-
Giải Trí: Bắt Đầu Bị Đẩy Ngược, Nữ Minh Tinh Xin Tỉnh Táo
- Chương 376: Chương Bích Trần đạt được ước muốn
Chương 376: Chương Bích Trần đạt được ước muốn
Chương Bích Trần tựa hồ cũng ý thức được âm thanh khóa trái đại môn của nàng có chút vang dội.
Giống như đã dọa sợ nam nhân trước mắt.
Vội vàng xua tay giải thích: “Ta… ta chính là hơi nóng, cho nên…”
Dường như là để biện minh cho cái lý do trời ơi đất hỡi vừa thốt ra. Nàng đưa tay đi giải ra chiếc khóa kéo ẩn.
“Này này, ta tin rồi.” Tô Vũ thấy động tác nàng nhanh nhẹn, vội vàng lên tiếng.
Gặp Tô Vũ mặt mày cuống quýt, Chương Bích Trần có chút buồn cười, nhưng vẫn cố đè lại khóe miệng.
Ánh mắt nàng lướt qua căn phòng, cuối cùng dừng lại ở bên cạnh Tô Vũ.
Nơi đó là công tắc đèn của phòng tạp vật.
Theo nàng buông tay khỏi chiếc khóa kéo ẩn, Tô Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Chương Bích Trần di chuyển cước bộ, chậm rãi đi đến bên cạnh hắn. Dùng một giọng nói nhu hòa, nhẹ nhàng giải thích: “Kỳ thực, ta tới đây là muốn cùng Tô lão sư ngài thương lượng một chuyện.”
Đang khi nói chuyện, bàn tay nàng đã lặng yên leo lên vách tường phía sau, dò tìm công tắc đèn.
Tô Vũ nhíu mày: “Chuyện gì?”
Bụp.
Ánh đèn chợt tắt.
Bởi vì đây là một căn phòng tạp vật, chỉ có một ô cửa sổ rất nhỏ. Hơn nữa lúc này đã là buổi đêm, cửa cũng đã đóng lại.
Trong khoảnh khắc tắt đèn, căn phòng đen kịt một màu!
Không thể nhìn thấy bất cứ điều gì.
Chương Bích Trần thử đưa tay lên trước mắt, xác định không nhìn thấy gì sau. Lá gan nàng bỗng nhiên lớn hơn.
Nàng biết Tô Vũ lúc này vẫn đứng ngay bên cạnh, cách nàng không tới hai mươi centimet.
Chỉ cần nàng tiến lên một bước, liền có thể ôm lấy hắn.
Lúc này, nàng giang hai cánh tay, cả gan, vòng lấy eo Tô Vũ.
Khẽ cắn môi, tinh tế nỉ non: “Nơi này của ta, có một dự án vài trăm triệu, muốn cùng ngài nói chuyện.”
Đêm tối mặc dù đã cướp đi tầm mắt của nàng, nhưng lại tăng mạnh sự dũng cảm.
Nhưng, thật tình không biết.
Tô Vũ lúc này đang cúi đầu nhìn nàng, biểu cảm mang theo vài phần bất đắc dĩ.
“Ngươi nhất định phải đàm luận?”
Giọng Chương Bích Trần nghiêm túc, quyết tuyệt.
“Xác định.”
Khi đã quyết định theo đuôi Tô Vũ đến nơi này, vậy nàng sẽ không hối hận!
Huống hồ, với tướng mạo này của Tô Vũ, ai chịu thiệt, thật ra chưa thể nói trước.
Những điều sâu xa hơn, Chương Bích Trần cũng không nghĩ tới. Nàng cũng lười đi suy xét những thứ này.
Nàng là một người vô tư, càng là một kẻ thích tận hưởng lạc thú trước mắt.
Quan trọng hơn, nàng có một tâm trí cực kỳ tự chủ.
Bằng không, ở kiếp trước, đã không đột nhiên sinh con với một vị pháp sư.
Một tiếng sau.
Tô Vũ đi ra khỏi phòng tạp vật trước.
Chỉ là biểu cảm của hắn có chút phức tạp.
Đối phó với một tân nhân, hắn vốn tưởng rằng chỉ cần dùng một phần mười công lực là được rồi.
Nhưng không ngờ, sự kiên cường của Chương Bích Trần lại bất ngờ đến vậy.
Hơn nữa, còn rất thích…
Tuy nhiên, khi Chương Bích Trần chú ý tới thanh trường kiếm của Tô Vũ không có vết máu, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.
Không màng đến lúc này vẫn đang trong cuộc, nàng vội vàng giải thích nguyên nhân.
Hắn đích thực là người nam nhân đầu tiên của nàng.
Nhưng nàng có một thói quen nhỏ. Ngày thường khi áp lực quá lớn, sẽ tự mình xoa dịu một chút.
Cho nên…
Thấy Tô Vũ không nói lời nào, nàng tưởng hắn không tin.
Vội vã đến mức sắp khóc.
Thậm chí còn nghĩ phát thề độc để chứng minh bản thân tuyệt đối trong trắng.
Cũng may Tô Vũ dỗ lại. Cảm xúc lúc này mới ổn định.
Khi nhìn thấy Tô Vũ dường như đã chấp nhận nàng, Chương Bích Trần lập tức trở nên hưng phấn, không biết sống chết liền chuẩn bị lôi kéo Tô Vũ đại chiến ba trăm hiệp!
Nhưng… chưa được ba hiệp, nàng đã bị bắt rồi.
Cũng may Tô Vũ nắm giữ chừng mực. Chương Bích Trần không có việc gì, chỉ có chút kiệt sức.
