-
Hải Tặc : Đa Tử Đa Phúc Từ Thiên Long Nhân Bắt Đầu
- Chương 1013: Áo khoác của Cá Sấu-chan sắp bị lột
Chương 1013: Áo khoác của Cá Sấu-chan sắp bị lột
Lily cười.
“Ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ, ta lại vì cái này mà tha cho ngươi?”
“Hiden Fuyuki (Kamyu) tên nam nhân phụ bạc kia, chúng ta đã chờ hắn tám trăm năm… nhưng hắn lại sớm có những nữ nhân khác, ta còn chưa đem các ngươi từng người từng người giết đi a!”
Trong mắt Lily bắn ra sát ý, bật ra tiếng cười bệnh hoạn.
Sắc mặt Crocodile đại biến, nàng mạnh cắn răng: “Thế nhưng, có thể dựa theo kinh nghiệm của Kamyu mà nói, hắn cùng với chúng ta sớm hơn…”
“Nói bậy!”
Lily hét lớn một tiếng, khí thế trên người ầm vang bộc phát.
Crocodile cắn chặt răng, muốn chống đỡ lại khí thế đến từ Vua Thế Giới… nhưng căn bản là không chống đỡ nổi, cơ thể dường như chịu phải áp lực của cả ngàn vạn tấn, bị hung hăng đè xuống.
“Phụt!”
Cuối cùng vẫn là Lily nhịn không được cười lớn, phá tan không khí Tu La tràng này!
Đóng vai Im suốt tám trăm năm, nàng đã rất lâu không cười như thế.
“Đi thôi, không đùa ngươi.”
“Hơn mười năm trước ta đã điều tra thân phận của ngươi rồi, ngươi cũng là một quý tộc sa sút của Alabasta, bằng không thì ngươi nghĩ mấy ngày trước đây khi giới thiệu thân phận của ta, ta sẽ để cho ngươi ở lại chỗ này sao?”
“Ta đã nói, ta không phản đối sự thay đổi bình thường của vương triều, cộng thêm ta vẫn cho rằng nhánh của Cobra vương không phải là người Nefeltari tộc của ta, cho nên ta đối với chuyện của ngươi vẫn luôn là mở một mắt nhắm một mắt.”
Lily kỳ thực là cố ý đến nói chuyện này.
Kenbunshoku Haki cực mạnh, khiến nàng đã sớm phát hiện sự khác thường của Crocodile… bao gồm cả tâm tư muốn chạy trốn của nàng ta.
“Huống hồ, cuối cùng chiến tranh cũng đâu có nổ ra?”
“Những năm ngươi làm anh hùng ở Alabasta, đích xác không có một tiểu Hải Tặc nào dám đến gây sự, ngay cả một vài thế lực địa phương cũng khó mà nhúng tay vào Alabasta…”
“Ngươi biết, ta đóng vai Im một đoạn thời gian rất nhiều chuyện không thể nhúng tay được… Coi như là công tội bù nhau đi.”
“Nhiều, đa tạ.”
Crocodile lau đi mồ hôi lạnh trên trán, bỗng nhiên có một loại xúc động muốn khóc.
Cuối cùng cũng có người có thể nhìn thấy điểm này.
Mặc dù mục tiêu cuối cùng của mình là đánh cắp Alabasta và cả Minh Vương.
Nhưng vì mục tiêu này, nàng cũng đã thật sự làm anh hùng hơn mười năm để giành được dân tâm… Xét hành động không xét tâm, trong hơn mười năm đó, nàng cũng đích xác xứng đáng với xưng hô “anh hùng”.
Nhưng Vivi tiện nhân kia, căn bản không nhìn thấy điểm này!
Chẳng lẽ nàng ta không phát hiện… thời gian mình không có mặt ở Alabasta, số trẻ em bị lừa bán đã nhiều hơn gấp mấy lần mấy năm trước sao!
“Đúng!”
Nghĩ đến hai chữ lừa bán, Crocodile bỗng nhiên nghĩ tới điều gì.
“Đã Lily tiểu thư vẫn luôn chú ý Alabasta, vậy chắc hẳn cũng biết kẻ đứng sau vụ án ‘trẻ em tập thể mất tích’ a?”
“Rất xin lỗi, đối phương thế lực lớn mạnh, cho dù là ta cũng không thể đảm bảo bọn họ sẽ không xâm nhập!” Crocodile cảm thấy hổ thẹn nhìn về phía Lily.
“Ân.”
Lily gật đầu: “Đương nhiên biết… Băng hải tặc BIG MOM cũng nên tính sổ!”
Trước đó nàng đóng vai Im.
Dù là biết rõ băng hải tặc do BIG MOM cầm đầu, trắng trợn dụ dỗ một lượng lớn trẻ em bao gồm cả con dân Alabasta của nàng để làm thí nghiệm cự nhân hóa, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Nhưng sau khi dòng thời gian kết thúc, một số món nợ cũng nên được tính toán.
