Chương 393: Buggy ngươi cùng Ace đánh một chầu
Buggy nghe được ba chữ “Đánh một trận” hai mắt hắn lập tức sáng rực lên, cứ như vừa vớ được chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Hắn bật dậy khỏi mặt đất, phủi phủi cát trên người, ra vẻ hung hăng trừng mắt khiêu khích Ace với giọng điệu tầm thường.
“Đánh thì đánh! Ai sợ ai! Chẳng phải là một tiểu thí hài sao, coi chừng ta không đánh cho ngươi khóc gọi mẹ!”
Ace nghe Buggy khiêu khích mình như vậy, khóe miệng hắn theo bản năng giật giật, trông có vẻ tức giận nói.
“Hừ! Phải không? Ta sẽ không hạ thủ lưu tình, rốt cuộc ai sẽ đi tìm mẹ vẫn còn chưa biết đâu đấy!”
“Hạ thủ lưu tình?”
Buggy nghe Ace nói vậy, hắn cũng nhịn không được cười nhạo một tiếng, rút ra thanh tiểu đao han gỉ bên hông ra dấu trước ngực mình.
“Đợi một chút đừng có mà khóc lóc cầu xin ta!”
Buggy nói đoạn, hắn tự tin tạo một tư thế mà hắn cho là rất ngầu.
“Nhìn kỹ đây, đây chính là tuyệt kỹ độc môn của Thuyền Trưởng Buggy ta!”
Nói xong, hắn vung tiểu đao lao thẳng về phía Ace.
Tiểu đao vạch ra một đường vòng cung giữa không trung, mang theo tiếng gió chém xuống vai Ace.
Ace theo bản năng nghiêng người tránh né, nhưng vừa mới trở thành năng lực giả, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn thích ứng, động tác chậm nửa nhịp, góc áo bị tiểu đao rạch một đường.
“Hắc hắc, thế nào? Sợ rồi sao?”
Buggy đắc ý cười vang, bước chân không ngừng, tiếp tục vung tiểu đao tấn công.
Chiêu thức của hắn tuy hỗn loạn vô chương, nhưng được cái tốc độ nhanh, hơn nữa quanh năm lăn lộn trên biển, kinh nghiệm đánh nhau phong phú hơn Ace rất nhiều.
Ace trong lúc nhất thời có chút luống cuống tay chân, chỉ có thể không ngừng tránh né.
Hắn muốn sử dụng năng lực của Mera Mera no Mi, nhưng ngọn lửa trong lòng bàn tay lúc sáng lúc tối, không cách nào tùy tâm sở dục phóng ra.
Dù sao hắn vừa ăn trái ác quỷ chưa lâu, vẫn chưa thể thành thạo khống chế sức mạnh này.
“Uy, tiểu thí hài, sức lực của ngươi đâu hết rồi?”
Buggy vừa tấn công vừa trào phúng!
“Có mỗi chút bản lĩnh này, ta thấy ngươi hay là về nhà bú sữa mẹ đi thôi!”
Ace bị nói đến đỏ bừng cả khuôn mặt, trong lòng nén một cỗ khí.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng tập trung tinh thần, tưởng tượng cảm giác ngọn lửa đang lưu chuyển trong cơ thể.
Cuối cùng, khi tiểu đao của Buggy lần nữa chém tới, hắn chợt xòe bàn tay ra, một đám lửa “Hô” một tiếng xông ra, chắn trước người.
“Hả?”
Buggy sững sờ một chút, lập tức càng thêm khinh thường cười lạnh.
“Chỉ chút lửa này thôi ư? Muốn hù dọa ai vậy?”
Hắn vung đao chém về phía ngọn lửa, nhưng tiểu đao vừa chạm vào ngọn lửa, liền bị bỏng đến “Ầm” một tiếng, bốc lên một làn khói đen.
“Nóng quá! Nóng quá!”
Buggy vội vàng ném đi tiểu đao, lắc lắc bàn tay bị nóng đỏ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc!
“Ngươi đây là thứ quỷ gì?”
“Đương nhiên là Trái Ác Quỷ!”
Trên mặt Ace lộ ra vẻ tươi cười, xem ra mình dần dần nắm giữ được bí quyết rồi.
Buggy trợn to hai mắt, lập tức lại cười lạnh!
“Trái Ác Quỷ? Thì ra ngươi cũng là năng lực giả à, khó trách lại ngông cuồng như vậy! Bất quá, ngươi cho rằng như vậy là có thể đánh bại ta sao? Quá ngây thơ rồi!”
“Đã là Người sở hữu năng lực của Trái Ác Quỷ rồi, ai còn chẳng phải a!”
Buggy đột nhiên xoay tròn tại chỗ, cơ thể “Bá” một tiếng tách ra thành vô số khối, giống như những mảnh ghép hình nằm rải rác trên mặt đất.
“Hãy xem năng lực Bara Bara no Mi của ta!”
Một giây sau, chỉ thấy các bộ phận cơ thể đã tách rời của Buggy bay về phía Ace, nắm đấm, chân, cánh tay, từ mọi hướng tấn công tới Ace.
