Chương 351: Poneglyph và Khỉ!
Mokushin đắc ý hất cằm lên, hắn không biết vì sao lại cảm thấy vui vẻ đến thế. Komei đứng một bên cũng bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau đó, đám khỉ này liền dẫn Mokushin cùng Komei đi đến trung tâm đảo nhỏ. Các Hải Quân khác thì ở lại bãi cát và trên quân hạm!
Khi Mokushin và Komei đến một khu thạch lâm bí ẩn, Komei lộ ra ánh mắt tò mò cứ như vậy nhìn xem.
“Mokushin Đại Tướng, ngài nhìn những cái Thạch Trụ kia, giống như là những lỗ thủng quy tắc bị nhiệt độ cao làm tan chảy.”
Mokushin nheo mắt lại, ánh sáng đỏ thẫm của Mangekyo Sharingan lưu chuyển sau cặp kính râm, phân tích cảnh tượng trong rừng đá với tốc độ gấp mười. Những lỗ thủng quy tắc kia hiển hiện ra ánh kim loại kỳ dị. Dưới sự nhìn rõ của Sharingan, có thể thấy những dấu ấn nhỏ xíu không phải là vân dung nham tự nhiên hình thành, mà là dấu tích điêu khắc do con người.
“Đích xác không tầm thường.”
Mokushin chậm rãi đi tới trước một Thạch Trụ lớn nhất, hắn chạm nhẹ vào bề mặt Thạch Trụ. Một cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay, đồng tử hắn hơi co lại. Chất liệu này lại rất giống với hải lâu thạch, nhưng lại mang theo một loại ba động đặc thù nào đó. Hơn nữa, hình dạng của Thạch Trụ này Mokushin nhìn thế nào cũng thấy có chút khó chịu.
Một giây sau, chỉ thấy Mokushin giơ nắm đấm của mình lên! Theo tiếng “Oanh!” vang lớn, làm Komei cùng đám khỉ giật nảy mình!
“Mokushin Đại Tướng!”
Ngay khi Komei còn đang nghi ngờ, chỉ thấy Thạch Trụ khổng lồ kia lập tức bắt đầu vỡ nát. Ngay giây sau đó, trước mặt Mokushin thế mà xuất hiện một khối hình lập phương cực lớn! Không chỉ thế, trên mặt khối hình lập phương khổng lồ kia còn điêu khắc những văn tự thần bí!
“Đây là…….. Lịch sử?”
Thanh âm của Komei hiếm khi run rẩy. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Lịch sử.
Mokushin đứng một bên thấy Komei có bộ dáng này cũng lấy làm hiếu kỳ.
“Komei, ngươi biết Lịch sử này ư?”
Phải biết, số người biết Lịch sử lại càng ít. Komei một Hải Quân Trung Tướng bình thường làm sao lại biết được, hơn nữa hắn vẫn còn đi theo quân hạm của mình. Bởi vậy, không thể nào tiếp xúc với Lịch sử mới đúng!
Lúc này Komei cũng gương mặt lúng túng.
“Nói sao đây, hồi nhỏ trong làng của chúng ta có mấy học giả Ohara tới, bọn họ nói qua mấy câu như thế. Hơn nữa ta cũng từng nghe trong miệng Chính Phủ Thế Giới có chuyện về Lịch sử!”
Mokushin nghe được lời Komei nói, cũng kinh ngạc khi Komei lúc nhỏ lại còn gặp qua học giả Ohara. Bất quá Ohara đều đã bị hủy diệt, Komei mới có thể cảm thấy có chút lúng túng a!
“Tốt a, nhưng vì sao Lịch sử lại nằm trên đảo không người ở Nam Hải, do cự viên phun lửa thủ hộ?”
Lúc này Mokushin không hỏi Komei, mà trực tiếp chuyển sang chuyện khác, nói ra nghi ngờ của mình.
Đúng lúc này, con cự viên phun lửa cầm đầu đột nhiên phát ra một tiếng gầm rú trầm thấp, trong thanh âm mang theo một loại vận luật đặc thù nào đó. Những con vượn khổng lồ khác nhao nhao hưởng ứng, bắt đầu vây quanh bia đá nhảy lên vũ điệu quỷ dị.
Kenbunshoku Haki của Mokushin trong nháy mắt được triển khai, nhạy bén bắt được năng lượng di chuyển trong không khí. Hắn kinh ngạc phát hiện, vũ điệu của đám vượn lớn dường như đang cộng hưởng với bia đá, văn tự trên bề mặt khối hình lập phương bắt đầu nổi lên quang mang nhàn nhạt, những ký hiệu thần bí cũng theo đó chậm rãi chuyển động.
“Đây là…… Nghi thức nào đó?”
Mokushin đứng lên, cảnh giác nhìn chăm chú vào những biến hóa xung quanh. Theo vũ điệu tiếp diễn, phía dưới bia đá đột nhiên nứt ra một khe hở, chậm rãi dâng lên một hốc tối.
Mokushin cùng Komei liếc nhau, đồng thời đưa tay mở ra hốc tối. Bên trong là một quyển cuộn trục cổ lão được bao bọc bằng chất liệu đặc thù.