“Bất quá chuyện này không vội, ta thật tò mò… Ngươi còn định giấu diếm thân phận ẩn mình bao lâu?” Khi Lily nói lời này, ánh mắt không để lại dấu vết liếc nhìn một góc nào đó.
“Ta…”
Crocodile trong nháy tức nghẹn lời: “Ta sợ Vivi biết thân phận của ta, nàng sẽ nửa đêm cầm đao đến chém chết ta!”
“Nhưng nàng lại đánh không lại ngươi.”
“Nói thì nói như thế, nhưng mà… Tóm lại, ta vẫn chưa nghĩ ra! Trước hết cứ giấu đi đã.”
“Anh hùng, cái gì anh hùng?”
Cùng lúc đó, ở một khúc ngoặt khác của hành lang.
Vivi ôm một xấp tài liệu, lưng dán vào vách tường, cả người ngây dại tại chỗ!
Nàng vừa mới nghe được cái gì!?
Lily nói Sasa đã sống ở Alabasta rất nhiều năm, còn nói cái gì công tội bù nhau, còn có cái gì anh hùng…
“Chẳng lẽ…”
Đột nhiên, trong đầu Vivi lóe lên một ý tưởng táo bạo!
Sasa thật sự chính là Crocodile?
Ý nghĩ này không phải lần đầu tiên, trên thực tế không lâu trước đây dưới ảnh hưởng của năng lực Trái Modo Modo của Ain, nàng đã trong nháy mắt nhìn thấy cái bóng của Crocodile trên người Sasa.
“Ai ở đó!”
Một tiếng quát truyền đến, Crocodile chú ý tới ở một góc phía sau Lily dường như có thêm một người.
“Là, là ta.”
Vivi từ trong góc đi ra, ánh mắt phức tạp nhìn Crocodile.
“Hỏng bét!”
Crocodile thấy là Vivi xong… cả người cũng không tốt.
Cuộc đối thoại của nàng với Lily, sẽ không bị Vivi nghe thấy hết đi.
“Sasa, ta có việc muốn cùng Lily nữ vương thương lượng một chút.”
Vivi ra hiệu xấp tài liệu trong tay, Crocodile (dùng tên giả Sasa) liếc mắt, là một vài hồ sơ có liên quan đến vụ án “trẻ em tập thể mất tích”.
“Đi, các ngươi nói chuyện đi!”
Crocodile trong lòng thở phào một hơi.
Hình như… không có nghe thấy!
Chờ Crocodile rời đi, Lily hỏi Vivi.
“Tìm ta có chuyện gì?”
“Lão tổ tông, Alabasta của ta những năm gần đây không bình yên… vẫn luôn có thế lực bên ngoài lừa bán trẻ em từ chúng ta để làm thí nghiệm trên cơ thể người.”
Vivi đưa tài liệu liên quan cho Lily.
Nàng đã biết, mấy ngàn trẻ em Alabasta bị lừa bán trong mấy chục năm qua đã đi đâu.
Đã có một lão tổ tông lợi hại như vậy, nói gì cũng không thể nuốt xuống cơn giận này.
“Yên tâm, giao cho lão tổ ta là được!” Lily vỗ ngực.
“Đúng rồi, Kamyu đâu?”
Vivi rõ ràng đối với thực lực của Lily nữ vương vẫn chưa có nhận thức, cảm thấy thêm một người sẽ chắc chắn hơn.
“Hắn a, hắn có việc đi ra ngoài rồi.”
“Đi đâu?”
“Ta không có hỏi, bất quá hắn nói hắn rất nhanh sẽ trở về.”
Lily biết rõ sự lo lắng của Vivi.
“Ngươi yên tâm, chỉ là Tứ Hoàng mà thôi. Một mình lão tổ ta là đủ.”
Lily cười vỗ ngực, có chút đắm chìm trong thân phận lão tổ.
“Vậy thì xin nhờ.”
Nhận được câu trả lời khẳng định, Vivi khẽ gật đầu.
Nàng cắn răng, lại nhìn về hướng Sasa rời đi… hít sâu một hơi.
“Lão tổ tông, ta có thể hỏi lại người một chuyện nữa không?”
Tân Thế Giới— nửa sau Đại Hải Trình.
Một tiểu quốc gia không rõ tên.
Đem Sunny số ba dừng ở bến tàu, Luffy kéo lê cơ thể mệt mỏi đi tới chỗ bưu điện.
“Ta, ta muốn gửi thư!”
Lúc này Luffy tinh thần cực độ không tốt, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển… hai mắt đỏ ngầu như mấy ngày không ngủ.
Nhân viên công tác liếc Luffy một cái, cũng không nói gì.
Nhận lá thư trong tay Luffy, cho vào phong thư.
“Địa chỉ?”
“Wano quốc, Hoa Đô.”
Nghe vậy, nhân viên công tác bỏ cây bút trong tay xuống, đỡ kính mắt… tỏ vẻ nghi ngờ đối phương có phải đến gây sự không.
“Xin lỗi, Wano quốc không nằm trong phạm vi kinh doanh!”