Mokushin tự nhiên cũng biết Garp lúc này đang suy nghĩ gì, hắn chính là muốn xem thử lão già quật cường này còn có thể làm sao.
Kỳ thực Ace trở thành Hải Tặc chẳng phải cũng vì Garp từ trước đến giờ chưa từng quản giáo Ace sao.
Lại thêm Ace vốn là một nam nhi mười bảy, mười tám tuổi, chính là độ tuổi nổi loạn, cho nên tất cả liền thuận lý thành chương!
“Ngược lại Ace không thể ở lại nơi đó…”
Lúc này giọng Garp càng ngày càng nhỏ, cuối cùng cơ hồ đã biến thành tiếng thì thầm.
“Nếu hắn có chuyện bất trắc… Ta làm sao xứng đáng Rouge…”
Nhắc đến mẫu thân Ace, biểu cảm của Garp cũng trở nên khó chịu.
Mà Mokushin cũng nhớ tới người mẹ kiên cường ấy, dù sao Ace cũng là do hắn chứng kiến ra đời, hơn nữa lúc trước Rouge qua đời, hắn cũng đã hứa sẽ chăm sóc Ace.
Muốn nói về thân tình, Mokushin biết Râu Trắng đích thật là một người đáng tin hơn Garp.
“Quý cô Rouge nếu còn sống, chắc chắn cũng hy vọng Ace có thể sống vui vẻ, ngài xem bộ dạng của hắn trên hình, lúc nào lại cười thoải mái như vậy chứ?”
Lúc này Mokushin chỉ vào tấm hình kia, nhàn nhạt nói với Garp.
Mà Garp bây giờ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Ace vui vẻ đến vậy, trong ấn tượng của hắn, Ace chưa từng cười với mình như thế!
“Nhưng… Nhưng thân phận hắn…”
Garp vừa nghĩ tới thân phận của Ace, hắn cũng không khỏi có chút thương cảm.
“Vạn nhất bị Râu Trắng biết… Một mình hắn đối phó sao được…”
Đối với lão đầu cứng miệng này, Mokushin thực sự là không thể làm gì.
“Thôi, Garp đại thúc, Ace không phải một mình, chẳng phải còn có ta sao? Cùng lắm thì ta đi tìm Râu Trắng một chuyến thôi!”
Garp bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng, cho rằng Mokushin muốn đưa Ace về.
“Ngươi đi làm cái gì? Bắt Ace về sao?”
Mokushin nghe đến đó cũng cười cười tiếp tục nói.
“Bắt Ace về ư? Kỳ thực ta cảm thấy Râu Trắng làm cha của hắn thực sự rất tốt, ta chỉ là đi cùng Râu Trắng tâm sự thôi…”
Nói xong Mokushin đi đến bên cửa sổ, nhìn ra xa bến cảng, ngữ khí rất bình thản.
“Không phải với tư cách Hải Quân Đại Tướng, mà là với tư cách lão sư của Ace, đi cùng Râu Trắng nói chuyện thật tử tế…”
Garp nghe Mokushin nói vậy, kỳ thực hắn cũng đã hiểu ý của Mokushin, sự lo lắng trong mắt tiêu tan đi chút ít!
“Ngươi là muốn…”