Chương 101: Hầm Mỏ Kinh Biến
Kiếm Quang Phân Hoá”.
Trường Kiếm rời tay, theo một hoá hai, hai hoá bốn, bốn hoá tám, tám hoá mười sáu, mười sáu hoá ba mươi hai.
Cứ như thế tiếp diễn, kiếm quang phân hóa ngàn vạn.
Từ Hổ đưa tay một chỉ.
“Đi”.
Thấy ngàn vạn kiếm quang như nước lũ cuốn tới, Lý Thế Dung vẫn bình tĩnh đối mặt.
Từng đạo cương khí xung quanh diễn hoá thành vạn con phi cầm, bên trong cương lại có nhu.
Không lấy chính diện đối đầu kiếm quang, nhưng bằng cách thần kì vẫn có thể triệt tiêu toàn bộ uy năng, tiếp đó dần dần nuốt chửng.
Từ Hổ nhíu mày, hai tay khép hờ trước ngực, kim quang xung quanh nở rộ quanh thân, cuối cùng ngưng tụ thành một chiếc kim châm nhỏ như sợi tóc, lơ lửng trong lòng bàn tay.
Kim quang mỏng như sợi tóc rời tay, xe rách không khí phóng đi.
cho dù là cường đại như Lý Thế Dung, linh thức muốn bắt kịp cũng khó mà làm được.
Lý Thế Dung nhíu mày.
“Bắt không kịp cũng không sao”.
Cương khí quanh thân xoay chuyển mãnh liệt, nhanh chóng tạo dựng thành một lớp lá chắn bảo vệ.
Thấy cương khí dễ dàng liền triệt tiêu kim châm phóng tới, Lý Thế Dung khẽ cười.
“Ừm, là ta xem trọng ngươi”.
Nói xong hắn nhìn xung quanh thấy đã không sai biệt lắm, lại chú ý phía dưới tộc nhân đang khổ chiến sắc mặt dần trở lên nghiêm túc.
“Không chơi với ngươi nữa”.
Biển cương khí xung quanh đang bao phủ một khoảng trời dần thu nhỏ lại, chỉ ở quanh người Lý Thế Dung mấy chục mét vờn quanh.
Dưới chân hắn khẽ điểm, Hồ Lô bên dưới vốn dĩ lớn như chiếc thuyền, trong thoáng chốc liền bị thu nhỏ lại, rơi vào trong tay.
Khí tức mạnh mẽ trên thân hắn bộc phát ra, thân hình như mũi tên rời cung, trực tiếp bắn vọt lao vun vút tới chỗ Từ Hổ.
Ngàn vạn cương khí được thu nhỏ lại cũng được kéo theo, vẫn luôn ở xung quanh Lý Thế Dung tạo thành một lớp phòng thủ gần như tuyệt đối, hủy diệt bất kỳ thứ gì dám tiến lại gần.
Từ Hổ thấy cảnh này khẽ nhíu mày, nhanh chóng nhấc tay đẩy ra một chưởng.
Hàng trăm đạo kim quang theo xung quanh hắn nổi lên, cùng một chỗ bắn tới thân ảnh Lý Thế Dung đang dần tiếp cận.
“Ầm ầm ầm”.
Nhưng lớp phòng thủ bằng cương khí của Thế Dung quá mạnh rồi.
Từng đạo cương khí diễn hoá thành lưỡi đao xoay quanh người, giống như một cỗ máy xay thịt, hủy diệt bất kỳ thứ gì tiến vào phạm vi bên trong.
Từ Hổ biến sắc.
Hắn chủ công phạt, bây giờ thuật pháp của mình còn không thể phá được phòng thủ của địch nhân.
Đương nhiên, nếu nghĩ rằng chỉ có nhiêu đây đã muốn thắng hắn, vậy thì có phần mơ mộng hão huyền.
Pháp kiếm rời tay lơ lửng trước người.
Theo Từ Hổ một chỉ điểm ra, Trường Kiếm bộc phát sức mạnh khủng khiếp, như mũi tên rời cung bay ra.
Trong lúc phóng đi, Pháp Kiếm càng lúc càng lớn, dần dần hóa thành cự kiếm dài ba bốn chục mét.
Cứ như thế, Cự Kiếm cùng cương khí bảo vệ Lý Thế Dung va chạm.
Cương khí chém lên thân kiếm không lưu lại chút dấu vết nào, hoàn toàn bị Pháp Kiếm mạnh mẽ đẩy lui.
Cứ thế, Pháp Kiếm mặc dù chậm dần, nhưng vẫn mạnh mẽ xông thẳng tới
Lý Thế Dung khẽ cau mày, Hồ Lô đang cầm trong tay bỗng biến lớn, tại trước mặt hắn chặn lại Pháp Kiếm.
“Ầm”.
Va chạm ở giữa không trung tạo thành từng vụ nổ không khí cực lớn, chấn động oanh minh.
Va chạm lấy Pháp Kiếm bại lui kết thúc.
Hồ Lô được thế không tha người, bên trong miệng bình bắn ra vô số đạo khí.
