CHƯƠNG 294: MẠNH MẼ LÊN NÀO, GOHAN!
Trong phòng khách, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trunks đỏ bừng như trái táo chín, trông cực kỳ đáng yêu.
Chứng kiến cảnh này, Gohan không khỏi dở khóc dở cười: “Xin lỗi nhé Trunks, anh làm em sợ à? Bọn anh mới vừa tới thôi.”
Dứt lời, Goku đứng bên cạnh cũng giơ tay chào hỏi: “Yo! Chào cháu, Trunks!”
Nhìn thấy gương mặt lạ lẫm, Trunks cảm thấy càng thêm xấu hổ, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống ngay lập tức. May thay, trí tò mò cuối cùng đã chiến thắng sự thẹn thùng, khiến cậu không quay đầu chạy mất.
Nhìn người đàn ông ăn mặc giống hệt Gohan nhưng gương mặt lại rất xa lạ, cậu không nhịn được hỏi: “Chú là ai vậy? Chú quen cháu sao?”
Goku cười hì hì: “Chú tên là Son Goku. Chú đương nhiên biết cháu rồi, cháu là con trai của Bulma và Vegeta mà.”
“Son Goku?” Trunks chớp chớp mắt, cảm thấy cái tên này dường như đã nghe ở đâu đó, vô cùng quen thuộc.
“Đây là ba của anh, Trunks ạ. Bọn anh tới đây để tìm cô Bulma.”
Nghe Gohan bổ sung, Trunks đột nhiên trợn tròn mắt. Cậu nhớ ra rồi! Son Goku! Đó chẳng phải là cái tên mà mẹ cậu vẫn thường nhắc đến sao! Ông ấy là ba của anh Gohan, nhưng chẳng phải ông ấy đã mất vì bệnh từ nhiều năm trước rồi ư? Hình như là trước cả khi cậu chào đời nữa!
Như nhận ra sự thắc mắc của cậu bé, Gohan mỉm cười: “Em đang thắc mắc tại sao ba anh lại sống lại đúng không? Chuyện này kể ra thì dài lắm, giờ em dẫn bọn anh đi gặp cô Bulma trước được không?”
Nhờ vào lần Gohan biểu diễn thực lực mạnh mẽ trước đó khiến Trunks vô cùng sùng bái, nên khi nghe lời thỉnh cầu, cậu bé không chút do dự mà đồng ý ngay: “Vâng ạ, em dẫn mọi người đi ngay. Mẹ em đang ở dưới tầng hầm nghiên cứu đồ đạc.”
Trong một căn phòng rộng lớn đầy rẫy các thiết bị tinh vi, Bulma đang tập trung cao độ loay hoay trước một loại máy móc nào đó. Đột nhiên, cửa truyền tới một tiếng tít, sau đó giọng của Trunks vang lên: “Mẹ ơi, mẹ có bận không? Anh Gohan dẫn người tới tìm mẹ này.”
Đây là chức năng gọi nội bộ mà Bulma thiết lập để Trunks có thể báo tin quan trọng. Bởi lẽ, căn phòng này cách tuyệt mọi tín hiệu điện tử và cũng cực kỳ cách âm. Nếu không có chức năng này, Trunks sẽ phải xông thẳng vào phòng, điều đó dễ làm Bulma đang tập trung bị giật mình và khiến nghiên cứu gặp sai sót.
Bên ngoài cửa, Trunks cúp máy: “Chắc chắn mẹ đã nghe thấy rồi, chúng ta cứ đợi ở đây thôi. Nếu mẹ đang dở việc thì có thể sẽ phải đợi hơi lâu một chút.”
Năm phút sau, nắm đấm cửa đột ngột xoay động. Bulma xuất hiện với gương mặt thoáng chút mệt mỏi: “Gohan dẫn người tới tìm cô à? Là Chi-Chi—”
Lời chưa dứt, bà đã nhìn thấy Goku đứng cạnh Gohan. Đôi mắt bà trợn ngược, cả người rùng mình một cái kinh ngạc.
“Cậu… cậu cậu cậu cậu cậu…”
“Go… Go Go Go… Goku?!!”
Goku giơ tay lên, làm động tác chào quen thuộc: “Yo! Bulma, lâu rồi không gặp!”
Trong phòng khách, Bulma quan sát Goku từ trên xuống dưới, cảm thán với vẻ mặt phức tạp: “Không ngờ, mình vẫn còn có ngày được gặp lại cậu, Goku.”
Kể từ khi người bạn thân qua đời chín năm trước, bà đã ngỡ đời này sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Hiện tại bà mới chỉ bắt đầu nghiên cứu cỗ máy thời gian và hoàn toàn chưa có lòng tin sẽ chế tạo thành công. Vì vậy, việc thấy Goku bằng xương bằng thịt khiến bà vô cùng xúc động.
