Chương 419: Dưới mặt nước.
Không lâu sau khi rời khỏi sân bay, Nguyễn An Bình tiếp tục sải bước trong dị không gian, nơi không một bóng người.
Hắn vừa đi, vừa nhìn vào thực tại, cố gắng thu thập càng nhiều tin tình báo càng tốt.
Dựa vào đạo vận còn sót lại trong Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Cơ Các tại kinh thành của Đại Ung.
Nhưng khi bước chân tới nơi đây, hắn cảm giác mình đã bước vào trong lực trường ảnh hưởng của một thực thể vô cùng mạnh mẽ, khiến hắn hoàn toàn lạc lối.
Vì liên tục bị quấy nghiễu, nên trong cảm nhận của Nguyễn An Bình, sự hiện diện của Thiên Cơ Các giống như một bóng ma, ẩn hiện khắp nơi trong thành phố khổng lồ này.
Sau nửa ngày trời đi dạo khắp kinh thành, hắn cũng chỉ đành mệt mỏi mà ngồi yên trên ghế đá công viên.
Nhìn từng dòng người không ngừng qua lại, một ý tưởng chợt nổi lên trong đầu hắn.
“Ai nha, tại sao ta cứ phải tự mình tìm vị trí của Thiên Cơ Các làm gì cho mệt nhỉ?
Có gì không hiểu thì hỏi người địa phương là được.”
Nguyễn An Bình tiến bước, tới gần một người đàn ông đang ngồi ghế đá rải mồi cho bồ câu ăn.
Hiện tại vẫn chưa phải thời cơ hoàn hảo để hắn bước ra ngoài hiện thực, nên sẽ là một quyết định ngu ngốc nếu hắn muốn rời dị không gian.
Nhưng để moi móc thông tin từ một người, hắn có nhiều thủ đoạn hơn là việc trò chuyện trực tiếp.
Ở thực tại, khi người đàn ông trung niên vừa rải hết chỗ hạt kê, chợt, một ánh sáng trắng lướt ngang qua hai mắt, khiến người này thẫn thờ như một con rối vô hồn.
Cùng lúc, từng lời thì thầm vang lên từ hư không.
“Tại kinh thành này, có khu vực nào là cấm địa, cấm tiệt không cho bất cứ ai lại gần hay không?”
Trước câu hỏi vu vơ như gió, nhẹ nhàng tới tưởng chừng không tồn tại ấy, người đàn ông mấp máy miệng, vô thức trả lời.
“Những khu vực cấm đoán dân chúng hoặc các cựu binh tới gần trong kinh thành này thì nhiều vô số kể.
Dù sao dưới chân nữ đế lúc nào cũng tụ tập trụ sở của tất cả những thế lực lớn nhỏ tại Đại Ung, từ phòng thí nghiệm tuyệt mật của quân bộ, những tòa siêu cao ốc của các thế gia… nên những khu vực được xem là cấm địa thì nhiều khỏi phải bàn…”
Sau một hồi hỏi han, Nguyễn An Bình cũng phải chết lặng khi hắn đã thu được hàng trăm địa chỉ khả nghi.
Không cam tâm, hắn tiếp tục lướt ngang qua tất cả những người đang có mặt, thì thầm câu hỏi vào trong tai họ.
Nhưng rồi, hắn nhận lại một số lượng câu trả lời quá sức tưởng tượng.
Tại kinh thành của Đại Ung, nơi ném bừa một cục gạch cũng có thể đáp trúng một đạt quan quý nhân.
Nên chỉ trong nửa giờ thu thập thông tin từ những người “bình thường” số cấm địa được liệt kê cũng đã lên tới hàng ngàn!
Bên trong dị không gian, giờ Nguyễn An Bình cũng đã phải trầm mặc tự bế.
Với số lượng những khu vực khả nghi nhiều tới như vậy, thì hắn cũng phải mất cả năm trời chỉ để thăm thú từng nơi một.
Nếu như còn là một năm trước, hắn sẽ có kiên nhẫn và coi đây chỉ là một chuyến du lịch dài kỳ.
Hiện tại, hắn còn lại khoảng một tháng tuổi thọ.
Và chỉ vài ngày nữa, tên Nhiếp Chính Vương sẽ dùng một loại thủ đoạn bói toán nhân quả nào đó, lôi hắn khỏi dị không gian cũng không chừng.
“Chậc, xem ra ta cứ đi loanh quanh, hỏi một số người bình thường như thế này cũng không phải biện pháp hay a.
Muốn biết được đâu là cấm địa thực sự của kinh thành, có lẽ ta cũng phải hỏi những người có hiểu biết.”
Nguyễn An Bình lẩm bẩm suy nghĩ, rồi hắn quay đầu nhìn về phía một tòa nhà ở phương xa.
Ngay lập tức, ba chữ Quốc Tử Giám cũng đã lọt vào trong mắt hắn.
Bên trong khuôn viên của một trường đại học hiện đại, trên giảng đường, lúc này, một giảng viên đang tán chuyện với những học viên vào cuối bài giảng.
Nhưng không ai nhận ra, có một bóng ma đang lướt ngang qua.
Nhìn vào những nội dung được ghi trên bảng đen, Nguyễn An Bình lập tức hứng thú, vì thứ vừa được giảng chính là lịch sử của Đại Ung.
Khi hắn muốn thì thầm vào trong tai giảng viên, thì chợt nhận ra, đối phương khó chơi hơn hắn đã nghĩ.
Tại những khu vực trong tầm ảnh hưởng của đế quốc, toàn bộ người dân đều có nghĩa vụ phải học võ.
Và tại kinh thành, trái tim của Đại Ung, nơi vô số các đại gia tộc, các quan lại quyền quý sinh sống thì chất lượng võ giả vượt trội hơn hẳn so với những khu vực khác.
Ví dụ như giảng viên đang đứng trước mặt Nguyễn An Bình lúc này là võ giả cảnh giới thứ bảy, một Khống Vực cảnh đại năng.
Nên đương nhiên, tinh thần lực cảnh giới thứ sáu, gần chạm vào cảnh giới thứ bảy như của hắn chắc chắn sẽ không thể làm lay chuyển được đối phương.
Thậm chí, hành động quấy nhiễu bằng tinh thần lực đó cũng đã khiến giảng viên của Quốc Tử Giám cau mày để ý.
Nguyễn An Bình đang là người tàng hình với những người ở thực tại, nay tự dưng bị người trừng mắt, khiến hắn hốt hoảng, nghĩ rằng đối phương có thể phát hiện ra sự hiện diện của mình.
Nhưng khi nhìn kỹ lại giảng viên trước mắt hắn giờ lại đang quát mắng một học viên Phi Thiên cảnh, nghiêm cấm tên xui xẻo ấy dùng tinh thần lực để quấy nhiễu những người xung quanh.
Thấy gương mặt ủy khuất của một thanh niên bị mắng oan, Nguyễn An Bình giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn vào những học viên giờ đang ngáp ngắn ngáp dài, hắn chợt nảy lên một ý.
“Khà khà, nếu như tinh thần lực của ta không thể ảnh hưởng tới ngươi, thì ta ảnh hưởng đám học viên của ngươi cũng được.”
Trong lúc giảng viên Khống Vực cảnh mệt mỏi trước một đám con em thế gia đang ngáp ngắn ngáp dài, không tập trung vào những gì hắn giảng.
Thì chợt, có một học viên giống như đổi tính, bắt đầu hỏi đủ loại tri thức liên quan tới địa lý của kinh thành.
Đang nhàm chán, nên giảng viên cũng thoải mái mà trả lời từng câu hỏi của đám học viên.
Nhưng rất nhanh chóng, vị Khống Vực cảnh đại năng cũng cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.
Tại sao hắn lại có cảm giác giống như đang bị gián điệp tra hỏi để lấy thông tin như thế này?
Điều này khiến sắc mặt vị giảng viên chợt trở nên âm trầm, nhưng khi thấy lần lượt từng học viên đứng lên đặt câu hỏi, hắn lại cười khổ trong lòng, cho rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Và dần dần, đáp án mà Nguyễn An Bình mong muốn cũng đã xuất hiện.
“Được rồi, các trò đã hỏi về đủ những nơi bí mật nhất trong kinh thành, nhưng ta cũng phải nói trước, dù cho các cô cậu có là con cháu thế gia, quyền lực kinh người như thế nào chăng nữa cũng không nên tùy ý ra vào những khu vực trọng địa đó.
Nhẹ thì là chịu vài đòn roi, còn nặng bị tống vào trong nhà giam khoảng vài tháng để ăn năn hối lỗi cũng là chuyện bình thường.
Khi đó, dù cho có là các vị công khanh trong triều đình cũng khó lòng vớt được mấy người.”
Chợt, giọng điệu của giảng viên không còn vẻ vui tươi đùa cợt, mà chuyển sang nghiêm túc tới lạnh người.
“Tốt lắm, đó chỉ là khi các cô cậu đột nhập vào trọng địa của triều đình mà thôi.
Nhưng trong kinh thành, có một khu vực mà mọi người nhất định không bao giờ được đặt chân tới.”
Nghe vậy, lúc này đám học trò không cần Nguyễn An Bình điều khiển, chúng cũng chăm chú lắng nghe.
“Chắc hẳn, mọi người ai cũng biết là dưới hoàng cung đang lơ lửng, đó là một biển hồ a.”
Đám học viên gật đầu cùng lúc.
“Nhưng các cô cậu chắc không để ý tại sao ngoài một vài tàu thủy của quân bộ tuần tra qua lại, chúng ta lại không hề có bất cứ một hoạt động du lịch nào ven bờ, như những hồ lớn khác trong kinh thành.
Đó không phải vì lý do an ninh của hoàng cung, mà là do trung tâm của biển hồ tồn tại một cấm địa chân chính.
Một nơi được gọi là Trấn Ma Tháp.”
Nghe giảng viên kể tới đây, trừ một vài con em đại gia tộc đã biết trước nội tình ra, tất cả các học viên còn lại đều hít một ngụm khí lạnh.
Họ không thể ngờ được, Trấn Ma Tháp đang phong ấn ngàn vạn yêu ma lại tồn tại gần mình tới vậy.
Ngay trong lúc bầu không khí còn căng thẳng, tiếng chuông reo thông báo hết giờ vang lên, kéo mọi người trở lại hiện thực.
Nhìn vào đồng hồ đeo tay, vị giảng viên cũng nhanh chóng rời đi, nhưng trước khi bước ra khỏi giảng đường, hắn cũng quay đầu lại, cảnh báo với những học viên của mình.
“Các cô cậu nhớ đấy, dù sau này có nổi máu phiêu lưu thì cũng phải biết lựa nơi mà khám phá.
Nếu không thì cẩn thận mạng người khó giữ được, thậm chí còn có thể liên đới cả cửu tộc cũng không chừng.”
Khi tất cả mọi người rời đi, chỉ còn lại một mình Nguyễn An Bình đứng giữa giảng đường trống vắng.
“Lối vào Thiên Cơ Các ở đâu đây?
Là trong Trấn Ma Tháp, hay là dưới đáy hồ?”
Không suy nghĩ nhiều, chỉ trong vài phút, hắn cũng đã có mặt tại bên bờ biển hồ, chính xác hơn là trên bức tường thành cao hàng trăm mét, ngăn cách hồ nước khổng lồ này với những phần còn lại của kinh thành.
Nhìn vào mặt nước tỏa ánh hoàng kim rực rỡ, khi phản chiếu lại cái bóng của hành tinh bằng vàng lơ lửng giữa trời cao.
Nguyễn An Bình lúc này cảm thấy rùng mình, không phải vì choáng ngợp trước giàu sang, mà là lạnh gáy khi sắp bước vào lãnh địa của một thực thể siêu thoát.
Trong đầu hắn, Cơn Gió Của Vận Mệnh và Vận Mệnh Dẫn Lối đang điên cuồng cảnh báo, khiến hắn thoáng thấy được cái chết của mình nếu dám bước chân vào cấm địa trước mắt.
Sau một hồi cắn răng day dứt, liên tục đưa ra các quyết định khác nhau.
Giờ, trong ánh mắt Nguyễn An Bình chỉ còn lại một vẻ ngoan lệ của kẻ đang đánh cược cả mạng sống.
Cùng lúc đó, trong một đại điện khổng lồ được dựng bằng vàng ròng trong hoàng cung.
Bên dưới ngai báu cao hàng chục mét được tạo nên từ đao, kiếm, và đủ loại vũ khí của những kẻ thất bại dưới trướng Đại Ung nữ đế.
Bạch Kỳ Quân cùng đội ngũ vận chuyển quan tài cũng đã xuất hiện trước mặt Lâm Lục Dạ.
“Lục Dạ, thi thể của tên vực ngoại thiên ma có liên quan tới Thiên Cơ Các đã được vận chuyển tới nơi rồi.
Và thật đáng tiếc, thứ đang có mặt lại chỉ là một cái vỏ rỗng.
Nhưng không sao cả, nàng cứ để ta dùng vài quẻ bói nhân quả là tìm được hắn ngay thôi.”
Khi Bạch Kỳ Quân còn chưa kịp thi triển bí thuật, nữ đế đã ra hiệu cho hắn ngừng tay lại.
“Ngươi không cần phải vất vả tìm kiếm hắn làm gì, đạo lữ của ta…
Vì giờ, ta cảm nhận được sự hiện diện của hắn rồi.”