Chương 20: Lần Thứ Hai Thôi Diễn Công Pháp
Nửa tháng sau, Trạch viện Lý gia.
Một cái thùng tắm được đặt giữa nhà, bên trong một cái thiếu niên 12 tuổi đang ngồi đả toạ tu luyện.
Thời gian trôi qua đi, từng tia linh khí được thiếu niên dẫn dắt vào trong cơ thể, va chạm cùng với khiếu mạch thứ tư.
Dưới sự kiên trì của thiếu niên, sau hơn năm canh giờ liên tục lặp đi lặp lại như vậy, với vô số lần va chạm, rất nhiều tia linh khí được dẫn nhập vào trong cơ thể, rồi lại cứ thế mà tiêu hao đi.
Một tia linh khí va chạm cùng lớp vỏ ngoài của khiếu mạch mà tiêu tán, nhưng cũng để lại trên đó một vết rạn nứt nhỏ.
Giống như lớp vỏ của khiếu mạch đã đến cực hạn, dưới sự công kích của tia linh khí tiếp theo, lớp vỏ hoàn toàn không thể chống đỡ nổi, ầm vang sụp đổ, để lộ ra bên trong chân chính khiếu mạch.
Sau khi khiếu mạch thứ tư được đả thông, thiếu niên cũng không có ngừng lại việc tu luyện, mà nhân lúc dược lực trong nước tắm vẫn còn để tu luyện.
Triệt để qua hai canh giờ sau, Lý Huyền mới ngừng việc đả toạ tu luyện, chậm rãi mở ra hai mắt giống như thâm uyên vực sâu, ý cười khẽ hiện.
“Khiếu mạch thứ tư mở!”.
Nhớ lại tốc độ tu luyện của nửa tháng gần đây, hắn không nhịn được cảm thán Tẩy Kinh Linh Dịch chất lượng.
Hoạt động cơ thể một chút, Lý Huyền đứng dậy rời khỏi thùng tắm, mặc lại y phục, dọn dẹp một chút liền tiến vào trong phòng ngủ.
Ngồi trên giường, hắn hai mắt nhắm hờ, nhẹ nhàng niệm hai chữ “Huyền Thiên”.
Chớp mắt một cái, ý thức của Lý Huyền đã tiến vào trong Huyền Thiên không gian.
Ý niệm khẽ động, một tầng sương mù trắng từ hư không xuất hiện, bên trong ẩn hiện có 103 viên ngôi sao.
Mỗi một ngày chôi qua đi, bên trong Huyền Thiên sẽ tự động sinh ra một viên ngôi sao.
Hắn lần này vào đây mục đích chính, vẫn là muốn thử thôi diễn công pháp, để giải quyết vấn đề cấm chế ăn mòn linh hồn của bản thân.
Hắn ý nghĩ trong đầu nghĩ đến.
“Ta muốn thôi diễn Thanh Tâm Kim Liên Chú để giải quyết cấm chế ăn mòn linh hồn, nếu có thể tìm cách giải quyết luôn cấm chế thì càng tốt”.
Ngay sau khi hắn đưa ra xong yêu cầu, trước mặt đoàn sương mù trắng kia bắt đầu dao động, từng viên ngôi sao đang sáng lấp lánh bắt đầu dập tắt biến mất dần.
Cho đến chỉ còn ba ngôi sao cuối cùng mới dừng lại việc dao động, kết thúc việc thôi diễn.
Một cỗ tin tức được trực tiếp giống như lạc ấn vào trong đầu Lý Huyền, chỉ cần hắn muốn liền có thể nhớ lại từng câu từng chữ.
Tên công pháp vẫn không thay đổi, nhưng nội dung lại thay đổi rất nhiều, những nội dung còn thiếu cũng được bổ sung hoàn tất.
Công pháp vẫn giống như trước đó, trong quá trình tu luyện trong thức hải sẽ nảy sinh một đoá Sen Vàng trấn thủ thức hải.
Khi thức hải ngưng tụ được Sen Vàng, những loại tạp niệm bên ngoài không thể ảnh hưởng đến hắn nữa.
Tác dụng phụ của Thanh Tâm Kim Liên Chú cũng không biến mất, nhưng hắn có thể khiến nó cùng cấm chế ăn mòn tư tưởng xung đột tiêu hao lẫn nhau.
Bởi cấm chế đang ăn mòn linh hồn của Lý Huyền là một loại ma cấm, nó trong quá trình khiến người trúng phải sẽ dần dần kích thích bên trong sinh linh cảm xúc trái chiều, trong quá trình này gián tiếp đẩy người bị trúng thân cận với người gieo xuống cấm chế hơn, cứ như vậy, lòng trung thành nảy sinh.
Mà Thanh Tâm Kim Liên Chú có thể bài trừ người tu hành tạp niệm, tác dụng phụ thì khiến người tâm hướng thiện, trên mặt lý thuyết là cùng cấm chế kia đối trọi lẫn nhau.
