Chương 100: Viện Binh Tới
Ngự Binh Thuật công dụng đơn giản, trích dẫn linh thức tiến vào Pháp Binh, cũng khiến nó duy trì ở một thời gian nhất định, người thi triển có thể cách không điều khiển Pháp Binh.
Đương nhiên, có thể điều khiển linh hoạt hay không, điều khiển trong bao lâu, vậy phải xem linh thức của người thi triển Ngự Binh Thuật mạnh hay yếu nữa.
Thủy chắn chịu thêm một quỷ trảo, không thể duy trì thêm trực tiếp tiêu tán.
Khi Lý Huyền muốn tiếp tục thi triển thêm mấy chiêu Vu Quỷ Trảo tầng thứ hai, khiến cho kẻ trước mặt không có thời gian nghỉ ngơi.
Thì đột ngột An Đại nhìn Lý Huyền với biểu cảm dữ tợn, trong tay bỗng chốc xuất hiện một quyển trục màu lam nhạt.
“Cẩu đồ vật, ông đây trước khi chết cũng muốn kéo ngươi một cái”.
Nói xong hắn trực tiếp kích hoạt quyển trục lên.
Sau khi quyển trục được mở ra, bên trong hiện ra một mặt được vẽ rất nhiều đường lôi văn màu lam nhạt.
Lôi văn được vẽ bên trong quyển trục giống như sống dậy.
Từng tia, từng tia lôi điện thoát ra ngoài.
Một đạo, hai đạo, rồi năm sáu đạo, chúng nó hội tụ thành hàng trăm tia lôi điện quấn quanh tại một chỗ, cuối cùng ầm vang phát nổ.
Một giây trước khi phát nổ, Lý Huyền biến sắc mặt muốn ra chiêu cắt ngang, nhưng biết lúc này mới làm thì đã muộn.
Hắn vội vàng thi triển Quỷ Quan Tài bao phủ bản thân vào trong.
“Ầm ầm ầm”.
Hàng trăm hàng nghìn tia lôi điện tụ lại ở một chỗ, sau đó phát nổ phóng ra tứ phía, toàn bộ hầm mỏ đều bị nó bao phủ bên trong.
Thời gian trôi qua mấy hô hấp, khi lôi điện đã tiêu tán toàn bộ, để lại bên trong hầm mỏ chỉ toàn là khói bụi.
Lý Huyền với dáng vẻ vô cùng chật vật chống tay trên mặt đất thở hổn hển, y phục trên người thì đã có những lỗ rách lớn.
Xuyên qua lỗ rách, còn có thể nhìn thấu lớp da thịt cháy đen bên trong.
“Khụ khụ”.
Lý Huyền ói ra một ngụm máu nhỏ, tiếp đó nhẹ nhàng đưa tay lau đi vết máu trên khoé miệng.
“May là ta kịp thời dùng Quỷ Quan Tài bảo vệ tự thân, nếu không phải chịu trọng thương rồi”.
Trong cảm nhận của hắn, đòn lôi điện vừa rồi là sát thương phạm vi rộng, cho dù phẩm cấp quyển trục có cao hơn, muốn khiến bản thân bị thương nặng hay gục ngã là chuyện không thể nào.
Chẳng qua lôi điện quá nhanh, quỷ quan tài không kịp thi triển hoàn mỹ, vẫn có những tia lôi điện xuyên qua đó tấn công trực diện vào hắn.
Những lỗ rách trên y phục chính là từ đó mà đến.
Nhìn hang động trống rỗng, cũng không cảm nhận được khi tức An Đại còn sót lại, Lý Huyền cau mày.
“Chẳng lẽ tên kia thật sự bị lôi điện hủy diệt rồi?”.
Ý nghĩ này của hắn rất nhanh liền bị gạt bỏ.
“Không đúng, túi trữ vật, pháp binh, thậm chí là mảnh vải y phục đều không có gì sót lại, e rằng không phải bị hủy diệt, có lẽ đã bỏ chạy”.
Nghĩ tới đây, Lý Huyền không nhịn được nhỏ giọng một câu.
“Chạy cũng thật nhanh”.
Mặc dù suy đoán tên kia đã chạy, nhưng hắn không vội rời đi ngay, mà ánh mắt chuyên chú xem xét xung quanh một hồi.
“Chưa chắc đã là chạy trốn, có rất nhiều thủ đoạn ẩn nấp cao siêu, bản thân không phát hiện được cũng là bình thường”.
Khi hắn muốn thử dò xét trong hầm mỏ kỹ càng thêm một lần, đột ngột một cơn chấn động rất mạnh nảy sinh.
“Ầm ầm”.
Một cỗ khí tức vô cùng mạnh từ hư không thả ra, đi sau là một tiếng nói vang vọng vài dặm.
“Là kẻ nào dám có ý đồ với Lý gia”.
Lý Huyền nghe xong thanh âm, trong lòng đã xác nhận người tới phải là Lý Thế Dung.
“Không thể tiếp tục ở trong hầm mỏ, phải nhanh chóng rời khỏi đây”.
Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, Lý Huyền lúc này mới mặc kệ tên kia thật sự đã chạy đi, hay vẫn còn ẩn nấp trong hang động, trực tiếp chạy vội rời đi.
Rời khỏi hầm mỏ, hắn chú ý thấy mình vừa mới vắng mặt không bao lâu, bên ngoài đã có thay đổi cực lớn.
Viện binh do Lý Hoán Thành, cùng Lý Hải Cữu đã đuổi tới nơi, đang tham gia vào chiến đưa bên trong, áp lực bên mình rõ ràng giảm mạnh.
Ngược lại, bên địch nhân áp lực có phần gia tăng, đám người này áp lực không bởi vì Hoán Thành đám người.
