Chương 940: Chân tướng ( Hai )
Dạng này cứ kéo dài một năm, những sinh vật này liền thật sự không khác gì so với sủng vật bình thường, hơn nữa mỗi con thân thủ cũng không tệ, trong quá trình đào bới di tích, chúng đã trợ giúp bọn họ tương đối lớn… tránh khỏi rất nhiều nguy hiểm!
Mẫu thân Amatsuki Toki cảm khái, may mắn trước đây không có giết bọn chúng.
Ngay cả phụ thân Amatsuki Toki cũng cho rằng sớm muộn có một ngày, có thể triệt để thuần hóa những sinh vật này.
Loại sinh vật cấm kỵ này, không chừng có thể bởi vì tập tính thay đổi, thực sự trở thành một loại sinh vật bình thường!
Đây thực ra là một chuyện đáng để cao hứng.
Nhưng mà, cuộc sống an ổn như vậy cũng không kéo dài bao lâu!
Một trận bão chưa từng có đi qua.
Bờ biển xung quanh nơi định cư của vợ chồng Amatsuki đột nhiên xuất hiện rất nhiều người… Là nạn dân từ các hòn đảo lân cận gặp tai họa đến.
Vợ chồng Amatsuki hảo tâm chứa chấp bọn họ, nhưng vì nạn dân thực sự quá đông, vợ chồng Amatsuki liền dứt khoát tại mảnh đất kia xây dựng một cái thôn, tên là “Đông Điềm Thôn”.
Đám nạn dân kia ban đầu phi thường cảm kích vợ chồng Amatsuki Toki… Không chỉ cho bọn họ đồ ăn, còn phân phối nhà ở!
Đương nhiên, đám nạn dân kia từ đầu đến cuối cho rằng là chính bọn họ kiến tạo nhà ở… cứ việc nhà đó là vợ chồng Amatsuki thanh toán tiền công để cho bọn họ kiến tạo.
Nhưng theo thời gian trôi qua…
Một đôi nam nữ trẻ tuổi hơn họ, lại sống hạnh phúc viên mãn hơn họ?
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì khi bọn họ ăn không đủ no mặc không đủ ấm, không thể không ly biệt quê hương… Bọn họ lại còn có thể cười để cứu tế đồ ăn cho bọn họ? Dựa vào cái gì bọn họ lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Đặc biệt là, khi một chiếc thuyền nhìn qua liền vô cùng lớn đi tới bến tàu thôn, mang đến cho vợ chồng Amatsuki một khoản thù lao và khen ngợi không nhỏ.
Lòng ghen tị càng thêm mãnh liệt.
Đương nhiên, nạn dân khi đó cũng chỉ dám nói thầm trong lòng.
Trong số nạn dân, có một nam tử tràn đầy lòng hiếu kỳ, hắn thực sự tò mò vợ chồng Amatsuki bình thường rốt cuộc đi vào trong hồ làm gì, mà lại có thể tích lũy nhiều tài phú như vậy, hơn nữa còn được chính phủ khen ngợi.
Một ngày nọ, hắn theo dõi vợ chồng Amatsuki, lần đầu tiên bước vào trong di tích hầm mỏ!
Khi đó di tích còn nguy hiểm.
Nam tử đi vào di tích không được vài phút đã trúng chiêu.
Vợ chồng Amatsuki nghe được tiếng kêu cứu, cứu ra nam tử… Thấy là người trong thôn theo dõi bọn họ tới sau, trong lòng có chút bất mãn.
Bất quá bọn họ cũng không nói gì nhiều.
Dù sao, di tích này mặc dù là bọn họ phát hiện trước, nhưng xem như nơi vô chủ…
Vợ chồng Amatsuki cùng nam tử kia thương định, tất cả tự tìm riêng, không can thiệp lẫn nhau!
Nam tử đương nhiên không có lý do gì cự tuyệt, hắn còn chỉ lo lắng, đồ vật hắn tìm được sẽ bị vợ chồng Amatsuki chia phần.
Nhưng nam tử tìm một ngày, chẳng tìm thấy một cọng lông nào, ngược lại lại gặp phải nhiều lần nguy hiểm… khiến vợ chồng Amatsuki phải tới cứu hắn.
Trước khi rời đi, vợ chồng Amatsuki cùng nam tử thương nghị, hy vọng hắn không cần đem bí mật địa phương này nói cho thôn dân!
Nam tử đương nhiên không có lý do cự tuyệt.
Một cái nơi phát tài như vậy, hắn thà rằng chỉ có một mình hắn biết!
Mấy năm tiếp theo!
Số lần vợ chồng Amatsuki đi đến di tích ngày càng ít, bọn họ biết… Sản phẩm khoa học kỹ thuật chôn giấu bên trong đã nhanh hết!
Lại có chính là, hai người có con gái ra đời, bọn họ đặt nhiều tinh lực hơn vào con gái… Hai người đặt tên con gái là Amatsuki Toki.
Nam nhân biết được bí mật di tích, hầu như mỗi ngày đều ngâm mình trong di tích, ý đồ có thể một đêm chợt giàu.
Thời gian không phụ người hữu tâm, mấy năm tìm kiếm, hắn rốt cuộc tìm được thứ hư hư thực thực sản phẩm khoa học kỹ thuật.
