Chương 54: Kizaru Đã Đến
“Sau đó, Ibaaros tham gia hư không chiến tranh. Vô số phi thăng giả chết trận sa trường, trong đó bao gồm cả Nữ hoàng Setaka và vị phi thăng giả đã từng mời hắn.”
“Tiếp đó chính là hoàng thất Shurima bị tiêu diệt. Ibaaros cũng bị Hư Không lây nhiễm và phát động chiến tranh trong thời kỳ này, cho đến khi bị Thượng Nhân Phong Ấn, rồi sau đó lại xông phá phong ấn đi ra.”
Jinbe trong lúc nhất thời cảm giác đầu có chút lớn. Khi nghe được những tin tức này, biểu cảm của Jinbe giống hệt như Sengoku khi xưa.
Hắn xoa xoa thái dương huyệt của mình, trong lúc nhất thời lượng thông tin quá lớn khiến não hắn đau nhói.
Một lát sau, Jinbe nhớ tới một chuyện, hỏi: “Phanes các hạ, nguyên nhân Ibaaros muốn hủy diệt Ngư Nhân Đảo, chẳng lẽ…”
“Không sai, căn cứ vào quan sát của ta, nơi đây chính là chiến trường Hư Không đã từng bùng nổ, cũng là nơi vô số đồng tộc của Ibaaros ngã xuống.”
“Cái gì!!!”
Tiếng thét chói tai này không phải đến từ Jinbe, mà là đến từ bên ngoài phòng bệnh của Neptune và những người khác. Vì Jinbe bị thương cần tịnh dưỡng nên không thể có quá nhiều người quấy rầy.
Mà Phanes cần từ Jinbe ở đây để nắm rõ tình hình trực tiếp, cho nên trong phòng bệnh chỉ có Phanes một người. Những người khác đều ở ngoài phòng bệnh chờ đợi.
“Chào Quốc vương Neptune.” Phanes đứng lên hành lễ với Neptune.
“Khách khí rồi, Phanes Cố Vấn, ngài mau ngồi.” Neptune để cho Phanes vội vàng ngồi xuống.
Mặc dù mình là một quốc vương, nhưng ở trước mặt Phanes chẳng khác gì con tép. Aokiji trước khi rời đi từng nói với Neptune, nếu Phanes xảy ra điều gì ngoài ý muốn, Chính phủ Thế giới nhất định sẽ san bằng Ngư Nhân Đảo.
Vì Ngư Nhân Đảo cũng tốt, vì gia tộc Neptune cũng tốt, tuyệt đối phải bảo vệ Phanes an toàn.
“Phanes Cố Vấn, ngài nói đây là Vẫn Lạc chi địa của phi thăng giả? Thế nhưng là chúng ta ở chỗ này lâu như vậy, từ trước tới nay chưa từng gặp qua thi cốt của những phi thăng giả đó.” Neptune hỏi.
“Thời gian vạn năm đủ để xóa đi tất cả. Hơn nữa, chẳng ai có thể cam đoan trong vạn năm này không có người nào tới đây thu thập thi cốt phi thăng giả.” Phanes giải thích.
Neptune không nói gì, quả thật, ai dám cam đoan đây?
Phanes đứng lên xuyên thấu qua cửa sổ nhìn về phía cảnh sắc Ngư Nhân Đảo, phảng phất đang nhìn cảnh tượng xa xôi ở Dressrosa, cũng không biết tình huống của Kizaru Đại Tướng thế nào.
Bên phía Dressrosa, Doflamingo đau khổ chống đỡ công kích của Anaakca. Toàn thân hắn đầy băng sương, thân thể lảo đảo muốn ngã phảng phất một giây sau sẽ ngã xuống.
Trước kia, hắn còn có thể xem thường Hải Quân Đại Tướng, cho là Hải Quân Đại Tướng cũng không có gì ghê gớm. Nhưng bây giờ trải qua bị Anaakca đánh đập, hắn thật sự hiểu được sức chiến đấu của Hải Quân Đại Tướng.
Dù sao Darkin đối đầu với Tứ hoàng cùng Hải Quân Đại Tướng. Có thể đánh chính mình thành ra cái bộ dáng này, chính mình thua không oan.
“Băng… Huyết… Kiếp.” Anaakca giơ cao cây trường mâu trong tay mình. Màu huyết sắc lại mang theo hào quang màu lam hội tụ trên trường mâu, mang theo sức mạnh không thể địch nổi. Cây trường mâu được Anaakca ném về phía Doflamingo.
Nhìn cây trường mâu đang dần ép tới gần, Doflamingo bây giờ ngoại trừ cười một cái ra thì không làm được gì. Toàn thân hắn đã hoàn toàn kiệt sức. Lớp hàn băng thấu xương kia còn đang không ngừng ăn mòn cơ thể Doflamingo.
Đúng lúc này, một luồng quang mang xuất hiện bên cạnh Doflamingo. Thanh kiếm Kusanagi vừa hô tên trong miệng, liền tiếp nhận Huyết Băng Kiếp của Anaakca. Hắn dùng hai tay vung kiếm, mạnh mẽ đánh bay cây trường mâu ra ngoài.
Cây trường mâu xoay tròn mấy chục vòng trên không trung, một lần nữa quay trở về trong tay Anaakca.
