Chương 311: Nữ Đế thăm dò
Nàng nâng lên ngón tay nhỏ nhắn, nhẹ nhàng gõ bên môi!
“Thiếp thân sẽ khiến ngươi hóa thành tảng đá!”
Mokushin không chút nào hoảng sợ, ngược lại còn đầy hứng thú đánh giá nàng!
“A? Đây chính là Nữ Đế trong truyền thuyết sao? Quả nhiên…… Danh bất hư truyền a.”
Hancock nhíu mày!
“Làm càn!”
“Mero Mero Mellow!”
Một đạo chùm sáng ái tâm màu hồng phấn trong nháy mắt bắn về phía Mokushin!
Nhưng mà, Mokushin chỉ khẽ nhúc nhích lông mày.
“Kamui.”
Chùm sáng vừa chạm đến hắn, lập tức bị Không Gian thôn phệ, biến mất vô tung vô ảnh!
“Cái gì?!”
Đồng tử Hancock co rụt lại!!
“Vậy mà vô hiệu?!”
Hơn nữa Mokushin vẫn hóa giải công kích của nàng một cách nhẹ nhõm như vậy!
Mokushin còn không hề nhúc nhích, điều này quả thực khó tin!
Lần này, cũng khiến nàng trở nên căng thẳng.
Nàng cũng từng nghe qua danh hiệu Huyết Đồng, đây chính là Hải Quân đã thành danh từ lâu trên biển cả!
Hải Quân Đại tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hải Quân, không phải chỉ là hư danh!
Mokushin mỉm cười.
“Hancock tiểu thư, ta không phải tới đánh nhau.”
“Vậy ngươi muốn làm gì?”
Hancock lạnh lùng nói.
Phải biết thân phận của nàng không riêng gì Nữ Đế, mà còn là Hải Tặc, cho nên một Hải Quân còn có thể tìm nàng tới làm gì?
Bất quá cho dù Mokushin có thế nào, nếu thật sự đánh nhau, nàng cũng không sợ!
“Ta là tới mời ngươi trở thành…. Thất Vũ Hải!!”
“Thất Vũ Hải?”
Hancock tự nhiên là biết Thất Vũ Hải, chỉ có điều nàng không nghĩ tới, thế mà lại mời chính mình.
Mà lúc này Mokushin cứ như vậy cùng Hancock nhìn nhau, đột nhiên lúng túng cười.
“Nữ Đế bệ hạ đối đãi khách nhân như vậy sao? Đều không cho ta đi vào? Dù sao ta cũng là Hải Quân Đại tướng mà.”
“Thật sự là một chút thể diện cũng không có!”
Mokushin nói, bất đắc dĩ thở dài một hơi, lộ ra vẻ thất vọng.
Mà trong mắt Hancock, vị Hải Quân trước mặt này thật sự có một đặc tính rất không biết xấu hổ.
“Tỷ tỷ đại nhân, thật sự để hắn tiến vào Hoàng cung?”
Sandersonia thấp giọng hỏi.
Hancock trầm mặc một lát, giọng lạnh lùng nói!
“Xem trước một chút hắn rốt cuộc muốn làm gì.”
Marigold nhíu mày!
“Thế nhưng là, hắn có thể bỏ qua năng lực Trái Ác Quỷ của ngài, thực lực thâm bất khả trắc.”
Hancock không trả lời, chỉ là vô ý thức sờ lên chiếc dây chuyền vỏ sò trước ngực.
Mokushin dưới sự hộ tống của các chiến binh Kuja, xuyên qua hoa viên Hoàng cung.
Ven đường, phong cảnh đảo Kuja thu hết vào mắt!
Cổ thụ che trời quấn quanh cự xà, các nữ chiến binh khỏe mạnh tự do xuyên qua giữa chúng.
Các thiếu nữ vui đùa trong đó, tiếng cười như chuông bạc vang vọng.
Kiến trúc hình rắn hùng vĩ khắp nơi hiện rõ nền văn minh cổ xưa của Amazon Lily.
“Không hổ là Nữ Nhi quốc a……”
Mokushin cảm khái.
“Hừ! Nam nhân không có tư cách thưởng thức mỹ cảnh của Kuja!”
Một chiến binh Kuja bên cạnh hừ lạnh.
Mokushin cười cười, cũng không phản bác.
Không bao lâu, Mokushin liền đi tới đại điện Vương cung!
Lúc này Hancock ngồi trên ngai vàng, đôi đùi đẹp thon dài vắt chéo, môi đỏ khẽ mím, ánh mắt mang theo sự khinh thường và hoài nghi.
“Thiếp thân dựa vào cái gì phải tiếp nhận lời mời của Hải Quân?”
Mokushin đứng trong đại điện, hai tay đút túi, thần sắc ung dung.
“Rất đơn giản, bởi vì điều này có lợi cho đảo Kuja.”
“À?”
Hancock nhíu mày, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ vào tay ghế.
“Nói nghe xem.”
Mokushin ngắm nhìn bốn phía, ánh mắt đảo qua những chiến binh Kuja đang cảnh giác, sau đó chậm rãi mở miệng.
“Trở thành Thất Vũ Hải sau, đảo Kuja sẽ có được quyền cướp bóc hợp pháp, Hải Quân sẽ không can thiệp hành động của các ngươi.”
