Chương 1022: Gặp lại Nami
“Dĩ nhiên không phải!”
Lily lắc đầu, chỉ chỉ bầu trời đêm đen như mực.
“Chẳng lẽ, là hải tặc vũ trụ?”
Kamyu nhớ không lầm, trong manga Enel, trang bìa có xuất hiện hải tặc vũ trụ.
“Trên thực tế…”
Lily gật đầu: “Trong suốt tám trăm năm này, kẻ ngoại lai chưa bao giờ ngừng xâm lược tinh cầu của chúng ta, chỉ là tất cả đều bị ta đánh trả lại!”
Một đại sự khác có liên quan đến Vương quốc Brown, cũng chính là quốc gia của Eula.
Đáng nhắc tới: Hài tử trong bụng Eula đã chào đời, là con gái, Kamyu lấy tên là Thật Tuệ.
Vương quốc Brown kể từ khi được phát hiện có đại lượng dầu thô, than đá và khí tự nhiên, đã trở thành một cường quốc kinh tế!
Trong quá trình khai thác than đá, chính phủ Brown đã đào được một di tích dưới lòng đất, tạo ra chiến trận rất lớn, ngay cả Lily cũng bị di tích này hấp dẫn.
Kamyu có mang Robin đến xem, ngoại trừ một vài tảng đá vụn nát, hắn không nhìn ra cái gì đặc biệt.
Ngược lại là Robin đoán được đó là một loại di tích văn minh thời kỳ Thượng Cổ.
“Có thể nhìn ra là văn minh thời kỳ nào không?” Kamyu hỏi Robin.
“Không nhìn ra, nhưng nhất định là vô cùng vô cùng lâu đời, xa đến mức chúng ta trước đây chưa từng có ghi chép về văn minh này.” Robin lắc đầu.
“Nếu là có liên quan đến văn tự thì tốt.” Robin lại cảm thấy hứng thú nói.
Một năm này, đám Mũ Rơm cũng lần lượt nhận được tin tức Luffy qua đời.
Và khi biết loại biến hóa của Luffy đều là bởi vì Luffy ăn Trái Ác Quỷ, sự thất vọng của bọn họ đối với Luffy cũng giảm đi không ít…
Đám Mũ Rơm vì thế còn tổ chức một buổi họp mặt nhỏ.
“A? Sao Usopp không tới?” Chopper nhìn khắp bốn phía vẫn không thấy Usopp.
“Usopp đã sớm chết rồi!” Franky vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Chopper, báo cho nó biết sự thật kia.
Biết được Usopp rời đi đám Mũ Rơm không lâu sau đó liền chết, mọi người đều thở dài không thôi.
Đương nhiên!
Cho dù hiếm thấy có một cuộc tụ họp nhỏ, đám người băng hải tặc Mũ Rơm trước đây cũng không có dự định sẽ cùng nhau ra khơi!
Mỗi người đều có cuộc sống mới.
Franky, lập nghiệp bằng nhà máy đóng thuyền.
Chỉ dùng một năm đã gây chú ý bởi kỹ thuật cực kỳ tinh xảo, trở thành người có quyền lực trong giới sửa thuyền. Cuối năm tích lũy được tài chính nhất định, lại tăng thêm một hạng mục đóng thuyền.
Bất quá bởi vì nhân viên ít, hắn chỉ nhận những đơn hàng cao cấp… Bằng một cách thức khác để hoàn thành giấc mộng của hắn về con thuyền.
Brook đi một chuyến đến Twin Cape thăm hỏi Laboon, tiếp đó trở về tiếp tục làm ca sĩ “Vua Linh Hồn”.
Chỉ là thân phận Hải Tặc trước đây của Brook khiến hắn không chỉ bị đông đảo fan hâm mộ vây giết mà còn bị Hải Quân vây giết… Mỗi một buổi hòa nhạc cũng là một cuộc chiến sinh tử, đám fan hâm mộ gọi đùa là mua một vé vào cửa xem hai vở kịch.
Chopper đi theo Franky, tại bên cạnh xưởng đóng tàu của Franky mở một y quán, Chopper may mắn gặp được bệnh nhân đến từ ngũ hồ tứ hải.
Em vợ Sanji định cư tại vương quốc Loulan, mở một nhà hàng trên đất liền nổi tiếng gần xa.
Zoro…
Zoro lạc đường.
Trong túi túng quẫn, hắn chỉ có thể làm nghề cũ thợ săn Hải Tặc, đương nhiên, hắn cũng không từ bỏ mộng tưởng trở thành Đại Kiếm Hào đệ nhất thế giới.
Biểu hiện nổi bật thu hút sự chú ý của Chính Phủ Thế Giới, họ mời hắn gia nhập vào đoàn kỵ sĩ thần chi, bất quá bị Zoro từ chối.
Đến nỗi Nami…
Kamyu rời khỏi Wano quốc hơn một tháng sau mới biết được tin tức liên quan đến Nami.
Kamyu cũng có đi tìm Nami, chỉ là Nami mỗi lần đều không có ở đó, kỳ thực là cố ý trốn đi, không muốn gặp hắn.
Nami thuê thuyền làm ăn buôn bán, cái đầu thông minh khiến nàng rất có đầu óc trong kinh doanh, vừa kiếm tiền lại còn có thể vẽ hải đồ, đối với nàng mà nói đơn giản không gì thích hợp hơn.
An toàn trên biển cũng có một chút bảo đảm, tuy nói thực lực của Nami không thế nào, nhưng tốt xấu là đã từng ở trong băng hải tặc Mũ Rơm, đối phó một vài tên lâu la Hải Tặc hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.
Thật gặp phải Hải Tặc đánh không lại cũng một chút không hoảng hốt.
Nami uy hiếp: “Các ngươi chờ đấy, thợ săn Hải Tặc Roronoa Zoro còn thiếu nợ ta tiền, các ngươi nếu dám cướp lô hàng này! Thì đợi hắn đến chém các ngươi đi!”
Những Hải Tặc tầng lớp này ít nhiều đều biết thân phận của Nami, đành phải nhận túng.
Dưới ánh trăng, mặt biển sóng nước lấp loáng.
Một chiếc thuyền chở hàng đang đi một cách bình ổn, trong phòng thuyền trưởng, Nami vừa hoàn thành việc vẽ hải đồ hôm nay, nàng để bút xuống, thích ý duỗi lưng một cái.
“Thùng thùng,”
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
“Mời vào.”
Nữ thư ký đẩy cửa vào: “Lão bản, ngài vừa rồi trong Den Den Mushi tìm ta?”
“Ân.”
Nami gật đầu, đưa một phần danh sách vật tư qua, “Đây là danh sách vật tư cần cho trạm tiếp theo, đến lúc đó do ngươi phụ trách an bài dỡ hàng.”
“Tốt.”
Thư ký nhận lấy danh sách, ra khỏi phòng thuyền trưởng.
Vừa ra khỏi cửa, nàng liền không kịp chờ đợi nhìn về phía nội dung danh sách. Khi thấy địa điểm chuyến sau là vương quốc Loulan, nàng không khỏi ngây ngẩn.
“Kỳ quái, lão bản không phải vẫn luôn không muốn nhận danh sách đi vương quốc Loulan sao?”
Nữ thư ký cúi đầu tự nhủ, trên mặt viết đầy nghi hoặc.
Bất quá nàng cũng không suy nghĩ nhiều.
Vị lão bản Nami này mặc dù mỗi lần ra biển đều có thể kiếm được đầy bồn đầy bát, nhưng con đường đi thuyền giống như du lịch thế giới, làm cho người ta không nhìn thấu.
“A, nói đến, lão bản ngoại trừ vương quốc Loulan chưa từng đi, hình như những quốc gia khác đều đã đi qua.” Nữ thư ký phát hiện điểm mù.
Trong phòng thuyền trưởng, Nami đem hải đồ vừa vẽ xong đóng thành sách, cất vào trong bản rời.
Nàng tỉ mỉ nhớ lại một lần… Nàng đã dành một năm để vẽ hải đồ Thế giới mới, chỉ còn thiếu mảnh ghép cuối cùng, chính là bộ phận hải đồ vương quốc Loulan.
Thời kỳ băng Mũ Rơm, nàng kỳ thực đã đến vương quốc Loulan.
Nhưng lúc rời đi, thuyền Sunny bị hủy, phải nhờ vào sự giúp đỡ của quạ đen bọn họ mới thoát khỏi tay Hải Quân… Bởi vậy mới lọt một vùng biển này.
Cất kỹ hải đồ, Nami vừa cẩn thận hạch toán lại một lần, phát hiện chuyến này của mình lại có thể kiếm lời không ít tiền, tâm tình rất tốt.
Nàng đi ra phòng thuyền trưởng, muốn ra ngoài boong thuyền hít thở không khí.
Vừa bước lên boong tàu, ánh mắt của nàng liền bị một thứ hấp dẫn.
“Đó là…”
Nami dụi dụi con mắt, xác nhận chính mình không nhìn lầm… Trên boong thuyền lại nằm một tờ tiền mặt!
Hưu! Một tiếng!
Nói thì chậm, khi đó thì nhanh.
Nami ba chân bốn cẳng, một cước đạp lên tờ tiền mệnh giá hai trăm Belly, tiếp đó nhìn quanh bốn phía, xác nhận xung quanh vắng vẻ sau lúc này mới khom lưng nhặt lên.
“Phốc! Cũng coi như một tiểu lão bản, chỉ hai trăm Belly thôi, cần gì phải còn đạp rồi nhặt tiền a?” Một giọng nói giống như người bạn cũ, từ trên sân thượng truyền đến trêu chọc.
Nami nhận ra giọng nói kia.
“Bọn ta những người bình thường kiếm tiền cực khổ, không thể nào sánh bằng Thiên Long Nhân lão gia cao cao tại thượng được.” Nami không ngẩng đầu lên trả lời, trong giọng nói mang theo sự trêu chọc y hệt.