“Tớ cũng không ngờ lại được gặp lại cậu đấy, Bulma.” Ánh mắt Goku tràn đầy sự hoài niệm.
Vì quan điểm bí mật càng nhiều người biết càng dễ rò rỉ, Goku và Gohan đã bàn bạc sẽ không tiết lộ sự thật anh là Goku từ thời không khác.
Do đó, Bulma cứ ngỡ anh đang nói về việc mình sống lại sau khi chết vì bệnh, chứ không biết rằng anh đang ám chỉ việc gặp lại bà ở một thế giới khác sau khi rời bỏ thời không cũ.
Sau vài câu hàn huyên, Bulma nhắc đến tình hình Trái Đất hiện nay. “Goku, giá như chín năm trước cậu không mất vì bệnh thì tốt biết mấy. Nếu vậy, Trái Đất bây giờ đã không thành ra nông nỗi này.” Nghĩ đến cảnh sinh linh đồ thán dưới sự tàn sát của bọn Android, khiến những người bạn như Krillin, Vegeta và cả cha mẹ bà cũng qua đời, Bulma không khỏi đau lòng.
“Haha, Bulma, tớ suýt quên mất. Bọn tớ tới đây ngoài việc gặp cậu, còn muốn báo cho cậu biết: Bọn Robot sinh học đã tạm thời bị tớ khống chế rồi.”
“Cái gì?! Cậu nói thật sao?!”
“Cái gì?! Bọn chúng bị hạ rồi ạ?!” Bulma và Trunks đồng thanh kinh ngạc. Bulma lập tức bắt lấy trọng điểm: “Tạm thời khống chế? Nghĩa là sao? Chẳng lẽ chúng còn có thể ra ngoài gây loạn lần nữa?”
“Haha, không phải ý đó.” Goku xua tay cười. “Tớ đã dùng Ma Phong Ba để phong ấn chúng lại. Sắp tới tớ định huấn luyện Gohan thật kỹ để thằng bé nâng cao thực lực, sau đó sẽ tự tay đi tiêu diệt chúng.”
Nghe giải thích xong, Bulma mới thở phào nhẹ nhõm: “Phù… cậu phải nói rõ từ đầu chứ Goku, làm tớ hú hồn. Nhưng mà…” Bà nhìn kỹ Goku, dừng lại vài giây ở những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay anh. “Cậu có thể khống chế được chúng, chứng tỏ thực lực của cậu đã vượt xa bọn chúng rồi. Quả nhiên vẫn cứ phải là cậu, Goku, cậu chưa bao giờ làm ai thất vọng cả.”
“Hì hì.” Trước lời khen ngợi, Goku chỉ gãi đầu cười ngây ngô.
Đúng lúc này, Trunks đứng bên cạnh nắm chặt nắm đấm nhỏ, nhìn Goku đầy sùng bái: “Chú nói chú khống chế được chúng, vậy chú còn lợi hại hơn cả anh Gohan nữa sao?”
“Đúng thế, ba anh lợi hại hơn anh nhiều lắm, Trunks ạ.” Gohan trả lời thay.
Đôi mắt Trunks sáng rực lên như sao, cậu nhìn Goku đầy ngưỡng mộ: “Chú… chú Goku, lúc nãy chú nói chú sẽ đưa anh Gohan đi tu luyện, vậy chú có thể cho cháu theo với được không? Cháu cũng muốn trở nên mạnh mẽ!”
Vì Vegeta qua đời từ khi cậu mới lọt lòng, Trunks toàn tự mình mày mò luyện tập. Lần duy nhất được chỉ dẫn là một tuần trước khi Gohan tới thăm Bulma.
“Ừm… cái này có lẽ không được rồi.” Trước ánh mắt đầy mong chờ của cậu bé, Goku gãi má có chút khó xử. “Chú định đưa Gohan vào Phòng Tập Thời Gian, nơi đó mỗi lần chỉ vào được hai người thôi, nên lần này không dắt cháu theo được.”
Thấy ánh sáng trong mắt cậu bé tắt ngóm, Goku liền mỉm cười bổ sung: “Nhưng sau đợt này, cháu có thể tới tìm chú bất cứ lúc nào để cùng tu luyện với bọn chú.”
“Thật không ạ!”
“Hì hì, đương nhiên là thật rồi.”
“De!! Tuyệt quá!!”
Sau khi giao hẹn với Trunks và từ biệt Bulma, Goku đưa Gohan tới Điện Thần. Nơi đây hiện giờ vô cùng vắng lặng. Sau khi Thượng Đế biến mất cùng cái chết của Piccolo, nơi đây chỉ còn lại mỗi ông Popo.
