Chương 102: Bị Nhìn Chăm Chú
Mấy tháng trước nàng này đào được Tam Giai Ô Kim Thiết, được Uyên Mai ban thưởng nghìn viên linh thạch, cộng thêm số linh thạch mà mấy tháng nay kiếm được.
Lý Huyền không có tính toán rõ ràng, nhưng cho dù trừ đi chi phí mua tài nguyên từ gia tộc để tu luyện, ít nhiều gì cũng nên tồn đọng nghìn viên linh thạch đi.
Chú ý tới nàng này, xem thử nàng bị kẻ nào giết, lúc đó toàn lực ra tay đoạt lại túi trữ vật.
“Ầm”.
Khi suy nghĩ của hắn đang lưu chuyển trong đầu, bỗng nhiên từ trên không trung có một đoàn kiếm quang bay xuống, chém thẳng vào hầm mỏ.
Hầm mỏ mặc dù không trực tiếp đổ sụp, nhưng cũng chấn động mạnh một cái.
Lý Huyền chú ý thấy cảnh này, cũng không có kinh sợ.
Đây không phải lần đầu tiên dư chấn giao thủ của ba người kia rơi xuống, trước đó có không ít hoả cầu hay cương khí đập xuống rồi.
“Ầm”.
Khi hắn định tìm một chỗ nào đó có vị trí quan sát tốt để tạm thời ẩn núp, bỗng nhiên một hồi chấn động mạnh nữa lại xuất hiện.
Nhưng lần này không phải dư ba của trận chiến giữa các Đạp Không Cảnh rơi xuống, mà chấn động xuất hiện từ dưới lòng đất truyền tới.
Lý Huyền vốn dĩ không định để tâm, nhưng lượng lớn âm khí dâng lên, làm hắn không thể không chú ý.
Âm khí dưới lòng đất như mọi khi dâng lên cao, nhưng lần này không có trận pháp ngăn chặn, lượng lớn Âm khí như thủy triều dâng cao thoát ra hầm mỏ.
Hắn khẽ cau mày nhìn về hướng lối ra vào hầm mỏ, trực giác vẫn luôn cảnh báo Lý Huyền có chuyện gì đó không măy sắp xảy ra.
“Ầm ầm”.
Lại một vụ chấn động lớn từ dưới lòng đất nữa truyền lên, lần này số lượng âm khí càng lúc càng nhiều, thậm chí nhiều đến nỗi đã dần hiển hoá thành sương mù màu tím xám.
Vẫn luôn chú ý đến hầm mỏ lối ra, hắn nhìn thấy bên trong bỗng dưng lao ra một con Quỷ Thú hình dạng Mãnh Hổ.
Không chỉ dừng lại ở đó, phía sau Mãnh Hổ lại có một con Quỷ Thú thứ hai lao ra, là một con Gấu Lớn.
Lần lượt phía sau đó, con Quỷ Thú thứ ba, thứ tư xuất hiện, càng lúc càng nhiều, khí tức cũng càng lúc càng mạnh mẽ.
Mãnh Hổ đi ra đầu tiên cùng Gấu Lớn thứ hai chỉ có tu vi Nhị Giai, lần lượt sau đó đã xuất hiện Tam Giai, thâm chí là Tứ Giai Vu Quỷ.
Đáng sợ ở chỗ, bên trong vẫn lao ra thêm vô số những Vu Quỷ khác, càng lúc càng nhiều, cũng càng mạnh.
Nhiều người đang chiến đấu lúc này cũng bị biến động của hầm mỏ thu hút sự chú ý.
Hoàng Minh đang giao thủ cùng Cẩn Du, một chiếc dễ cây từ dưới đất mọc lên đẩy lui thế công, lão cũng thu người lui về sau.
Vừa lúc nãy, viện binh do Lý Hoán Thành cùng Lý Hải Cữu dẫn đội đã đuổi tới, có thêm trợ giúp của bọn họ, cục diện mới có chút cân bằng.
Mặc dù xét về số lượng Lý gia vẫn yếu hơn, nhưng đã không có quá lớn áp lực như trước.
Hoàng Minh cảm thấy không nên kéo dài, lão dự định lấy ra át chủ bài chuẩn bị dốc toàn lực.
Hai chân từ từ có những sợi dễ cây luồn ra đâm sâu xuống mặt đất, từ đầu gối trở xuống đã dần bị chuyển hóa thành dễ cây.
Nhưng chuyển hóa đột ngột dừng lại, Hoàng Minh vẻ mặt kinh ngạc nhìn tới hầm mỏ lối ra vào.
Ở phía đối diện, Cẩn Du đang định dốc toàn lực cũng dừng lại, giống với Hoàng Minh hướng tới hầm mỏ nhìn qua.
Không chỉ riêng hai người.
Uyên Mai, Thừa Nham, Hoán Thành, hay Hải Cữu đám người cũng không sai biệt lắm, đều đồng loạt nhìn qua hầm mỏ.
Thời gian chỉ mới trôi qua mười mấy cái hô hấp, đã có khí tức của Thất Giai Vu Quỷ xuất hiện, không chỉ một mà là rất nhiều.
Chưa tới một phút, đã có hơn trăm con Vu Quỷ lao ra, bọn chúng vừa ra đã khóa chặt lấy đám người đang lẫn nhau chiến đấu.
Một tiếng gào thét như ma âm vang vọng, toàn bộ Vu Quỷ đều không sai biệt lắm lao lên.
