Chương 341: Mokushin trời sập!
Lúc này, Sengoku cảm giác như cả Marineford đều đi theo tối sầm lại!
“Ngũ Lão Tinh đại nhân, Thánh Shalulia tới Marineford làm gì?”
Sengoku cũng vẻ mặt nghi hoặc, hắn thật sự không nghĩ ra một Thiên Long Nhân nữ nhân tới Hải Quân bản bộ làm gì!
“Sengoku, điều này không cần ngươi quản!”
“Mokushin đâu? Bảo hắn tới bảo vệ Thánh Shalulia!”
Khi Sengoku nghe được tin tức Ngũ Lão Tinh thì càng thêm kinh ngạc, bảo Mokushin tới bảo vệ Thánh Shalulia?
Chuyện này rốt cuộc là thế nào???
“Rõ! Ngũ Lão Tinh đại nhân!”
Đối mặt yêu cầu Ngũ Lão Tinh, Sengoku cũng không cách nào từ chối a!
Khi Den Den Mushi bị cúp máy, Trung Tướng Tsuru phía sau đẩy gọng kính một cái, vẫn còn nghi ngờ nói.
“Sengoku, Thánh Shalulia kia tới làm gì?”
“Ta nhớ lần trước nàng đã muốn kéo Mokushin vào phòng, như là có chuyện gì đó xảy ra. Lần này không chừng lại muốn làm cái quỷ gì!”
Trong mắt bọn họ, Thánh Shalulia chính là một nữ nhân điên, dù sao Thiên Long Nhân cũng đều là một kiểu!
Nghĩ như vậy, đoán chừng là lần trước Mokushin đã đắc tội người phụ nữ điên này, lần này tới nhất định là để trả thù.
Bằng không thì cũng sẽ không chỉ định Mokushin tới bảo vệ Thánh Shalulia!
Một bên khác!
Lúc này, Mokushin một vẻ mặt như cuộc đời không còn gì đáng tiếc nằm trên giường Hancock. Hắn còn không biết mình đã bị Hancock hành hạ bao nhiêu lần!
Hancock cứ như vậy ghé vào ngực Mokushin, gương mặt còn ửng đỏ.
“Mokushin đại nhân, xem ra ngài bị thương không nhẹ đâu, mới bảy ngày thôi…”
Lúc này, Mokushin nghe lời Hancock, đơn giản là choáng váng.
Bảy ngày? Còn thiếu sao? Con trâu nào có thể liên tục cày bảy ngày??
Không chỉ thế, trước khi hắn tới đây, hắn đã liên tục ba ngày “cày” đất Gion, hắn thật sự không chịu nổi!
“Mokushin đại nhân ~ Ngài sao không nói chuyện đâu ~”
Âm thanh Hancock bọc lấy mật đường. Tóc dài của nàng lướt qua lồng ngực hắn khiến một vùng run rẩy.
“Lão già Râu Trắng kia thế mà làm ngươi bị thương thành dạng này… Sớm biết đã để thiếp thân đi giúp ngươi rồi ~”
Hancock nói rồi môi đỏ nhẹ nhàng chạm lên vai hắn, đầu lưỡi liếm qua làn da mang theo hơi lạnh nước biển.
“Được rồi được rồi, gần xong rồi, ta phải đi…”
Mokushin cảm giác nếu mình còn tiếp tục chờ đợi, hắn tuyệt đối khó giữ được cái mạng nhỏ này. Dù sao cho đến bây giờ, Hancock vẫn chưa sử dụng bí dược đảo Kuja.
Bí dược đó, Mokushin nghĩ thôi đã thấy kinh khủng rồi!
Hắn định chống người dậy, nhưng lại bị Hancock dùng đầu gối đẩy trở lại giường. Ánh mắt Hancock đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
“Thế nào? Không thích thiếp thân chăm sóc?”
Mokushin xem xét, đây là muốn uy hiếp a, y hệt Gion!
“Ưa thích ưa thích… Chỉ là… Bảy ngày có chút quá lâu…”
“Cơ thể thật sự không chịu đựng nổi!!!”
Mokushin cũng vẻ mặt bất đắc dĩ, còn mang theo một tia tủi thân nói.
Bất quá, Hancock ngược lại không để ý chút nào. Hancock há miệng, chiếc khuyên tai hình rắn lướt qua cằm hắn.
“Mới bảy ngày, thiếp thân đã chuẩn bị bí dược đảo Kuja cho ngươi, có muốn thử ngày thứ tám không ~”
Mokushin nghe lời Hancock, trực tiếp ho khan!
“Khoan đã khoan đã!”
Hắn tóm lấy tay Hancock đang làm loạn, nhưng lại bị nàng kẹp chặt trên đỉnh đầu. Tóc dài của Nữ Đế như thác nước buông xuống, che khuất mặt của hai người!
“Ta đột nhiên nhớ ra… Hải Quân bản bộ còn có văn kiện chưa duyệt…”
“Lừa người ~”
“Ở lại bồi thiếp thân một ngày nữa đi… Chỉ một ngày thôi…”
Ngay khi Mokushin sắp không chống đỡ nổi, Den Den Mushi đầu giường đột nhiên điên cuồng vang lên, tiếng kêu sóng lỗ sóng lỗ như bùa đòi mạng.
Hancock khó chịu cau mày, vẻ mặt tức giận!
“Kẻ nào không có mắt!!!”
Khoảnh khắc này, Mokushin cảm giác đây chính là tiếng kèn giải phóng mình. Bất kể ai gọi, hắn cũng muốn cho đối phương một cái đập!
Mokushin thừa cơ xoay người nhận điện thoại. Âm thanh Sengoku mang theo sự ngưng trọng chưa từng có đổ ập xuống!