“Yo! Popo!” Goku cười tươi chào hỏi.
“Cậu tới rồi, Goku.” Popo dừng việc quét dọn, bình thản quay lại như thể đã biết trước.
“Hê hê, Popo không ngạc nhiên khi thấy tôi sao?”
“Không ngạc nhiên, lúc cậu đánh bại bọn Robot sinh học, tôi đã nhìn thấy cậu rồi.”
“Haha, đúng là không gì qua được mắt ông.” Goku gãi đầu rồi chỉ vào phía trong điện. “Lần này tôi tới là muốn đưa Gohan vào Phòng Tập Thời Gian tu luyện, được không Popo?”
Popo gật đầu: “Được chứ, nhưng hãy nhớ kỹ, mỗi người chỉ được ở trong đó tối đa hai năm thôi.”
Sau khi Goku dắt Gohan bước vào lối đi và chuẩn bị khuất sau góc tường, Popo đột nhiên lên tiếng: “Tôi rất vui vì được gặp lại cậu, Goku.”
Goku dừng bước, quay đầu lại. Dưới ánh nắng, ông Popo — người vốn luôn không có biểu cảm — giờ đây đang nở một nụ cười chân thành. Goku ngẩn người ra một chút rồi cũng mỉm cười đáp lại. “À, tôi cũng vậy, Popo.”
Trong Phòng Tập Thời Gian.
“Đây là Phòng Tập Thời Gian sao? Trông chẳng có gì cả.” Gohan tò mò quan sát không gian trắng xóa vô tận.
“Đúng thế, ngoài căn nhà để nghỉ ngơi này thì nơi đây chẳng có gì hết. Hồi nhỏ ba ở đây một tháng là đã không chịu nổi rồi.” Goku giảng giải. “Nơi này không chỉ không khí loãng mà nhiệt độ còn cực kỳ khắc nghiệt. Ban ngày có thể lên tới 40-50 độ, đêm xuống lại âm 30-40 độ. Nên Gohan này, con phải chuẩn bị tâm lý, nơi này không dễ để kiên trì đâu!”
Gohan nghiêm mặt, ánh mắt kiên định: “Ba, con chuẩn bị xong rồi, xin ba cứ huấn luyện con hết sức đi ạ!”
Goku thu lại nụ cười, thần sắc trở nên nghiêm túc: “Vậy thì Gohan, giờ hãy tung ra toàn bộ thực lực của con đi!”
“Vâng! Thưa ba!” Gohan siết chặt nắm đấm, hét lớn: “Hây a a a!!”
Một luồng lửa vàng rực như mặt trời bùng phát, cậu biến thành trạng thái Siêu Saiyan. Goku vẫn đứng yên, không có chút thay đổi nào: “Giờ thì Gohan, hãy dốc toàn lực tấn công ba, không cần nương tay.”
Gohan lao đến như một mũi tên. “A-ta-ta-ta!!” Hàng trăm cú đấm tạo thành tàn ảnh tung ra trong chớp mắt. Nhưng… không một cú nào trúng đích. Goku như dự đoán được mọi hành động, chỉ cần lắc nhẹ người là né sạch.
Gohan đổi chiêu, tung một cú đá quét buộc Goku lùi lại, rồi liên tiếp bắn đạn năng lượng về phía ba. Khói lửa mịt mù trong không gian trắng xóa. Gohan lơ lửng trên không, chăm chú nhìn vào làn khói. Đột nhiên cậu biến sắc, quay ngoắt lại phía sau.
“Cái gì?! Ba ra sau lưng mình từ bao giờ?!”
Goku đang đứng khoanh tay cách đó 20 mét, mỉm cười: “Gohan, đây là toàn bộ thực lực của con sao? Yếu quá đấy.”
Gohan bị kích tướng, Khí lại bùng nổ mạnh mẽ hơn. Cậu dịch chuyển tới trước mặt Goku, đấm một cú chính xác vào mặt ba, rồi tiếp tục bay lên cao bổ một cú đá mạnh xuống, cuối cùng là một đòn Kamehameha trực diện.
Sau chuỗi combo “nghịch tử” mượt mà đó, Gohan bỗng giật mình tỉnh táo lại: Chết dở! Mình có ra tay nặng quá không, lỡ ba bị thương thì sao?
Nhưng Goku bay ra từ làn khói, ngoài vạt áo hơi rách thì không hề hấn gì. “Khá lắm Gohan, phải như vậy chứ.” Goku gật đầu tán thưởng thay vì kích tướng như trước.
Anh chống nạnh mỉm cười: “Tiếp tục như vậy, hãy nỗ lực mạnh mẽ lên, Gohan! Ba rất mong chờ ngày con có thể vượt qua ba!”