Nhưng hắn không có bất kỳ con đường bán ra nào.
Cuối cùng, tiệm ve chai trên thị trấn ra giá 2 Belly… Tức giận đến hắn tại chỗ giết lão bản trạm thu mua!
Mà vợ chồng Amatsuki bên kia, cũng đã rất nhiều năm kể từ khi bọn họ rời Wano quốc.
Amatsuki Toki xuất sinh cũng đã được một thời gian, nghĩ rằng khí giận bên phía gia tộc cũng nên tiêu tan, cũng nên trở về Wano quốc nhận tổ quy tông.
Lại cân nhắc đến phía trên có nói qua, Hai Mươi Quốc và Đại Vương Quốc xung đột ngày càng lớn, sớm muộn sẽ có một ngày khai chiến.
Dù sao tại đảo Donut sinh sống nhiều năm như vậy, đối với nơi này có cảm tình, cân nhắc đến đảo Donut tiếp giáp Đại Vương Quốc, có thể sẽ đụng phải ảnh hưởng chiến tranh!
Vợ chồng hai người suy xét liên tục, quyết định đem bí mật di tích nói cho Hai Mươi Quốc, để cho bọn họ phái một chút quân đội bí mật đóng giữ.
Dạng này không chỉ có thể bảo hộ người trên đảo, cũng có thể ở mức độ rất lớn phát triển kinh tế đảo Donut… xem như việc làm cuối cùng của bọn họ vì đảo Donut.
Bọn họ kỳ thực cũng có cân nhắc có nên hay không nói cho thôn dân bí mật di tích, để cho chính bọn họ đi tìm bảo, nhưng trong di tích quá nguy hiểm, lại có chính là sản phẩm khoa học kỹ thuật trong di tích trên cơ bản rất khó tìm lại được.
Cực kỳ mấu chốt chính là.
Bọn họ phát hiện, ngay cả bây giờ Đại Vương Quốc tựa hồ cũng không biết, bọn họ ở đây từng có một cái mỏ quặng… Liên tưởng đến trên mỏ quặng “Đại Địa chi thần” “Nghiệp Hỏa chi xà”… Những danh từ này xuất hiện trong pháp điển cổ xưa.
Bọn họ lo lắng, bí mật của nơi này nếu bị người Đại Vương Quốc biết, đảo Donut nhất định sẽ bị Đại Vương Quốc chiếm lĩnh!
Vợ chồng Amatsuki tìm được nam tử biết bí mật di tích, giải thích rõ lợi hại trong đó.
Nhưng nam tử kiên quyết không chấp nhận, cảm thấy vợ chồng Amatsuki chính là ăn no rồi, muốn lật bàn, không tin bên trong không có đồ vật!
Vợ chồng Amatsuki lại đưa ra có thể đền bù!
Nhưng nam tử đồng dạng không chấp nhận… Mặc dù hắn dấn thân vào trong vài năm tầm bảo di tích, chỉ có vào tài khoản 2 Belly.
Nam tử sau khi trở về thẹn quá hoá giận, thêm dầu thêm mỡ kể cho những nạn dân đã trở thành thôn dân Đông Điềm Thôn về di tích… Vốn là đám người đè nén cảm xúc ghen ghét biết được, vợ chồng Amatsuki muốn đem địa điểm phát tài thuộc về bọn họ hiến tặng cho Hai Mươi Quốc, nhao nhao nổi sát tâm.
Nhưng nam tử biết.
Bên cạnh vợ chồng Amatsuki có mấy con sủng vật lợi hại, những con sủng vật kia ở đó, tất cả mọi người bọn họ cộng lại cũng đánh không lại vợ chồng Amatsuki.
Mà hắn trùng hợp biết, lai lịch của những sinh vật kia.
Hắn giết chết thi thể lão bản tiệm ve chai không lâu trước đây làm thành bánh bao nhân thịt người, ném cho những con sủng vật kia.
Hắn muốn dùng món mỹ thực mà loại sinh vật này thích nhất để dụ chúng đi một ngày.
Nhưng tiếc là, những con sủng vật kia chỉ vô ý thức cắn một miếng, liền lập tức nôn dữ dội ra, còn gầm thét về phía nam tử kia.
Nam tử không tài nào hiểu được, là thứ gì đã khiến bản tính của đám sinh vật này bị kiềm chế, hắn cho rằng kế hoạch giết chết vợ chồng Amatsuki vô vọng.
Nhưng ai ngờ những con sủng vật kia, biết bọn chúng không cẩn thận ăn phải thịt người, vậy mà đều sợ sệt mà trốn đi, sợ rằng “ba ba mụ mụ” của bọn chúng sẽ giết chúng.
Cũng chính vì vậy.
Các thôn dân mượn về ưu thế nhân số tuyệt đối, thừa dịp vợ chồng Amatsuki không chú ý, tàn nhẫn giết chết hai người!
Khi đó, Amatsuki Toki mới 4 tuổi.
Cùng một ngày, cha mẹ của nàng đều đã chết.
Mà theo cái chết của vợ chồng Amatsuki, nam tử cuối cùng trở thành tân nhiệm thôn trưởng Đông Điềm Thôn…