Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hoa-tien.jpg

Hóa Tiên

Tháng 1 31, 2026
Chương 592: Ma tộc cường giả Chương 591: Tiến vào tiên mộ
han-khong-biet-vo-cong.jpg

Hắn Không Biết Võ Công

Tháng 4 23, 2025
Chương 576. Lời cuối sách Chương 575. Thiếu niên không còn là thiếu niên, thiếu nữ cũng không còn là thiếu nữ
pham-nhan-tien-ho

Phàm Nhân Tiên Hồ

Tháng 2 3, 2026
Chương 1270: Rút máu là bản phận Chương 1269: Bế đảo tu dưỡng
bat-dau-tu-hon-ta-tro-tay-om-di-thien-kieu-co-em-vo.jpg

Bắt Đầu Từ Hôn? Ta Trở Tay Ôm Đi Thiên Kiêu Cô Em Vợ

Tháng 12 26, 2025
Chương 230: toàn thành chuẩn bị chiến đấu! Phong bạo mới! Chương 229: điểu nhân này còn có đại dụng!
toan-dan-chuyen-chuc-ta-than-khi-tu-dau-vo-han-chong-chat.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Thần Khí Từ Đầu Vô Hạn Chồng Chất

Tháng 2 1, 2025
Chương 316. Tốt đẹp, cứ như vậy vĩnh hằng Chương 315. Không tồn tại chân thật
dao-quang-muoi-nam-ta-tai-cho-phi-thang.jpg

Đào Quáng Mười Năm, Ta Tại Chỗ Phi Thăng!

Tháng 1 20, 2025
Chương 516. Phi thăng! Chương 515. Bổ đạo
tan-the-cu-quy-quoc-gia-giup-ta-xoat-bi-dong

Tận Thế Cự Quy, Quốc Gia Giúp Ta Xoát Bị Động

Tháng mười một 11, 2025
Chương 157:: Tinh cầu cực hạn, cáo biệt! ( Kết cục ) Chương 156:: Lực tác dụng là lẫn nhau
holmes-tai-hogwarts.jpg

Holmes Tại Hogwarts

Tháng 1 11, 2026
Chương 537: Tối cao quý cổ lão Black gia tộc Chương 536: Sherlock dạng này người vốn nên gần như không tồn tại
  1. Hắc Ám Ẩn Giả.
  2. Chương 13: Tuyệt Cảnh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13: Tuyệt Cảnh

Bỗng nhiên đến nửa trạng đường, ánh mắt người này co rụt lại, chưa đến một cái chớp mắt, thân thể đã xoay qua bên trái, hai tay dựng lên tư thế phòng thủ, trước mặt được ngưng tụ một lớp màn chắn bằng nước.

Nhưng chưa kịp để pháp thuật ngưng kết xong, một cái đuôi có bộ lông cam sắc đã quất tới, trực tiếp đánh tan màn nước đang hình thành, thế đi không giảm đánh thẳng hướng người thần bí.

“Rầm. Cảnh tượng bị trúng một đòn, quất văng đi xa giống như Lý Huyền vừa nãy.

Chỉ khác, người thần bí mặc dù bị đánh lén, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có sức chống trả, hắn vẫn kịp làm ra chút phản ứng.

Tuy rằng màn chắn bằng nước không thể ngăn lại đòn tấn công từ Yêu Hồ, nhưng cũng tranh thủ giúp hắn nửa cái chớp mắt thời gian.

Ngay sau khi bị đánh văng đi xa, người thần bí đã có thể dễ dàng đứng dậy, trực tiếp vào tư thế phòng thủ, trên nét mặt lộ rõ vẻ tức giận.

“Nghiệt súc giảo hoạt, vậy mà dám đánh lén ta”.

“Con nghiệt súc này, vậy mà còn biết giả bộ rút lui, sau đó nhân cơ hội địch nhân chủ quan mà vòng lại đánh lén”.

Người thần bí ánh mắt đã để lộ ra sát ý, một thanh đao từ hư không xuất hiện, được hắn cầm chắc trong tay.

Yêu Hồ lúc này đã động thật, nó biết rằng cơ hội đánh lén chỉ có một lần, cho nên cũng không giả bộ rời đi nữa, mà tứ chi phát lực một trảo chụp tới.

