Hải Tặc: Mò Cá Đại Tướng, Bắt Đầu Sharingan
- Chương 313: Nữ Đế tặng lễ, không phải lừa đảo tức là đạo chích?
Chương 313: Nữ Đế tặng lễ, không phải lừa đảo tức là đạo chích?
Hancock đột nhiên đưa tay tóm lấy áo choàng của Mokushin, sợi tơ lụa tổng hợp trong kẽ ngón tay nàng phát ra âm thanh xé rách không chịu nổi.
“Ngươi đang nói láo!”
Giọng nói của nàng mang theo sự run rẩy chưa từng có!
“Đêm ấy ba năm trước đây, ngươi cũng là như vậy quay lưng về phía ta mà rời đi!”
Cơ thể Mokushin rõ ràng cứng lại.
Hắn có thể cảm giác được hơi thở ấm áp của Hancock phả vào gáy mình, đôi tay mềm mại kia đang nắm chặt áo khoác ngoài của hắn.
Lúc này Mokushin có chút luống cuống, hắn biết nữ nhân Hancock này là loại người như thế nào.
Nhưng Mokushin vẫn không hiểu lúc này Hancock đang dùng loại tình cảm nào để đối đãi hắn, bạn bè? Người yêu?
Chậc chậc, Mokushin cũng không dám nghĩ lại.
“Hancock……..”
Mokushin bất đắc dĩ thở dài nói.
“Có một số việc biết quá nhiều đối với ngươi không có lợi!”
Dù sao mấy tầng thân phận của hắn đang ở đó, người biết càng nhiều, càng không an toàn.
“Thiếp thân không quan tâm!”
Hancock bỗng nhiên xoay người Mokushin lại, và khi nhìn rõ khuôn mặt hắn, nàng trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.
Ánh mắt này……. Cùng với ký ức đêm đó hoàn toàn trùng khớp!
“Quả nhiên là ngươi……”
Giọng Hancock đột nhiên mềm nhũn ra, đầu ngón tay không tự chủ xoa lên gương mặt Mokushin.
“Vì sao không chịu thừa nhận? Là bởi vì thân phận bây giờ sao?”
Mokushin cảm thấy bàn tay nhẵn nhụi của Hancock êm ái lướt qua mặt mình.
Hơn nữa lại nhìn thấy ánh mắt Hancock lúc này, chẳng phải chính là ánh mắt nàng nhìn Luffy trong nguyên tác sao?
“Ai u ta đi, nghiệp chướng a, Nữ Đế này e là đã vừa ý ta rồi, ta nên cao hứng sao?”
Mokushin cảm thấy mình dường như không quá thích hợp xử lý loại quan hệ này, nếu là lúc trước thì hắn nói không chừng đã đồng ý.
Dù sao mỹ nhân đều ôm ấp yêu thương, nhưng bây giờ thì lại có vẻ như còn rất nhiều băn khoăn.
“Khụ khụ! Nữ Đế đại nhân, ngươi thực sự nhận lầm người rồi, cái gì đó, ta rút lui trước, ngày khác chúng ta nói chuyện Thất Vũ Hải sau nhé!”
Không đợi Hancock phản ứng lại, Mokushin chỉ chớp mắt liền biến mất trước mặt Hancock.
Mà lúc này Hancock nhìn thấy Mokushin biến mất, gương mặt u oán, giậm chân phẫn hận.
Chỉ có điều một giây sau, trong ánh mắt của nàng liền lộ ra hình ái tâm.
“Mokushin? Lôi Minh? Chạy trốn cũng đẹp trai như vậy! Thiếp thân rất thích!”
Thời khắc này Mokushin trở lại trên quân hạm của mình, hắn bây giờ cũng không dám ở lại đảo Kuja qua đêm, mẹ nó thật sự là đáng sợ mà.
Mà lúc này Komei nhìn thấy Mokushin với vẻ mặt có chút căng thẳng xen lẫn thất thần, cũng hiếu kỳ hỏi.
“Đại tướng Mokushin? Thế nào vậy, không đàm phán được với Nữ Đế sao?”
Đối mặt với câu hỏi của Komei, lúc này Mokushin cũng không biết nói gì cho phải.
Bất quá Mokushin vừa nghĩ tới Komei thế nhưng là quân sư của hắn, cho nên trực tiếp tò mò hỏi.
“Komei à, ngươi nói nếu như…. Ta nói là nếu như…. Nếu như Nữ Đế vừa ý Bản Đại tướng thì ngươi nói ta nên làm gì! Là chuyện tốt hay chuyện xấu?”
Cây quạt lông trong tay Komei cạch một tiếng rơi xuống boong thuyền, ánh mắt kia tròn xoe.
“Đại tướng Mokushin ngài nói là… Nữ Đế nàng…?”
Có thể nói lời Mokushin nói trực tiếp khiến Komei sợ hãi.
Mokushin cũng giả vờ vẻ không kiên nhẫn nói.
“Ta đều nói là nếu như!”
Kết quả trong mắt Komei, đây đâu phải cái gì nếu như, rõ ràng chính là sự thật.