Khi cuộn trục triển khai trong nháy mắt, một bức họa hiện lên trước mắt Mokushin. Trong tấm hình, một vị nam tử thân hình cao lớn, phía sau hắn có một cái mũ rơm cực lớn! Nam tử đứng ở chính giữa, quanh thân còn quấn đủ loại động vật, trong đó liền bao quát con cự viên phun lửa này.
“Đậu đen rau muống! Mũ rơm! Joy Boy?”
Khoảnh khắc này, Mokushin nghĩ tới nam nhân đầu tiên chính là Joy Boy. Mặc dù không phải loại Thái Dương Thần Model: Nika mà hắn biết. Nhưng mà hắn biết, nam nhân đội nón cỏ, thêm vào những động vật xung quanh, thêm vào cái Lịch sử này, nếu như không phải Joy Boy thì có quỷ. Phải biết Joy Boy thế nhưng là nắm giữ năng lực lắng nghe vạn vật, cho nên nhận biết nhiều động vật như vậy cũng là bình thường.
“Thì ra là thế…… Tổ tiên của những con cự viên phun lửa này, từng là đồng bạn của Joy Boy. Bọn hắn bảo vệ không chỉ là Lịch sử, mà càng là một đoạn ràng buộc vượt qua ngàn năm.”
Mokushin cũng trực tiếp hiểu rõ mọi chuyện, nhưng lúc này Komei lại vẻ mặt nghi hoặc. Hắn mặc dù cũng nhìn bức họa này, nhưng mà hắn căn bản không hiểu gì cả.
Mà đúng lúc này, con cự viên cầm đầu đi đến trước mặt Mokushin, chậm rãi cúi đầu xuống, đem một quả trái ác quỷ tản ra đường vân hỏa diễm đặt dưới chân hắn.
“Đại Tướng, đây là…… Trái Ác Quỷ?”
Komei tự nhiên biết Trái Ác Quỷ, hơn nữa cũng đã gặp. Trước đây Mokushin còn nói muốn cho Komei một quả Trái Ác Quỷ. Nhưng mà Komei hắn chính là không ăn. Mà giờ khắc này Mokushin lại trợn tròn mắt!
“Ta mẹ nó Mera Mera no Mi a! Xác định không có đùa lão tử!”
Phải biết đây chính là trái ác quỷ mà Ace đã ăn a, cứ như vậy xuất hiện trước mặt hắn? Nội dung cốt truyện này sao hắn lại không biết chứ?
“Chẳng lẽ để ta đi ăn cho Ace?”
Mặc dù Mera Mera no Mi là trái ác quỷ hạ vị so với Magu Magu no Mi, nhưng cũng là một hệ Logia rất mạnh a! Mokushin nhớ tới Ace dùng trái ác quỷ này cũng có chút lúng túng. Ace dùng thì như phế vật, Sabo dùng liền thành Viêm Đế!
Bất quá, đã gặp được thì Mokushin cũng không có biện pháp. Hệ Thống thu hồi rồi sau đó đổi lại với nửa giá, rồi đem cho Ace thôi, hắn còn có thể làm sao!
Mokushin bất đắc dĩ cầm lấy viên Mera Mera no Mi này, quay đầu nhìn về phía cự viên nghi ngờ hỏi:
“Cho ta?”
Mokushin sợ cự viên nghe không hiểu còn dùng tay khoa tay múa chân một chút. Chỉ thấy con cự viên sau khi thấy liền vội vàng gật đầu. Mokushin thấy vậy cũng xác nhận, đây chính là cho hắn!
“Vậy thì cảm ơn…..”
Mokushin ngồi trên mặt đất, hướng về phía con cự viên cầm đầu lộ ra một nụ cười ấm áp cố gắng. Hắn thử dùng Kenbunshoku Haki phóng thích ra cảm xúc hữu hảo, đồng thời chỉ vào Joy Boy vẽ trên bức tranh, rồi lại chỉ vào trái ác quỷ, dùng động tác tay đơn giản cùng thanh âm ra dấu.
“Hắn…… bạn hữu của các ngươi, cùng viên trái ác quỷ này, có quan hệ?”
Cự viên tựa hồ đã nghe hiểu ý của hắn, phát ra một tiếng gầm rú kéo dài.
Khoảnh khắc này, Komei cũng bị thao tác này của Mokushin làm cho vô cùng khó xử, bởi vì hắn cái gì cũng không biết a. Ngược lại nhìn Mokushin, đó là một bộ dáng biết tất cả mọi chuyện đang hỏi cự viên.
Cho nên Komei cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cứ như vậy lẳng lặng dựa vào trên trụ đá một bên, để xem Đại Tướng nhà mình cùng đám vượn lớn biểu diễn.
Ngay sau đó, những con vượn khổng lồ khác nhao nhao hành động, ngay trước mắt Mokushin và Komei, bọn chúng từ các ngõ ngách của rừng đá chuyển đến những hòn đá lớn nhỏ không đều, rồi đắp lên trước mặt Mokushin một vài bức tranh đá đơn sơ.
“Chậc chậc, lại là xem sách tranh chữ sao!”