Nàng nghỉ ngơi một lúc trong phòng tạp vật là tốt.
Theo Tô Vũ rời đi.
Trong phòng tạp vật, trên mặt Chương Bích Trần hiện lên một vệt ửng hồng không tự nhiên.
Ánh mắt dần trở nên mê ly.
Lần chủ động này, không phải nàng đầu óc nóng lên mà nghĩ ra.
Một phần nguyên nhân, kỳ thực là để kiểm tra hiệu năng của Tô Vũ ở phương diện kia như thế nào.
Nếu chỉ tạm được, cho dù hắn có đẹp trai và ưu tú đến mấy, Chương Bích Trần cũng không có ý định tiếp tục theo đuổi.
Những năm làm thực tập sinh trên Hàn Quốc.
Mặc dù nàng dựa vào thân phận người Hoa Hạ để hoàn mỹ bảo toàn bản thân, nhưng không thể không nói, tư tưởng của nàng vẫn bị vô thức thay đổi một chút.
Có lẽ có thể nói là trở nên càng thêm thực tế.
Nàng đối với việc làm tiểu tam, tiểu tứ hay thậm chí tiểu ngũ, tiểu lục cũng không ngại.
Chỉ cần đối phương có thể giúp sự nghiệp nàng thăng tiến, hơn nữa là người bản thân thích là tốt.
Lại có một điểm, cũng là điểm quan trọng hơn, đó chính là phần cứng phải tốt, hiệu năng của thiết bị nhất định phải mạnh.
Bằng không thì không thể làm động cơ của nàng khởi động được.
Nhưng, lần thử này… thiếu chút nữa làm động cơ của nàng quá tải.
Nàng lúc này mới bừng tỉnh.
Chẳng trách Dương Mịch và Cảnh Điềm, hai vị thiên chi kiêu nữ này lại đều lựa chọn hắn.
Phần cứng, phần mềm đều trội hơn những người khác.
Một nam nhân như thế, sao có thể chỉ là thuần ái chứ.
Nghĩ theo cách khác mà nói, nếu hắn không bác ái một chút, thì nàng cũng sẽ không có cơ hội được như ý nguyện.
Nghĩ đến đây, khóe miệng nàng không khỏi nở ra một nụ cười cực kỳ rạng rỡ.
Cảm giác đã nghỉ ngơi gần đủ, liền vịn tường, một tay khác chống eo.
Có chút không tự nhiên, từng chút một dịch chuyển ra khỏi phòng tạp vật.
Nàng không có kinh nghiệm thực chiến.
Đối thủ trong trận đầu tiên lại là “Đại Ma Vương Tô Vũ” danh tiếng.
Huống hồ vẫn là trên sân nhà của hắn – căn phòng tạp vật, nơi cực kỳ bất lợi với nàng.
Trong đủ loại buff tiêu cực, nàng đã không thể hiện tốt chút nào.
Bất quá, nàng cũng ý thức được bên phía Tô Vũ, tựa hồ cũng có giữ lại.
Nếu vậy, thì càng tốt hơn.
Lần này vừa kết thúc, nàng đã bắt đầu chờ mong “cuộc luận bàn” tiếp theo.
Vốn dĩ, nàng đã định từ bỏ Tô Vũ.
Dù sao, chuyện bên thứ ba… có thể không dính vào thì cố gắng đừng dính.
Nhưng ai ngờ, tên Tô Vũ này lại thơm đến vậy, thiếu chút nữa làm nàng mê man bởi “hương vị” này.
Trong hành lang tĩnh lặng.
Chương Bích Trần một tay vịn tường, một tay bóp eo.
Gương mặt xinh đẹp còn mang theo ửng hồng, đôi mắt lấp lánh xuân quang.
Nụ cười tùy ý, như có một chút trạng thái bệnh kiều. Trông thực sự có chút đáng sợ.
Một bên khác.
Dương Mịch kết thúc diễn xuất, lúc này đang ở trong phòng hóa trang thay đổi trang phục.
Tô Vũ đã thay âu phục từ lúc ở phòng tạp vật.
Dù sao, không thể làm bẩn.
Cũng may trong tiệm sách có sẵn quần áo dự phòng.
Chương Bích Trần cũng vì cùng Tô Vũ luận bàn mà tư duy có chút hỗn loạn, mơ mơ màng màng. Cho nên nhất thời cũng không chú ý tới hắn có điểm gì khác biệt.
Thế là, hắn mang theo một túi quà. Bên trong là âu phục đã gấp gọn, cứ như vậy thong dong đi tới hậu trường.
Giao cho nhân viên trang phục.
Trở lại phòng nghỉ, cùng Mộc Tuyết, Nhạc Nhạc hội hợp.
Tại đó, kiên nhẫn chờ Mịch Mịch.
Hàng ghế đầu khán đài.
Lưu Đào vừa kết thúc màn trình diễn của mình. Nàng không tháo trang sức, vậy mà vội vàng chạy trở về vị trí.
Kết quả lại phát hiện, Tô Vũ cũng không có ở đó.
Trong mắt nàng thoáng qua một tia tiếc nuối.
Đáng tiếc, một nam hài tử thú vị khó khăn lắm mới gặp được.
Kết quả không đợi nói thêm vài câu, hắn đã đi rồi.
Ai?
Không đúng.
Lưu Đào bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, ngẩng đầu nhìn về phía vị trí bên trái Tô Vũ.
Khi ngẩng đầu nhìn qua, vừa vặn bắt gặp đôi mắt đầy ý cười của Tần Lam.
Cũng là hồ ly ngàn năm.
Nàng sao có thể không hiểu rõ Lưu Đào?
Đây là đang thèm “thịt”!