Viện binh Lý gia mặc dù tới, nhưng bên bọn chúng vẫn chiếm ưu thế về số lượng hơn, chỉ là sự hiện diện của Lý Thế Dung, làm đám người này làm sao cũng không tập trung được.
Lý Thế Dung đạp trên Hồ Lô, thân hình lơ lửng trên không trung, ở độ cao hai ba trăm mét, ánh mắt tràn đầy sát ý liếc nhìn đám người mặc áo choàng đen, đang cùng đệ tử trong tộc chém giết.
Hắn không vội động thủ ngay, ánh mắt sắc bén liếc nhìn xung quanh, thanh âm lạnh như băng vang lên.
“Triệu gia đám phế vật các ngươi, chỉ dựa vào đám oắt con phía dưới là không cách nào phá vỡ được Huyền giai đại trận”.
“Còn kẻ nào đang che che giấu giấu, cũng không cần tiếp tục núp nữa, ra đây đi”.
Thanh âm Lý Thế Dung vừa mới dứt, một tiếng cười sang sảng vang lên.
“Ha ha”
“Tại hạ từ lúc đột phá Đạp Không Cảnh, vẫn chưa từng cùng người giao thủ qua”.
“Nghe danh Thế Dung đạo hữu đã lâu, nay mới có dịp gặp mặt, vừa lúc đang muốn lĩnh giáo vài chiêu”.
Từ Hổ thân hình ẩn nấp dưới một bóng cây cách đó không xa, khí tức đột ngột nở rộ, thân hình cũng bắn vọt lên không trung, cùng Lý Thế Dung đứng sánh vai.
Lý Thế Dung thấy người này, vẻ mặt lộ ra nụ cười lạnh dò xét.
“Ngươi là Từ Hổ?”.
“Không sai, chính là ta”.
Từ Hổ thẳng thắn thừa nhận, dù sao hắn cũng báo tên họ từ đầu, vốn không có ý định che giấu.
Lý Thế Dung khẽ cười nói.
“Nếu là Triệu Hân Y tiến tới, bản toạ còn có hứng thú đánh một trận”.
“Thằng nhóc mới đột phá không mấy năm như ngươi, ta động thủ đúng là có chút mang tiếng bắt nạt trẻ con”.
Từ Hổ nghe Lý Thế Dung những lời nói này, cảm giác rất là chói tai, nhất là thái độ tự cho mình là trưởng bối giống vậy.
Hắn lộ ra nụ cười gằn ẩn chứa tức giận.
“Đều là Đạp Không Cảnh sơ kỳ thôi, tự cho mình là tiền bối, ngươi có phải hơi đánh giá cao tự thân rồi không?”.
Nói xong Từ Hổ không có ngừng, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm màu vàng kim.
Nhưng hắn không vội xuất thủ ngay, linh lực vận chuyển rót vào bên trong trường kiếm, khiến lưỡi kiếm càng lúc càng thêm chói mắt.
Thấy Từ Hổ không có ý định động thủ ngay, lại còn ở trước mặt mình tích lực, Lý Thế Dung trong lòng nghiêm nghị.
Những lời nói khinh thường vừa rồi chỉ là đơn giản khích tướng, nếu thật sự xem thường Từ Hổ, hắn đã không cùng kẻ này nói nhảm nhiều như vậy.
“Cũng tốt, để bản toạ giúp Kinh Sơn Lão già kia dạy dỗ ngươi”.
Nói xong, dưới chân Lý Thế Dung điểm nhẹ.
Hồ Lô dưới chân bắn ra hàng trăm đạo cương khí, lấy tốc độ cực nhanh phóng tới chỗ Từ Hổ.
Từ Hổ thấy đòn tấn công đã đến trước người, trường kiếm trong tay không còn tích lực, trực tiếp vung ra.
Kiếm quang mạnh mẽ xé toạc cương khí, thế đi không giảm một đường trảm hướng địch nhân.
Lý Thế Dung khẽ nheo lại hai mắt.
“Vẫn chưa đủ”.
Nói xong dưới chân hắn Hồ Lô tiếp tục phóng ra thêm vô số cương khí nữa.
Nhưng lần này chúng nó không bay loạn xạ về phía trước, mà lẫn nhau chồng chéo hai hợp một.
“Ầm”
Cương khí cùng kiếm quang va chạm triệt tiêu lẫn nhau, nhưng Lý Thế Dung không dừng lại.
Linh lực trong đan điền hắn bộc phát mạnh mẽ, truyền thêm lượng lớn linh lực xuống dưới chân hồ lô.
Khiến nó phóng ra hàng trăm hàng nghìn đạo cương khí, chúng nó sau khi được phóng ra ngoài liền di chuyển có tiết tấu, dần dần hình thành một biển cương khí vờn quanh Lý Thế Dung.
Mỗi một đạo cương khí xung quanh, áp lực chúng nó tạo ra khiến Khai Linh viên mãn cũng không dám đối đầu trực diện.
Nhưng đáng sợ hơn chính là Hồ Lô dưới chân Lý Thế Dung, vẫn không ngừng phóng ra những đạo cương khí như vậy.
Từ Hổ thấy vậy sắc mặt nghiêm túc, linh lực dồn vào trường kiếm trong tay, tiếp tục vung ra một kiếm.
Nhưng kiếm quang vừa mới tiếp xúc với biển cương khí liền bị triệt tiêu, không gây lên mảy may sóng gió.
Hết chương.
Lúc đầu muốn kết phần hầm mỏ trong vòng 100 chương, nhưng giai đoạn cuối mình nghĩ nên viết chi tiết thêm chút.
Ừm, ngày mai khả năng thật sự xong.