Chương 315: Nữ Đế như thế bệnh kiều
Lúc này, Mokushin chợt giật mình tỉnh giấc trong cảm giác áp bách ngạt thở!
Trong mơ màng, Mokushin phát hiện xoang mũi mình đang bị một sợi tóc đen mềm như tơ lụa lấp đầy.
Nắng sớm xuyên thấu qua rèm cửa trân châu, đổ những vệt sáng loang lổ trên tấm lưng trơn bóng của Hancock.
“Lôi Minh đại nhân ~ Nên rời giường rồi ~”
Hancock dùng đầu ngón tay quấn quanh lọn tóc, vẽ vài vòng trên chóp mũi Mokushin.
Lúc này Mokushin cũng bị sợ hết hồn, hắn mới tỉnh táo lại.
“Ai u ta đi! Lão tử đây là bị Nữ Đế đẩy mạnh a!!”
Tình huống tối hôm qua thế nào, hắn đã sớm quên sạch sành sanh.
Bất quá cảnh tượng trước mặt Mokushin lúc này cũng khiến hắn nhìn mà trợn mắt há hốc mồm!
Chỉ thấy Hancock nằm nghiêng khiến váy ngủ ren trượt xuống đến ngang hông, để lộ hình xăm rắn ẩn hiện ở bên eo.
“Ai….. Bảo ta Mokushin a, cái tên Lôi Minh đó là giả!”
Đã là như thế này rồi, thì còn có thể làm sao xử lý, chỉ có thể coi như mình có lỗi với Luffy vậy.
Mokushin rất muốn nói một câu: “Luffy, Nữ Đế của ngươi chắc chắn không được rồi, dù sao ngươi mới 6 tuổi, cho nên nhường Mokushin thúc thúc của ngươi đến đây đi!”
“Mokushin phải không? Thiếp thân biết!”
Đối với tên gọi, Hancock cũng không quan tâm, nàng quan tâm là con người Mokushin!
Lúc này Mokushin tính toán chống người dậy, tiếng kim loại va chạm đột nhiên vang vọng trong tẩm cung.
Hắn kinh ngạc phát hiện cổ tay phải của mình bị còng tay Hải Lâu Thạch khóa vào cột giường, trên xiềng xích vậy mà còn nạm những viên kim cương nhỏ vụn màu hồng.
“A? Hancock ngươi đây là……”
Mokushin cảm giác mình đây là bị trói lại sao?
“Kuja pháp điển điều thứ bảy quy định……”
Hancock ngồi xổm giữa chiếc chăn đệm lông thiên nga, ngón tay ngọc nhỏ dài theo xiềng xích trượt về lồng ngực Mokushin!
“Tù binh ít nhất phải giam cầm ba ngày.”
Nàng đột nhiên cúi người, sợi tóc rủ xuống tạo thành màn che riêng tư.
“Đặc biệt là……. Kẻ bại hoại đã trộm đi ba năm thời gian của thiếp thân.”
Mokushin cũng tuyệt đối không ngờ rằng, lý do này của Hancock nghĩ ra thật là hay!
Mokushin bất đắc dĩ lắc lư xiềng xích khảm đầy bảo thạch.
“Dùng trân châu làm áo lót xiềng xích, dùng kim cương làm đinh tán…… Các ngươi đảo Kuja cũng đối đãi tù binh như thế sao?”
Khá lắm cái còng tay này cũng làm quá xa hoa, Mokushin còn không đành lòng phá hủy, đó đều là tiền mà!
Môi đỏ Hancock đột nhiên chỉ cách vành tai hắn một chút, hơi thở ấm áp mang theo hương hoa hồng thoang thoảng.
“Không…..”
“Chỉ có ngươi xứng được cái loại…… Lồng giam này.”
Mokushin bây giờ chỉ có thể nói là đau đớn mà khoái hoạt, khá lắm……
Bên ngoài cửa cung, Sandersonia đang nhón chân treo tấm bảng hiệu mạ vàng “Nữ Đế hôm nay không thượng triều”.
Marigold nâng cuốn sổ đang ghi chép những chuyện trong phòng.
Ngày thứ hai!
Mokushin cảm giác mình tựa như được bao nuôi, hắn nằm ngửa trên quý phi tháp, nhìn Hancock dùng hàm răng khẽ cắn mở một quả nho tím như thủy tinh.
Ánh dương quang xuyên thấu qua sa y nửa trong suốt của nàng, phác họa ra đường cong cơ thể kinh tâm động phách, hiển rõ phong tình!
“Mokushin đại nhân, ăn thêm một quả đi ~”
Hancock vắt chân bên hông hắn, đầu ngón tay nắm giữ thịt quả trong suốt đung đưa bên môi hắn.
Nàng hôm nay cố ý búi tóc dài thành kiểu lười biếng, mấy sợi tóc không nghe lời rủ xuống trên lồng ngực trần trụi của Mokushin, nhẹ nhàng lay động theo hơi thở.
Mokushin cũng tức giận nói.
“Hancock ngươi coi ta là gì? Thú cưng nuôi nhốt sao?”
Hancock đột nhiên ngậm lấy nho cúi người, dùng môi và răng đưa trái ác quỷ vào miệng hắn!