Trong quá trình đối trọi, Lý Huyền tạm thời sẽ là người được hưởng lợi, trong lúc hai bên giằng co đấu đá, tâm trí của hắn sẽ an toàn.
Sau khi đọc xong toàn bộ công dụng của Thanh Tâm Kim Liên Chú, cùng nội dung tu luyện, hắn nội tâm mới hơi chút thả lỏng.
“Ít nhất cũng có thể hơi chút giải quyết”.
Ý thức quay trở lại bản thể, hai mắt đang nhắm chặt cũng được mở ra.
Rời khỏi Huyền Thiên không gian, Lý Huyền đã lấy lại được thất tình lục dục, sướng vui giận buồn.
Ý cười khẽ hiện, vẻ mặt nhẹ nhõm mà thời gian gần đây hắn chưa từng có.
Mặc dù không thể hiện ra bên ngoài, nhưng khi biết mình bị gieo xuống cấm chế, có thể ăn mòn linh hồn của mình về sau.
Hắn trong lòng vẫn luôn có cảm giác nguy hiểm, một cỗ cấp bách vẫn luôn ở đằng sau thúc dục, khiến không thể không cố gắng tiến lên.
Bây giờ đã tạm thời giải quyết được tai hoạ cấm chế ăn mòn ý thức, còn việc bản thân bị gieo cấm chế, sinh tử nằm trong tay người khác, thì hắn lại tạm thời không lo lắng.
Rất đơn giản, bởi vì hắn quá yếu.
“Âm Thiên gieo xuống cấm chế, chắc chắn là có mục đích với Lý gia, mới bày ra con cờ là ta”.
“Vì thế trong khi sinh tử ta nằm trong tay hắn, tu vi của con cờ càng mạnh càng sẽ giúp ích cho tên đó nhiều hơn”.
Lý Huyền suy nghĩ thoáng hiện qua, nhưng cũng không quá chắc chắn
Dù sao bản thân hắn hiểu quá ít về Âm Thiên, không có căn cứ gì có thể đoán được mục đích của người này.
Chẳng qua dựa trên bản thân ý nghĩ, đưa ra một cái giả thuyết nửa vời mà thôi.
“Mặc kệ, ta vẫn còn quá yếu, chỉ có thể đến đâu hay đến đó vậy”.
Tự mình an ủi một câu, hắn ánh mắt chú ý đến góc phòng đang được đặt một quả chứng to bằng đầu người, xung quanh có đặt vài khối linh thạch.
Lý Huyền thời gian trước đã đem quả chứng này đi nhờ người giám định dùm, thì ra là trứng của Hắc Thủy Xà.
Một loại yêu thú khi vừa sinh ra đã là nhất giai yêu thú, khi trưởng thành đến cực hạn có thể đạt tới tam giai.
Cho dù đối với Khai Linh Cảnh hậu kỳ cũng là một trợ lực không nhỏ.
Hắn cầm tới quả trứng, hai tay bấm pháp quyết.
Một cỗ tinh thuần linh khí từ ba khiếu mạch chảy ra, tạo thành một luồng năng lượng ôn hoà chi khí, giúp quả trứng tẩm bổ.
Đây là một môn tiểu thuật pháp trong ngự linh bí pháp, có thể giúp yêu thú còn chưa sinh ra tẩm bổ cơ thể, cũng là khiến yêu thú cảm nhận được khí tức chủ nhân.
Lâu dài làm vậy, sau khi yêu thú nở ra sẽ cảm nhận được khí tức thân quen, gián tiếp khiến việc ký kết linh khế được dễ dàng thực hành hơn.
“Hắc Thủy Xà vừa sinh ra đã có nhất giai yêu thú chiến lực, ngang với Khai Linh Cảnh sơ kỳ, chính là ta một đại trợ lực”.
“Nếu có thể giúp nó tẩm bổ căn cơ cho tốt, tiềm lực nâng cao một bước thì tốt”.
“Đáng tiếc, cái giá phải trả quá mắc, đều là trên trăm viên linh thạch cất bước, cho dù với tài chính của ta cũng không dám chi”.
Di sản của cha mẹ để lại cho Lý Huyền có hơn 500 viên linh thạch tiền mặt, nhưng cũng không thể tiêu xài tùy tiện.
Thông Mạch Cảnh là quá trình đánh căn cơ, không cần đến tài nguyên vẫn có thể tu hành bình thường.
Nhưng đến Khai Linh Cảnh rồi, không tài nguyên phụ trợ tu hành, tốc độ rất chậm chạp, lúc việc cần dùng đến linh thạch rất nhiều.
Pháp binh để chiến đấu, đan dược chữa thương để phòng ngừa, đan dược tăng cao tu vi để phụ trợ tu hành, Mỗi thứ đều rất đắt đỏ.
Vuốt nhẹ vỏ trứng, cũng là tương lai mình trợ thủ: “Vẫn là để ngươi chịu chút thiệt thòi vậy”.