“Lại có một phàm nhân không biết sống chết tới.” Anaakca nhìn khuôn mặt Borsalino cảm giác vô cùng khó chịu.
“Kizaru… Đại Tướng…” Doflamingo thở hổn hển, nhìn người đang che chắn trước mặt mình, trong lòng vô cùng phức tạp. Hắn không nghĩ tới mình lại có một ngày được Hải Quân cứu.
“Mặc dù lão phu không thích ngươi, nhưng không có cách nào. Đây là mệnh lệnh của Sengoku Nguyên Soái.”
“Nói trở lại, ngươi đã chọc phải cái quái vật này như thế nào vậy? Thật đáng sợ.” Borsalino đứng tại trước mặt Anaakca, cẩn thận cảm nhận khí tức của nàng.
Dựa vào cảm giác để phán đoán, gia hỏa này không mạnh như Aatrox, có vẻ như cùng Varus không sai biệt lắm. Mình hẳn là có thể đánh thắng.
“Ta cũng không thích ngươi đâu, hoàng… viên…”
Phanh ——
Nói xong câu đó, Doflamingo cuối cùng không chống đỡ nổi mà ngã xuống, đã đạt tới cực hạn của hắn.
“Dofla / Thiếu chủ!!!!” Trebol mang theo tất cả mọi người của Băng Hải Tặc Donquixote, ba chân bốn cẳng khiêng Doflamingo đi, để lại chiến trường cho hai quái vật kia.
Đến lúc này, toàn bộ giác đấu trường chỉ còn lại Kizaru cùng Anaakca.
“Thật là đáng sợ. Vị Darkin các hạ đây, không biết ngươi tên là gì?” Kizaru vừa đến vẫn là đánh một câu mở lời trước.
“Trên người ngươi có khí tức Aatrox. Ngươi gặp qua Aatrox? Hắn ở đâu?” Anaakca không trả lời câu hỏi của Kizaru, ngược lại hỏi tung tích của Aatrox.
Khuôn mặt Borsalino trong nháy mắt tối sầm lại. Darkin này thật là không có chuyện gì để nói. Điều này khiến Kizaru nhớ lại ký ức mình bị Aatrox đánh đập. Đó thật là một đoạn quá khứ không muốn nhớ lại.
“Ân, chúng ta làm một giao dịch thế nào? Ngươi trở lại trong vũ khí, sau đó ta mang theo ngươi đi tìm Aatrox.” Nói thật, nếu có thể không đánh thì hắn thật sự không muốn đánh. Một cái mới mấy chục vạn Belly, bảo ta chơi cái gì mạng đây?
“Ngươi cảm thấy ta giống đồ ngốc sao?” Anaakca cảm thấy mình bị tên phàm nhân này trêu chọc, lập tức ném cây trường mâu trong tay bay về phía Borsalino.
“Thật đáng sợ a.” Borsalino toàn thân hóa thành quang tử né tránh công kích của Anaakca.
Luận tốc độ, hắn là kẻ mạnh nhất trong Vua Hải Tặc. Chỉ cần hắn muốn, trong toàn bộ biển cả, số người có thể đánh trúng hắn có thể đếm được trên đầu ngón tay, hoặc có lẽ là không có.
Nếu trước đây không phải không hiểu rõ năng lực của Aatrox, chính mình cũng sẽ không bị đánh thành ra như thế. Bây giờ chính mình cũng không có thông tin về Darkin này. Trước tiên lấy tấn công từ xa làm chủ vậy.
“Yasakani no Magatama ——” Borsalino nhảy vọt lên giữa không trung khoanh tay lại. Vô số quang đạn hướng về phía Anaakca bắn tới.
“Quang? Xem ra lại là một cái kẻ thất bại.” Anaakca đã nhìn ra năng lực trái ác quỷ của Borsalino.
Nàng hướng cây trường mâu khẽ vươn tay. Cây trường mâu tự động về tới trong tay Anaakca. Anaakca vung cây trường mâu, vạch ra từng luồng âm thanh xé gió trong không khí, thậm chí ngăn lại toàn bộ quang đạn của Borsalino.
Nội tâm Borsalino đối với cấp bậc nguy hiểm của Darkin này lại đề cao thêm vài phần. Thân thể lớn như thế mà hành động còn linh hoạt như vậy, Darkin đều như vậy sao?
Quang đạn đã bị ngăn lại. Anaakca dậm mạnh mặt đất, giống như một quả đạn pháo vọt tới Borsalino.
Cây trường mâu trong tay nàng lập loè ánh sáng màu lam, hướng về phía cơ thể Borsalino vạch một cái, nhưng lại chỉ đánh trúng luồng quang mà hắn để lại tại chỗ.
“Thật đáng sợ a, không hổ là Darkin đâu, tốc độ nhanh như vậy.” Vô số tia sáng hội tụ tại mặt đất, Borsalino lại một lần nữa thốt lên một tiếng “thật đáng sợ”.
Đi qua lần chiến đấu trước với Aatrox, Borsalino cũng không muốn tùy tiện cận chiến với những Darkin này. Ai mà biết có thể hay không bị hố chứ?
“Phàm nhân đáng chết ——”