Thân hình yêu hồ to gần bằng con trâu nước, lại cực kì nhanh nhẹn, mỗi một cái móng vuốt của nó, bên dưới đều có ngọn lửa cam sắc lưu chuyển, gia tăng thêm vài phần uy lực khi đánh ra.

Người thần bí cũng không thua kém, trong tay trường đao chính là một thanh pháp binh, có thể cùng linh lực trong cơ thể hô ứng lẫn nhau, khiến sát thương tăng cao.

Lấy chỗ người thần bí cùng Yêu Hồ chiến đấu làm trung tâm, lan tỏa rộng ra xung quanh, khiến cây cối đổ sụp, đất đá nứt toác.

Trong lúc hai bên đang chiến đấu, thân thể Lý Huyền khẽ động đậy, hắn nhịn đau không dám phát ra tiếng động, nhẹ nhàng mon men từng tí một, trên mặt đất giống như con sâu rời xa chiến trường.

Hắn cảm nhận được toàn thân đau nhức, nhưng vẫn kiên trì, cố gắng rời khỏi chiến trường nhanh chóng cùng im lặng nhất có thể.

Cũng may mắn, trong trận chiến sinh tử, cả hai bên đều đang tập trung toàn bộ tâm thần vào địch nhân, cũng không có ai để ý đến một kẻ tàn phế đang nằm trên mặt đất.

Mon men từng tí một, dưới sự kiên trì của hắn, cơ thể nửa tàn phế cũng đã rời xa khỏi chiến trường được trăm mét phạm vi, đã khuất mấy cái bóng cây.

Thở hào hển, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu, Lý Huyền lúc này cố gắng đứng dậy, mặc kệ những đau đớn trên thân, cắn răng chạy nhanh rời đi.

“Bây giờ không chạy nhanh đi, khi người kia cùng Yêu Hồ phân ra thắng bại, rảnh tay để ý đến ta, vậy chắc chắn phải chết, chạy đi còn có một cơ hội sống”.

Bỏ mặc trên thân vết thương cùng đau đớn, hắn vẫn kiên trì vội vàng chạy tiến sâu vào bên trong Vân Vụ Sơn Mạch.

Quẹo phải quẹo trái, chính Lý Huyền cũng không nhớ được đường đi, chỉ biết hắn đang dần tiến sâu vào bên trong Sơn Mạch.

Khoảng nửa canh giờ sau, hắn tiến vào trong một cái hẻm cốc, hai bên đất đá gồ ghề cao thấp, dây leo cũng mọc tràn lan khắp nơi.

Khi tưởng bản thân mình đã tạm thời thoát chết, thì một thanh âm từ phía sau vọng lại, khiến sắc mặt hắn cứng đờ.

“Ha ha. Thằng nhãi ranh, ngươi tính toán cũng thật giỏi, hại ông đây chịu phải một trận mệt mỏi đấy, đáng khen còn xém thì để ngươi thật sự thành công, tiếc rằng vẫn là phải chết thôi”.

Lý Huyền vẻ mặt tuyệt vọng quay người lại nhìn phía sau, một cái thân ảnh quen thuộc đứng ngay sau bản thân ngoài 30 mét, đang vẻ mặt dữ tợn nhìn lại.

Tên này chính là người thần bí đã truy sát hắn suốt trạm đường vừa rồi, nhưng bây giờ người này đã không còn ung dung không vội như ban đầu.

Hiện tại, hắn một thân chật vật, quần áo chỗ rách chỗ không, để lộ ra những vết thương cháy khét, khuôn mặt hoàn toàn không còn che giấu.

Dáng vẻ là một người nam nhân tuổi tầm 20, dung mạo tầm thường không có gì đáng nhắc đến, nhưng hiện tại trên khuôn mặt tầm thường đó, đang nở ra nụ cười gằn đầy sát ý.

Lý Huyền lúc đầu một tia kinh hãi lóe lên, tiếp sau đó là trầm mặc.

Hắn đã hết đường rồi, linh khí chứa đựng trong khiếu mạch đã dùng hết, hiện tại bản thân so với phàm nhân không khác.

Tuyệt vọng qua đi là ánh mắt bình tĩnh.

Cũng không phải vì còn con át chủ bài gì, chỉ đơn giản là bản thân đã cố gắng hết sức rồi, vẫn phải chết, vậy thì cũng coi như kẻ địch lợi hại.

Hắn cũng không có van xin, bởi vì biết có van xin cũng vô ích, người này đặt mục tiêu ban đầu là giết người diệt khẩu, sao lại để hắn còn sống.