Komei cúi người nhặt lên cây quạt lông của mình, cười như không cười nhìn Mokushin nói.
“Vâng vâng vâng nếu như, nếu quả thật là như vậy, kỳ thực cũng rất tốt, dù sao đây chính là Boa Hancock, được xưng là mỹ nhân đệ nhất thế giới mà!”
“Hơn nữa sự kết hợp giữa thân phận Hải Quân và Thất Vũ Hải, thế lực Hải Quân chẳng phải càng vững chắc sao!”
Kiểu nói này của Komei cũng là xuất phát từ cái nhìn đại cục.
Nhưng hắn làm sao biết, bây giờ Thất Vũ Hải, mẹ nó tất cả đều là người của hắn rồi, còn cần thông gia?
Ngay sau đó Komei với vẻ mặt chế giễu tiếp tục nói.
“Bất quá, Đại tướng Mokushin, nếu thật sự là như vậy, ngươi xem muốn giải thích thế nào với Trung tướng Gion đây…..”
Nói tới đây, Mokushin còn liếc Komei một cái.
“Komei, ta phát hiện ngươi tên này thật sự là hư!”
Mối quan hệ giữa Mokushin và Gion kỳ thực mọi người cũng đều biết rõ, cho nên Komei mới có thể đùa kiểu này.
“Được rồi được rồi, về ngủ đi!”
Mokushin quyết định không đi quản, thích thế nào thì thế ấy.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra…..
Nắng sớm xuyên thấu qua rèm cửa chiếu vào tẩm cung, Hancock đối diện tấm gương đổ một bình dược tề màu hồng vào trong rượu nho.
Chất lỏng nổi lên những bọt khí rất nhỏ, phản chiếu gương mặt ửng hồng của nàng.
“Tỷ tỷ đại nhân, ngươi nghiêm túc sao?”
Sandersonia muốn nói lại thôi.
Marigold với vẻ mặt lo lắng thì thầm.
“Vạn nhất Đại tướng Mokushin không phải Lôi Minh đã cứu chúng ta thì sao!”
Lúc này hai tỷ muội đó vô cùng lo lắng cho tỷ tỷ của mình, dù sao việc Hancock bây giờ cần làm chính là muốn dâng hiến bản thân mà!
Mà lúc này Hancock nghe đến đó cũng trực tiếp tức giận quát lớn!
“Câm miệng! Trực giác của ta không sai lầm, Mokushin chính là Lôi Minh!”
Ngón tay Hancock run rẩy nhìn ly rượu nho trước mắt.
“Bí dược truyền thừa của đảo Kuja, chỉ cần một giọt là có thể…….”
Hancock càng nghĩ trái tim càng đập nhanh, hơn nữa ánh mắt kia cũng không tự chủ mà toát ra ái tâm!
Nếu như Mokushin biết, nhất định sẽ giật mình!
Buổi trưa tại nơi ở tạm thời của Hải Quân, Mokushin đang đau đầu đọc qua hiệp nghị Thất Vũ Hải.
“Ai, khiến ta đều không dám gặp Hancock!”
“Thế nào? Sợ Nữ Đế ăn thịt Đại tướng Mokushin của ta sao?”
Komei vẫn ở bên cạnh cười trộm.
Mokushin lại một trận bất đắc dĩ liếc Komei một cái!
“Cút sang một bên!”
Chỉ có điều không lâu sau, một Hải Quân liền xuất hiện trước mặt Mokushin!
“Báo cáo! Nữ Đế phái người đưa tới lễ vật hòa giải.”
Chỉ thấy Hải Quân kia trong tay bưng một cái khay bạc tinh xảo, trên khay bạc là một bình rượu nho lấp lánh mê người.
Mokushin nhíu mày nhìn theo tờ giấy phụ đính kèm!
【 Đêm qua thất lễ, do đó tạ lỗi.—— Hancock 】
Hắn lắc lắc bình rượu, đột nhiên cười khẽ một tiếng.
“Nha đầu này…… Muốn làm gì đây!”
Mokushin thực sự không hiểu ý nghĩ của Hancock, sao lại đột nhiên xin lỗi như vậy!
Mokushin nhìn chằm chằm bình rượu nho kia, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thân bình.
“Đại tướng Mokushin, nữ nhân tặng quà không lừa đảo thì cũng là trộm cắp, huống chi là nữ nhân xinh đẹp!”
Komei lắc lắc cây quạt lông của mình, ánh mắt thoáng qua một tia tinh quang.
Mokushin khoát khoát tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ý vị.
“Không lừa đảo thì cũng là trộm cắp? Ta ngược lại muốn xem……. Là cái kiểu không lừa đảo thì cũng là trộm cắp gì!”
Mokushin nói rồi đi về phía phòng của mình.
Hắn vừa ngồi xuống liền mở nắp bình, mùi rượu nồng đậm lập tức tràn ngập.
Động tác của Mokushin đột nhiên dừng lại một lát, trong mùi thơm này ẩn giấu một chút…… Mùi hoa hồng?
“Có ý tứ, chưa từng uống qua……”