“Đương nhiên là…… Chiến lợi phẩm trân quý nhất nha ~”
Đầu lưỡi của nàng thừa cơ lướt qua hàm trên Mokushin, dẫn phát một hồi run rẩy.
Khi Mokushin bị thúc ép nuốt xuống thịt quả, đột nhiên phát giác cổ họng nổi lên sự nóng bỏng dị thường!
“Chờ đã! Quả nho này sẽ không phải lại…….”
Hắn mấy ngày nay thế nhưng liên tục bị Hancock cho ăn cái gọi là bí dược đảo Kuja, có thể nói là muốn chạy trốn, hắn thực sự không thoát được!
Cái biển rộng mênh mông này, ngoại trừ nơi đây có nữ nhân, thì không còn ai!
Hôm nay! Lại tới!!
Nụ cười Hancock rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời ngoài cửa sổ, nàng chậm rãi cởi dây buộc sa y!
“Là loại bí dược ngâm mười hai giờ, đặc cung phẩm của hoàng thất đó ~”
Đầu ngón tay lạnh lẽo theo lồng ngực phiếm hồng của Mokushin trượt xuống.
“Dù sao liều lượng thông thường…..”
Nàng nói, chiếc sa y như mây mù trượt xuống…
“Căn bản không thỏa mãn được thiếp thân… Tưởng niệm đâu ~”
Trong thiên điện, Marigold đang trịnh trọng ghi chép trong 《 Ghi chép sử dụng bí dược Kuja 》: “Đời thứ hai cải tiến hình, gia nhập thành phần khoáng vật từ suối nước nóng núi lửa đảo Xà, đối tượng thí nghiệm: Đại tướng Hải Quân (Xóa đi) tỷ phu đại nhân!”
Đêm khuya ngày thứ ba Mokushin đột nhiên giật mình tỉnh giấc, phát hiện trong tẩm cung tràn ngập sự yên tĩnh quỷ dị.
“Mẹ nó, liên tục hai ngày, cho dù ta là trâu, cũng không thể làm như vậy!”
Mokushin cũng hoài nghi Hancock có phải mắc bệnh nặng gì không, mỗi ngày đều giày vò hắn.
Lúc này ánh trăng chiếu rọi ra ánh mắt chăm chú của Hancock đang ngưng thị hắn.
Nàng giống như người giám thưởng trân bảo hiếm thế, dùng ánh mắt từng tấc từng tấc phác họa hình dáng Mokushin.
“Ngươi làm gì? Sẽ không lại muốn nữa chứ!”
Lúc này Mokushin cảm thấy thật sự có chút sợ nữ nhân này.
Hancock không phải một não yêu đương sao? Nhưng bây giờ xem ra sao lại có chút bệnh kiều vậy!
Hancock áp gương mặt vào tim hắn, lông mi đổ bóng rung động trên da Mokushin.
Đầu ngón tay nàng theo nhịp đập của tim khẽ gõ, ánh mắt mang theo một tia thất lạc.
“Truyền thuyết của đảo Kuja chúng ta nói, hạnh phúc giống như bọt biển dưới ánh trăng, chạm thử liền sẽ……”
Mokushin lần này phản ứng lại, nơi này chính là Nữ Nhi quốc, chẳng phải là không có nam nhân sao.
Cho nên có truyền thuyết như vậy cũng hợp lý, lần này Mokushin cũng cảm thấy đã như vậy, thì không thể phụ lòng Hancock.
Một giây sau Mokushin đột nhiên dùng sức kéo đứt còng tay, hắn xoay người bao phủ Hancock trong bóng tối.
Ngón cái Mokushin lướt qua khóe mắt ướt át của nàng, ôn nhu nói.
“Nữ nhân ngu ngốc, hạnh phúc không phải nói ngoài miệng, ngươi bây giờ là nữ nhân của ta, ta sẽ bảo hộ ngươi!”
Hancock nghe được lời Mokushin, đột nhiên cắn vai Mokushin, răng nanh sắc bén đâm thủng làn da!
“Mokushin đại nhân! Ngươi nếu là dám lại biến mất lời nói…..”
“Thiếp thân liền để News Coo đăng bức họa tư thế ngủ trần trụi của Đại tướng Hải Quân!”
Nàng từ dưới gối lấy ra hình ảnh Den Den Mushi….
“Còn có lúc ngươi ăn nho hôm qua……”
Mokushin thấy cảnh này trực tiếp trợn tròn mắt, những điều này chẳng phải đều là nam nhân thích làm sao?
Bây giờ sao đột nhiên lại đảo ngược?
“Hancock…. Ngươi đây là đang ép ta đâu….”
Mokushin cũng trực tiếp cắn răng nghiến lợi hung hăng đè nàng xuống dưới thân!
Giờ khắc này, Hancock ngược lại không hề hoảng sợ, mà lại mặt đầy hưng phấn!
“Mokushin, xin đừng nên thương tiếc thiếp thân!!!”
Lời này Mokushin nghe trong lỗ tai, không cần thương tiếc????
Khá lắm, cái này mẹ nó còn có thể nhẫn sao????