Nhưng lần này không còn là cương khí, mà là nhu khí.
Nhu khí không giỏi công phạt, nhưng giỏi vây khốn, cùng Pháp Kiếm giằng co cản trở nó quay về.
Thấy Pháp Kiếm tạm thời bị vây khốn, Lý Thế Dung cùng Hồ Lô phối hợp, miệng bình lại phóng ra cương khí đánh về hướng Từ Hổ.
Bỗng nhiên.
Một tấm vải lụa hồng vắt ngang bầu trời, từng đoá Hoa Sen nở rộ giữa không trung, vững chắc mà cản lại cương khí.
Lý Thế Dung dừng lại bước chân, cau mày nhìn qua một hướng khác.
Người tới là một nữ tử có dung mạo thanh tú dịu dàng, tóc dài xả ngang eo, trên đầu cài sen hồng.
Nàng mặc trên người một chiếc áo ngũ thân màu hồng nhạt, phối cùng quần vải lụa màu trắng, càng tôn lên vẻ đẹp động lòng người.
Lý Thế Dung chú ý người tới, lông mày khẽ nhếch nói ra một cái tên.
“Triệu Hân Y”.
Triệu Hân Y phất tay ngọc thu lại Pháp Binh.
Vải lụa kéo dài mấy trăm mét theo nàng ý niệm mà thu trở lại, hoá thành một chiếc khăn nhỏ quay quanh thân.
“Thế Dung đạo hữu, đã lâu không gặp”.
Lý Thế Dung im lặng, giọng âm u nói.
“Các ngươi đây là muốn cùng Lý gia ta khai chiến hay sao?”.
“Triệu gia các ngươi gánh được hậu quả khi hai đại gia tộc toàn lực khai chiến không?”.
Triệu Hân Y nghe xong khẽ nở nụ cười xinh đẹp trả lời.
“Chúng ta không thể không làm vậy a!”
“Lý gia càng lúc càng mạnh, nếu còn để chư vị an ổn cầm được ích lợi mỏ quáng, chỉ sợ rằng trong Thanh Vân Tiên Thành không còn Triệu gia chỗ đặt chân”.
Lý Thế Dung nghe xong khẽ cau mày, nhìn hai cường giả cùng cấp trước mặt bình thản nói ra.
“Không giấu chư vị đạo hữu, Lý gia đã đầu nhập Thanh Dương Tông, cũng được Đại Tông chia cho một toà Linh Mạch không tệ làm tộc địa”.
“Hai bên Lý gia cùng Triệu gia vốn sẽ không còn xung đột, cho nên đạo hữu không cần suy nghĩ nhiều như vậy”.
Triệu Hân Y nghe xong trong lòng suy nghĩ, mặt ngoài lại tò mò hỏi thăm.
“Không biết quý tộc sắp di chuyển đến nơi đâu?”.
Lý Thế Dung lần này chỉ lắc đầu.
“Thứ lỗi chuyện này tại hạ không thể nói”.
Triệu Hân Y im lặng, cuối cùng nở ra nụ cười như gió xuân ấm áp.
“Nếu không thể nói, vậy ta phải đắc tội đạo hữu rồi”.
Lý Thế Dung khẽ thở dài.
“Cuối cùng vẫn là phải đánh một trận”.
Cùng hai cường giả đồng cấp chiến đấu, đối với ai đều sẽ có áp lực nhất định.
Cho dù tự tin cùng cấp mình không kém ai, nhưng quả thật không đánh là tốt nhất.
Ý nghĩ thoáng qua, hắn truyền một tin tức để cho trong tộc cử thêm người tới, tiếp đó điều khiển Hồ Lô cùng hai người đại chiến một trận.
“Ầm ầm ầm”.
Lý Huyền sau khi rời khỏi hầm mỏ, chú ý đến trên bầu trời ba người đang giao phong kịch liệt.
Từng đòn dư chấn của ba người trong lúc giao thủ vô tình rơi xuống, cũng làm đám người đang chiến đấu phía dưới toát mồ hôi lạnh.
Thằng xui xẻo nào trúng phải dư ba từ một đòn của tu sĩ Đạp Không Cảnh, kẻ đó coi như đi đầu thai sớm.
Lý Huyền lại một lần nữa cảm nhận được Đạp Không Cảnh cường giả lực lượng mạnh mẽ.
Cho dù ba người kia đang giao thủ ở mấy trăm mét trên không trung, nhưng người phía dưới giống như cũng không chịu nổi.
May mắn, đám người này còn biết chừng mực, trong lúc giao thủ cũng chủ động kéo dài khoảng cách giữa hai chiến trường.
Trong lúc hỗn loạn, Lý Huyền nhìn trái rồi lại nhìn phải một lúc, cuối cùng tầm mắt khoá chặt lấy một khu vực có mấy người đang chiến đấu.
Lý Văn Hinh, Lý Thái Nguyên, cùng Lý Diệu Nhi, ba người đang cùng nhau hợp lực tác chiến, chống lại năm tên địch nhân đang vây công.
Tầm mắt hắn bỏ qua những người khác chú ý đến Lý Diệu Nhi.