“Hơn nữa…..”
Hắn dừng một chút, ánh mắt thâm thúy nhìn Hancock.
“Các ngươi có thể tiếp tục duy trì độc lập, không chịu sự quản hạt trực tiếp của Chính Phủ Thế Giới.”
Mokushin nói đến đây, không thể không nói đích thật là rất hấp dẫn.
Nàng cũng biết đảo Kuja của mình là một quốc gia không được Chính Phủ Thế Giới bảo vệ.
Hơn nữa còn thỉnh thoảng có thương nhân nô lệ lén lút qua lại!
Điều này khiến nàng rất khó xử lý.
Mà chỉ cần trở thành Thất Vũ Hải, đó chính là minh hữu của Hải Quân, cho nên cũng có thể nhận được sự bảo hộ của Hải Quân!
Nhưng Hancock vẫn cười lạnh nói.
“Nghe không tệ, nhưng….. Thiếp thân chán ghét nam nhân, đáng ghét hơn Hải Quân!”
Kỳ thực trong lòng Hancock, nàng đang xem xét liệu Hải Quân có thể cho nàng một điều kiện tốt hơn không.
Cùng với một điểm khác là nàng không muốn để Lôi Minh hiểu lầm!
“Phải không?”
Khóe miệng Mokushin khẽ nhếch.
“Vậy nếu như ta nói….. Ta có thể giúp ngươi thoát khỏi bóng tối của Thiên Long Nhân đâu?”
Kỳ thực Mokushin đã sớm nghĩ tới kết quả như vậy, cho nên hắn không sợ nói ra chuyện này!
Oanh!
Toàn bộ đại điện trong nháy mắt lâm vào tĩnh mịch!
Đồng tử Hancock chợt co lại, ngón tay bỗng nhiên nắm chặt tay ghế vương tọa!
“Ngươi….. Ngươi làm sao biết?!”
Giọng nói của nàng hiếm hoi mang theo vẻ run rẩy, đó là quá khứ mà nàng không muốn nhắc đến nhất!
Ký ức nhục nhã từng là nô lệ của Thiên Long Nhân!
Mokushin không trực tiếp trả lời, mà là chậm rãi tiến lên phía trước, ánh mắt bình tĩnh mà thâm thúy!
“Ta biết, nhiều hơn ngươi tưởng tượng nhiều lắm.”
“Hơn nữa, thân ta là Hải Quân Đại tướng, có thể tra được rất nhiều chuyện người khác không biết.”
Mokushin nói như vậy cũng là muốn giải thích hợp lý chuyện này!
Mà lúc này Hancock nhìn chằm chằm hắn, tim đập không thể khống chế tăng tốc.
Ánh mắt của người đàn ông này…… Vì sao quen thuộc đến thế?
“Buổi tối rồi nói sau! Buổi tối thiếp thân sẽ chuẩn bị tiệc tối cho ngươi!”
Lúc này Hancock có chút luống cuống, nàng thật sự không quá xác định thân phận của Mokushin.
Hay là nàng thực sự vì quá nhớ Lôi Minh mà nhìn nhầm rồi?
Cho nên nàng muốn trở về suy tính thật kỹ một chút!
Mà Mokushin cứ như vậy nhìn thấy Hancock có chút hoảng hốt rời đi.
“??? Tình huống gì thế này!”
Nội dung cốt truyện này không đúng với mình nghĩ!
Nhưng mà hắn còn nói không đi đâu không đúng!
Thời gian thoáng chốc đã đến buổi tối!
Màn đêm buông xuống, Hancock thiết yến khoản đãi Mokushin, kỳ thực là để thăm dò.
“Đại tướng Mokushin, nếm thử đặc sản của Kuja.”
Môi đỏ Hancock hơi cong, ra hiệu thị nữ bưng lên một bàn hoa quả sặc sỡ.
Mokushin liếc mắt nhìn, cười nói!
“Độc rắn quả? Trong truyền thuyết ăn một miếng toàn thân sẽ tê dại kịch độc của trái ác quỷ?”
Mặc dù hắn không rõ vị Nữ Đế đại nhân trước mắt này muốn làm gì, nhưng mà hắn cũng không thể sợ hãi!
Trong mắt Hancock lóe lên một tia kinh ngạc!
“Ngươi biết?”
“Hiểu sơ.”
Mokushin thuận tay cầm lên một quả, trong ánh mắt kinh sợ của các chiến binh Kuja, một ngụm nuốt vào!
“Mùi vị không tệ, chỉ là hơi chát.”
Hắn chậc chậc lưỡi, mặt không đổi sắc, không có chút chuyện gì!
Thân thể Mokushin hiện tại có thể nói là bách độc bất xâm đi, dù sao có Ope Ope no Mi gia trì!
Mà lúc này đồng tử Hancock chấn động, nàng không nghĩ tới Mokushin thế mà không hề hấn gì!
Dù sao độc rắn quả ngay cả nàng ăn, cũng phải tê liệt rất lâu!
Nhưng Mokushin thế mà không có chút chuyện gì!
“Ngươi….. Sao có thể?!”
Mokushin lau đi khóe miệng mỉm cười nói!
“Bây giờ, có thể thật tốt nói chuyện rồi chứ?”