Cảnh tượng này khiến Lý gia cùng Triệu gia đang giao chiến phải dừng lại giữa chừng.
Kinh biến bên dưới đã thu hút sự chú ý của ba người Lý Thế Dung đang giao chiến trên không trung.
Một chưởng đẩy ra, cương khí bùng nổ đẩy lui hai người.
Lý Thế Dung cúi đầu chú ý bên dưới, cảm nhận được âm khí càng lúc càng nhiều, lại không có dấu hiệu dừng lại.
Hắn cau mày chú ý đến hai người Triệu Hân Y cùng Triệu Từ Hổ đều không tiếp tục xuất thủ, biểu cảm cũng kinh ngạc quan sát bên dưới.
Triệu Hân Y hiếu kì nói.
“Thế Dung đạo hữu, chẳng lẽ những này là át chủ bài của các ngươi?”
Lý Thế Dung không tiếp lời, linh thức cường đại trực tiếp ngoại phóng, dò xét bên dưới hầm mỏ âm khí đầu nguồn.
Bỗng nhiên một đoàn linh thức cũng mạnh mẽ không kém đẩy lui linh thức của hắn.
Đi kèm theo phía sau là một cỗ khí tức mạnh mẽ đang dân lên.
Không phải một, phía sau còn có từng cỗ khí tức giống như trong ngủ say dần thức tỉnh.
Một, hai, ba, cuối cùng bốn cỗ khí tức mang theo cảm giác âm u bùng nổ kéo cao.
Ba người Lý Thế Dung, Triệu Hân Y, cùng Triệu Từ Hổ, đều không nhịn được toát lên vẻ mặt kinh hãi.
“Bốn… Đại Quỷ?”.
Lý Thế Dung biến sắc vội vàng truyền âm xuống phía dưới.
“Tất cả ngay lập tức rút lui”.
Hắn cảm nhận được, ở trong bốn cỗ khí tức đang dâng lên cao kia, có một cỗ khí tức vô cùng mạnh mẽ, thậm chí có thể sánh ngang với lão tổ nhà mình — đạt tới Đại Quỷ Trung Kỳ.
“Điên rồi, dưới mỏ quáng lại còn ẩn giấu một đám lệ quỷ mạnh mẽ như vậy?”.
Nếu biết trước bên dưới mỏ quáng còn che giấu bốn con Đại Quỷ, Lý Thế Dung làm sao cũng không dám để tộc nhân đến đây khai thác linh quáng.
Hắn quay sang nhìn hai người còn lại, vẻ mặt nghiêm trọng nói.
“Hai vị, bản toạ cảm thấy vẫn là không nên tiếp tục đánh nhau nữa, các ngươi muốn có mỏ quáng, chúng ta nhường liền có thể”.
Triệu Hân Y nghe được Lý Thế Dung muốn nhường lại mỏ quáng cho mình, trong lòng nàng đã muốn chửi thề.
“Ngon như vậy ngươi đi mà làm”.
Nàng im lặng trực tiếp không nói một lời, chỉ truyền âm xuống phía dưới ra lệnh toàn bộ rút lui.
Mặc dù ra lệnh cho phía dưới rút lui, nhưng cả ba người đều không vội rời đi.
Bọn họ vẫn phải ở lại toạ trấn, tránh việc bốn con Đại Quỷ bên dưới bùng nổ đuổi theo tàn sát đệ tử trong tộc.
Cũng may, mặc dù không biết Lý do gì, nhưng bọn chúng đúng là không rời khỏi hầm mỏ, chỉ là bộc phát khí tức giống như là cảnh cáo bọn họ.
“Không nên làm bậy”.
Bất kì sinh linh nào, cho dù là Tứ Giai Yêu thú, hay quỷ vật cấp bậc Đại Quỷ, tu đến cấp độ này, linh trí của chúng đều đã tăng cao không kém gì tu sĩ.
.
Phía dưới, đám lệ quỷ từ dưới hầm mỏ tuôn ra, bây giờ số lượng đã rất nhiều, vượt qua ba bốn trăm con, đáng sợ là bên dưới vẫn còn có.
Lý Huyền sau khi nhận được mệnh lệnh rút lui, thậm chí là trước khi nhận được lệnh, thấy đám vu quỷ từ dưới hầm mỏ lao lên là hắn đã ra sức bỏ chạy rồi.
Chỉ đáng tiếc, hắn không am hiểu thuật pháp bỏ chạy, cho nên tốc độ dần dần liền bị người ta vượt qua.
Nhìn đám người có tu vi Khai Linh hậu kỳ dần bỏ xa mình, nhưng cũng không quá hoảng hốt.
Dù sao phía sau vẫn còn một đám tu vi thấp hơn, lại không am hiểu tốc độ ở phía sau yểm trợ mình đâu.
Chỉ cần phía sau còn có người đoạn hậu, vậy bản thân vẫn tạm thời an toàn.
Trong lúc Lý Huyền đang gia sức chạy, đột ngột cảm nhận được có một cặp mắt đang nhìn chăm chú tự thân.
Hắn khẽ chậm một nhịp, mồ hôi lạnh ướt đẫm phía sau lưng, da gà nổi khắp người.
Hắn… Cảm giác chủ nhân của cặp mắt đang nhìn mình… Rất khủng bố.
Hết chương.
Việc vào Vip giúp mình có thêm động lực duy trì việc ra chương ổn định về sau, mong mọi người thông cảm.
Truyện sẽ được đăng lại vào trước Tết.