“Mokushin! Lập tức trở về Marineford!”
Nghe thấy mệnh lệnh trở về từ Sengoku, hắn chẳng phải trực tiếp dùng thuấn di đi qua sao!
Đơn giản là sự giúp đỡ kịp thời a!
Mokushin vội vàng đáp lời!
“Tốt! Ta lập tức trở về!”
Nói xong, Mokushin liền bắt đầu mặc quần áo vào!
Phía sau Mokushin, Hancock cũng nghe được lời Sengoku, nàng bây giờ một vẻ mặt u oán!
Nhưng mà, khoảnh khắc này, Sengoku vừa nghe Mokushin trả lời dứt khoát như vậy cũng vẻ mặt nghi hoặc.
Phải biết trước kia Mokushin, nếu nghe được mệnh lệnh mình gọi hắn trở về, hắn sẽ đẩy tới đẩy lui. Lần này sao lại dứt khoát như vậy!
Bất quá, hắn cũng không nghĩ nhiều.
“Mokushin ta muốn nói trước cho ngươi, Điện hạ Thánh Shalulia đã tới Marineford! Ngũ Lão Tinh lệnh ngươi phụ trách an toàn của nàng!”
Mokushin sau khi nghe được tin tức này, mắt trong nháy mắt trợn lớn!
“Ai?! Thánh Shalulia?!”
Mokushin trực tiếp trợn tròn mắt, động tác mặc quần áo cũng ngừng lại.
Thánh Shalulia? Thiên Long Nhân này hắn không cần quá quen thuộc, lần trước hắn đã đánh vào mông đối phương!
Lần này thế mà chủ động tới tìm hắn? Sợ không phải Thánh Shalulia đã phản ứng lại và đến báo thù hắn a!
Mokushin sau khi suy nghĩ một chút cũng cảm giác sau lưng mình run lên!
Den Den Mushi bị cúp máy, Mokushin vẫn duy trì tư thế cứng đờ với điện thoại trong tay.
Hancock từ phía sau hắn thò đầu ra, ánh mắt quyến rũ nheo thành khe hở nguy hiểm.
“Thánh Shalulia? Chính là nữ nhân điên Thiên Long Nhân muốn biến ngươi thành nam sủng đó sao?”
Chuyện này, trước đây rảnh rỗi không có việc gì hắn cũng đã tán gẫu với Hancock!
Hơn nữa Hancock rất chán ghét và đối địch với Thiên Long Nhân, bất kể Thiên Long Nhân đó là nam hay nữ!
Khoảnh khắc này, không khí trong nháy mắt ngưng kết.
Mokushin có thể cảm nhận Haoshoku Haki nổi lên quanh thân Hancock. Ga trải giường dưới đầu ngón tay nàng hóa thành bụi.
Hắn chậm rãi xoay người, nhìn Nữ Đế với ánh mắt bừng cháy lòng đố kỵ.
“Muốn hay không thiếp thân giết nàng! Xúc phạm nam nhân của thiếp thân, đơn giản chính là tự tìm cái chết!”
Lúc này, Hancock vẻ mặt lạnh lùng và quyết tuyệt!
Mokushin thấy cảnh này cũng cảm thấy Nữ Đế thật khủng khiếp, ghen tuông cộng thêm sự bị Thiên Long Nhân làm nô lệ tạo thành hiệu ứng song BUFF a!
“Cái đó… Hancock… Ngươi đừng xung động!”
Mokushin nhanh chóng ngăn cản. Hắn thật sợ Hancock thật sự giết Thánh Shalulia đi!
“Ta thật sự phải đi, ngươi tốt nhất hãy nghỉ ngơi. Chuyện giết Thiên Long Nhân không đơn giản vậy đâu, đừng có làm loạn!”
Hắn cũng không muốn người phụ nữ của mình bị Chính Phủ Thế Giới truy nã, hơn nữa điều này cũng sẽ làm đảo lộn kế hoạch của hắn!
Ba ngày sau!
Mười hai chiếc thánh thuyền mạ vàng như cung điện neo chắc tại bến cảng, và trên kiệu liễn trân châu chính giữa, Thánh Shalulia đang dùng kính viễn vọng khảm kim cương gắt gao khóa chặt bóng dáng hắn.
Hải Quân xung quanh cũng đã sớm bị dọn dẹp sạch sẽ, chỉ sợ có phiền toái không cần thiết!
“Mokushin đại nhân!”
Nàng thét lên xuyên qua gió biển. Nô lệ hai bên kiệu liễn lập tức nâng nàng băng băng chạy tới.
“Đậu đen rau muống, sợ gì tới nấy!”
Lúc này, Mokushin nhìn thấy Thánh Shalulia trong khoảnh khắc đó liền biết người phụ nữ này căn bản không phải tìm mình để báo thù!
Mokushin vô ý thức lùi lại nửa bước, đã thấy nàng đạp từ lưng nô lệ, chiếc ghế nhỏ mang lông nhung thiên nga rơi xuống đất!
“Ngươi rốt cuộc đã đến rồi ~”
Âm thanh Thánh Shalulia ngọt đến phát chán. Móng tay khảm phấn kim cương lướt qua chụp áo choàng Mokushin, gương mặt ửng hồng!
“Người ta đợi ngươi rất lâu rồi đó ~”
Nàng ngửa đầu nhìn hắn, con ngươi vì hưng phấn mà giãn lớn. Kiểu tóc dài xõa vai cũng khiến Mokushin hai mắt tỏa sáng!
“Người phụ nữ này, thật sự đã đổi kiểu tóc rồi sao?”
Mokushin thật sự không nghĩ ra, người phụ nữ này rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!