Nếu van xin đã vô ích, thì cũng không cần phải làm, hắn ngồi bệt xuống đất, cũng không còn đứng nữa, đã mệt mỏi rồi.

Người thần bí đang nở nụ cười dữ tợn, bỗng nhiên thấy Lý Huyền vậy mà không chạy, lại trực tiếp ngồi xuống, dáng vẻ thật sự chờ chết.

Hắn bất ngờ, để lộ ra nụ cười giễu cợt. “Sao vậy, Đây là biết không chạy được nữa nên ngồi chờ chết rồi?”.

“Ừm, chạy không thoát, hết thủ đoạn rồi”.

Thấy Lý Huyền như vậy trả lời thẳng thắn, lại không có chút cầu xin ý tứ, hắn cười.

“Vậy mà không khóc lóc cầu xin tha thứ? Thật sự rất thú vị. Đáng tiếc, ta đã hết tâm tư chơi đùa rồi, kiếp sau nhớ lấy, không nên đầu thai làm đệ tử Lý gia”.

Nói xong, người thần bí một tay hư nhấc, một mũi thủy tiễn ngưng tụ, lần này hắn đã rất cẩn thận, trực tiếp ở khoảng cách xa dùng pháp thuật đánh giết.

Lý Huyền chứng kiến một màn này, trong lòng khẽ thở dài. “Đáng tiếc, phải chết”.

“Bịch” thủy tiễn lao với tốc độ cực nhanh, khiến cho Lý Huyền trước đó không thể hoàn toàn né tránh, bây giờ lại dễ dàng bị một người đàn ông, dùng tay không một chưởng liền đánh tan.

Lý Huyền vốn đang nhắm mắt chờ chết, lại không cảm nhận được đau đớn truyền đến, có chút nghi hoặc mở ra hai mắt.

Lúc này liền nhìn thấy một nam nhân thân hình thẳng tắp, mặc một bộ áo vải xám, tóc đen tùy ý thả sau lưng, đang chắp một tay phía sau, một tay khác đánh tan mũi thủy tiễn.

Hắn chứng kiến cảnh tượng này, suy nghĩ đầu tiên nảy sinh chính là: “Viện binh tới rồi?”.

“Cũng đúng, cuộc chiến xảy ra đã trôi qua một thời gian dài, trong gia tộc phái người tới chi viện cũng hợp lý”.

Còn về phía người thần bí truy đuổi khắp quãng đường vừa rồi, ngay lập tức thân thể căng cứng, trong lòng đã bất an vô hạn, mất đi vẻ ung dung có thể ứng đối mọi chuyện khi nói chuyện với Lý Huyền, nhẹ nhàng nuốt nước bọt, thanh âm có chút không tự tin nói.

“Vị này đạo hữu… Ngươi đây là… Muốn xen vào chuyện của người khác?”.

Người nam nhân mặc y phục xám, lúc này bất cười khẽ, tiếng cười để lộ ra âm hàn khí cơ, khiến người ta nổi da gà.

“Ngươi đang dạy bản toạ làm việc?”.

Người thần bí nghe xong câu này, không nói thêm bất kì lời gì, trước mặt bắt đầu có những thủy triều gợn sóng.

Một tầng nước được từ hư không tạo ra, bắt đầu hình thành một con thủy quái với đuôi cá voi, cùng hai chiếc xừng dài trên đầu, lộ ra hàm răng dữ tợn, gầm hét bay tới tấn công địch nhân.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mo-phong-vo-so-lan-ta-mot-tay-tran-ap-chu-thien-van-gioi
Mô Phỏng Vô Số Lần, Ta Một Tay Trấn Áp Chư Thiên Vạn Giới
Tháng 10 25, 2025
ta-tran-ma-ve-giet-xuyen-the-gioi-yeu-ma
Ta, Trấn Ma Vệ, Giết Xuyên Thế Giới Yêu Ma
Tháng 2 5, 2026
tiem-tu-nua-nam-bi-cong-chua-thi-nu-phat-hien-ta-rat-manh
Tiềm Tu Nửa Năm, Bị Công Chúa Thị Nữ Phát Hiện Ta Rất Mạnh
Tháng 2 2, 2026
mat-the-chi-tham-uyen-trieu-hoan-su
Mạt Thế Chi Thâm Uyên Triệu Hoán Sư
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP