Chương 1017: Hoà giải
Alabasta, Alubarna hoàng cung.
Đêm nay, mặt trăng trên đỉnh đầu hơi ngả ngớn.
“Sasa chính là Crocodile!”
“Đáng giận!”
Vivi một mình ngồi trên giường, hai tay ôm đầu gối, đầu lại chống trên đầu gối.
Cách ngày nàng biết được thân phận thật sự của Sasa đã qua vài ngày… Nàng từ đầu đến cuối không biết nên đối mặt với kẻ đại ác kia như thế nào.
Cứ việc lão tổ tông Lily đã nói, luận việc làm không luận tâm, trong mười mấy năm trước, Crocodile đích xác có thể gánh vác danh xưng “anh hùng” nhưng trong lòng nàng từ đầu đến cuối vẫn khó vượt qua được đạo rào cản kia.
Cuộc chiến tranh mặc dù cuối cùng không bùng lên, nhưng những người chịu hạn hán vì sự kiện “bột nhảy múa” không kể xiết.
Nhưng Crocodile ban đầu lại đích xác cứu rất nhiều người, đánh lui rất nhiều Hải Tặc đến đây gây chuyện… Gián tiếp cứu không ít người Alabasta.
Lần trước cùng lão tổ tông Lily đi tới băng hải tặc BIG MOM, nàng còn được nghe chính tai, rằng chính bởi vì Crocodile trú đóng ở Alabasta, mới khiến số lượng hài tử bị bắt đi làm thí nghiệm cự nhân hóa hai mươi năm trước giảm mạnh… Đây là bao nhiêu sinh mạng?
Điều này cũng giống như việc phải đối mặt với chuyện Luffy giết hại hài tử Alabasta trước đây, là một vấn đề nan giải.
“Nàng đã ngủ chưa?”
Vivi khẽ nghẹn ngào một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía phòng bên cạnh.
Phòng của Sasa, cũng chính là Crocodile (Nữ) ngay tại bên cạnh nàng… Vẫn là nàng tự mình an bài.
“Nếu như nàng cũng còn chưa ngủ…”
Nàng quay người, ánh mắt lại dời về phía ngoài cửa sổ, xuyên thấu qua tòa thành cao xa xa, nàng có thể thấy rõ ràng phòng đối diện cũng giống như phòng mình đang lóe lên ánh đèn.
Vivi mới ở trong lòng thuyết phục chính mình, nếu Sasa không ngủ, vậy thì mình cứ ngủ trước, loại chuyện phiền lòng kia cứ để ngày mai rồi đau đầu.
Nhưng ai biết, đối diện lại có chủ tâm đối nghịch với nàng, ánh đèn tối lại!
“Sao lại trùng hợp như vậy?!”
Vivi cắn răng, làm nửa giờ đấu tranh tư tưởng, ánh mắt trong một khoảnh khắc bỗng nhiên trở nên sắc bén.
Nàng từ trong ngăn kéo lấy ra một cây chủy thủ, đặt ở bên hông, tiếp đó cước bộ khẽ dời đi, nhẹ nhàng mở cửa phòng mình.
Nàng lặng lẽ đi tới trước cửa phòng Crocodile (Nữ) lại nhẹ nhàng đẩy.
“Kẹt kẹt!”
Cánh cửa cũng không khóa lại.
Tiếng đẩy cửa nhỏ bé không làm kinh động Crocodile (Nữ) (Sasa).
Đây vốn nên là chuyện đáng mừng và kích động, nhưng chẳng biết vì sao, trong lòng nàng ngược lại có chút thất vọng… Dường như một màn này không phù hợp với suy nghĩ nội tâm của nàng.
“Hừ, cái này không trách ta, là chính ngươi không khóa cửa.”
Vivi ở trong lòng cưỡng ép thuyết phục chính mình.
Nàng đi tới trước giường Crocodile, mượn ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ, vừa vặn có thể thấy rõ khuôn mặt Crocodile (Nữ)… Đó là một gương mặt góc cạnh rõ ràng, cũng không giống cô gái bình thường ôn nhu, ngược lại có một loại khí khái hào hùng bẩm sinh.
Khó có thể tưởng tượng, Thất Vũ Hải Crocodile trước đây lại có một loại dung mạo như thế, điểm cực kỳ mấu chốt là nàng lại là nữ tử.
Bất quá Vivi cũng mặc kệ những thứ này, nàng hít sâu một hơi.
“Ta muốn báo thù! Ta muốn báo thù!”
Vivi ở trong lòng không ngừng nói thầm đồng thời, rút ra chủy thủ bên hông.
“Hưu!”
Dưới ánh trăng, bỗng nhiên thoáng qua một vòng hàn quang.
Chỉ thấy chủy thủ trong tay Vivi ra sức hướng về ngực trái Crocodile đâm tới.
“Phần phật!”
Thời gian phảng phất ngưng lại trong một cái chớp mắt.
Nhưng mà cũng không có máu tươi trong tưởng tượng, cũng không có cảnh Crocodile đột nhiên tỉnh lại… Tay nắm chủy thủ của Vivi yên tĩnh dừng giữa không trung, đến cuối cùng lại lặng yên buông xuống.
Cũng không có nguyên nhân phức tạp nào khác, mà là…
Mượn ánh trăng mờ ảo, nàng nhìn thấy ký hiệu quen thuộc trên cổ tay trái Crocodile.
Đó là ký hiệu hai tháng trước tại Dressrosa, do nàng tự tay vẽ lên. Lúc đó để phòng bị Catarina Devon dùng năng lực trái ác quỷ ngụy trang thành đồng bạn, Vivi cố ý dùng thuốc màu đặc chế lưu lại ký hiệu này trên cổ tay của mỗi người. (Tại chương 441)
Dưới ánh trăng, vết tích màu xanh lam nhàn nhạt kia mơ hồ có thể thấy được, khiến nàng không khỏi nhớ lại đoạn cuộc sống của Crocodile khi còn là Sasa.
“Ai,”
Vivi than nhẹ một tiếng, thu chủy thủ về bên hông.
“Thôi, cứ theo lời lão tổ tông nói, công tội bù nhau đi.” Vivi quay lưng lại.
Lúc này, Crocodile (Nữ) nhẹ nhàng mở to mắt.
Ánh trăng phác họa ra hình dáng mặt nghiêng của nàng, trong con ngươi lạnh lùng kia cũng không có buồn ngủ, ngược lại cất giấu một chút nhẹ nhõm.
“Thật là vô dụng! Là tay run, hay là nói đường đường công chúa Alabasta đến đâm người cũng cần phải có kẻ dạy?”
Âm thanh quen thuộc từ phía sau truyền đến, khiến Vivi đang định đi ra cửa phòng trong nháy mắt cứng lại tại chỗ.
“Uy, ngươi sẽ không thật sự cho rằng, chỉ bằng loại nữ nhân ngu si như ngươi có thể giết ta chứ?”
“Ngươi nói ai ngu đần!!” Vivi nổi giận quay người.
“Nói ngươi đấy.” Sasa cười nói.