Ace không nghĩ tới hắn còn có chiêu này, hơn nữa cũng là Người sở hữu năng lực của Trái Ác Quỷ, lập tức có chút bối rối.
Hắn vội vàng phóng ra nhiều ngọn lửa hơn, tạo thành một bức tường lửa quanh cơ thể.
Nhưng các bộ phận cơ thể của Buggy trực tiếp vòng qua bức tường lửa trên không, nặng nề đánh vào thân Ace.
“Ưm!”
Ace bị đánh liên tiếp lùi về phía sau, trên thân có thêm vài chỗ bầm tím.
Hắn không nghĩ tới năng lực của Buggy quỷ dị như vậy, lại có thể tự do điều khiển.
“Ha ha ha, biết sự lợi hại của ta chưa!”
Thân thể Buggy trọng tổ lại với nhau, dương dương tự đắc nhìn Ace, lộ ra một tia trào phúng!
“Trái Ác Quỷ thì thế nào? Gặp phải Thuyền Trưởng Buggy ta, ngươi vẫn cứ hết đường xoay sở thôi!”
Thế nhưng kỳ thực nội tâm Buggy cũng không thể nào không hoảng sợ.
Hắn biết đứa trẻ trước mặt này đã ăn Trái Ác Quỷ, mà đó lại là Trái Ác Quỷ hệ Logia hiếm hoi.
Nếu không phải hắn cảm thấy Ace đối với năng lực của mình chưa thực sự quen thuộc, hắn thật sự không dám đánh đâu!
“Đáng ghét!”
Ace cắn răng, hắn không thể cứ như vậy chịu thua.
Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng lại lời Mokushin vừa dạy, cố gắng cảm nhận sức mạnh ngọn lửa trong cơ thể.
Hắn muốn làm cho ngọn lửa mạnh hơn, tập trung hơn!
“Chịu chết đi, tiểu thí hài!”
Buggy lần nữa phân liệt cơ thể, phát động công kích mãnh liệt hơn.
Lần này Ace không còn bối rối, hắn mở choàng mắt, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
“Hỏa Quyền!”
Hắn hét lớn một tiếng, nắm đấm phải bao quanh ngọn lửa hừng hực, hung hăng đập tới các bộ phận cơ thể đã tách rời của Buggy.
“Bành!” một tiếng vang thật lớn, ngọn lửa và các bộ phận cơ thể của Buggy va chạm vào nhau, phát ra hào quang chói sáng.
Buggy chỉ cảm thấy một cỗ sức mạnh nóng rực truyền đến, các bộ phận cơ thể đã tách rời của hắn trong nháy mắt bị ngọn lửa thiêu đốt, đau đến mức hắn kêu ngao ngao.
“Tay của ta! Chân của ta!”
Buggy vội vàng thu hồi các bộ phận thân thể, một lần nữa tổ hợp lại với nhau.
Nhưng lúc này hắn, đã bị thiêu đến cháy đen, tóc xoăn tít, quần áo cũng biến thành những mảnh vải đen mỏng rách nát, trông rất giống một con khỉ đen.
“Ngươi… Ngươi lại dám đốt ta!”
Buggy vừa tức vừa sợ, chỉ vào Ace không nói nên lời.
Hắn chẳng thể nghĩ tới, tiểu thí hài vừa trở thành năng lực giả này, lại có thể bộc phát ra sức mạnh mạnh đến vậy.
Ace thở phì phò, nhìn Buggy dáng vẻ chật vật, trên mặt đã lộ ra nụ cười chiến thắng.
“Ta đã nói rồi, ta sẽ không hạ thủ lưu tình.”
“Đáng ghét! Đáng ghét!”
Buggy khí cấp bại hoại, vẫn còn định xông lên tấn công, nhưng vừa bước ra một bước, liền bị đau đớn trên người hành hạ đến nhe răng trợn mắt.
Hắn biết mình đã không phải là đối thủ của Ace, tiếp tục đánh xuống chỉ có thể thảm hại hơn.
“Thôi… Tính ngươi lợi hại!”
Buggy hung tợn trừng Ace một mắt, quay người liền định chạy.
“Dừng lại!”
Giọng Mokushin đột nhiên vang lên.
Buggy sợ đến toàn thân khẽ run rẩy, cứng đờ xoay người lại, trên mặt nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Đại… Đại Tướng đại nhân, ta đã dựa theo yêu cầu của ngài đánh với hắn rồi, hơn nữa… Hơn nữa ta đây cũng là tuy bại nhưng vinh mà, ngài cứ thả ta đi mà.”
Mokushin nhìn Buggy với dáng vẻ chật vật như một con khỉ đen, nhịn không được bật cười.
“Có thể tha cho ngươi đi, bất quá, về sau không cho phép ở Đông Hải làm xằng làm bậy, bằng không lần sau nhưng là không còn vận may như vậy đâu.”
“Vâng vâng vâng! Ta bảo đảm! Ta cũng không dám nữa!”
Buggy liền vội vàng gật đầu cúi người, như thể vừa được đặc xá, liền lăn một vòng xông về phía chiếc thuyền nhỏ của mình.
Nhìn Buggy hoảng hốt chạy thục mạng, Ace nhịn không được bật cười.