Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-dan-chay-nan-vat-pham-cua-ta-co-the-hop-thanh.jpg

Toàn Dân Chạy Nạn, Vật Phẩm Của Ta Có Thể Hợp Thành

Tháng 2 1, 2025
Chương 280. Hải đăng Chương 279. Không cách nào sinh dục
ga-nham-quy-vuong.jpg

Gả Nhầm Quỷ Vương

Tháng 1 6, 2026
Chương 121: Nhất Tuyến Thiên kinh biến, im ắng đồ trận (3) Chương 121: Nhất Tuyến Thiên kinh biến, im ắng đồ trận (2)
7e201e320aafde593951f04becc3f9ee

Anh Của Ta Là Chủ Giác

Tháng 1 15, 2025
Chương 519. Viên mãn! Chương 518.
than-thoai-tam-quoc-chi-nguy-vo-kieu-hung

Thần Thoại Tam Quốc Chi Ngụy Võ Kiêu Hùng

Tháng mười một 7, 2025
Chương 554: Đại viên mãn, bắt đầu cùng cuối cùng Chương 553: Vạn quốc triều bái!
chem-giet-yeu-ma-ta-co-the-rut-ra-khi-huyet.jpg

Chém Giết Yêu Ma, Ta Có Thể Rút Ra Khí Huyết

Tháng 5 14, 2025
Chương 159. Trường sinh! Chương 158. Đồng quy vu tận!
van-gioi-tha-cau-theo-khoa-ky-ba-chu-den-chu-thien-chi-ton.jpg

Vạn Giới Thả Câu: Theo Khoa Kỹ Bá Chủ Đến Chư Thiên Chí Tôn

Tháng mười một 24, 2025
Chương 325: Thần cấp sinh mạng thể Chương 324: Tinh Không Cổ Lộ, đệ cửu cảnh
song-lai-thap-nien-80-lam-nong-dan-moi.jpg

Sống Lại Thập Niên 80 Làm Nông Dân Mới

Tháng 1 23, 2025
Chương 2496. Không có lại trọng sinh thật tốt Chương 2495. Lấy không hết cái mũ
lam-ma-quan-ta-day-nghi-doi-nganh-di-dao-mon.jpg

Làm Ma Quân Ta Đây Nghĩ Đổi Ngành Đi Đạo Môn

Tháng 1 12, 2026
Chương 883 Võ tu chi chiến Chương 882: viện binh
  1. Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
  2. Chương 418: Liếc nhìn.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 418: Liếc nhìn.

Kinh thành của Đại Ung, một siêu đô thị khổng lồ, với những kiến trúc vươn tới tận mây xanh mọc lên dày đặc, bao phủ phạm vi hàng triệu cây số.

Và tại trung tâm của thành phố là một hồ nước khổng lồ, chẳng khác nào một đại dương mênh mông, lúc nào cũng phản chiếu ánh hoàng kim rực rỡ của tòa cung điện lơ lửng ngay trên đầu.

Nhờ vào đủ loại thiết bị hiện đại, tạo ra những lực trường gò bó, nên hành tinh cung điện vẫn có thể lơ lửng giữa không trung mà không va vào mặt đất, đồng thời, cũng không khiến nước hồ bên dưới chảy ngược vì trọng lực của một thiên thể nhân tạo.

Tiến vào không phận của kinh thành được nửa giờ, thay vì phải đậu lại ở một cảng hàng không vũ trụ nằm bên ngoài kinh đô, con tàu đổ bộ nhờ chuyên chở một thành viên của Trấn Vũ Ty nên đã được ưu tiên ở mức độ cao nhất.

Ngẩng đầu nhìn trời cao, người dân trong thành sững sờ khi thấy một khối sắt vụn đang bay ngang qua, thứ có dáng vẻ rách nát khác hẳn những chiến hạm oai vệ thường thấy.

“Đám vệ thành quân làm ăn kiểu gì đây?

Tại sao chúng lại để cho một đống sắt vụn bay trên đầu chúng ta như vậy được?

Chẳng lẽ, chúng không sợ đống rác lơ lửng đó có thể làm ô nhiễm môi trường không khí, khiến cho nữ đế không vui hay sao?”

“Chậc, ta đoán chắc hẳn là một con tàu trở về từ tiền tuyến đi.

Ta nghe nói ở Bắc Vực, quân đội đang phải chật vật ngăn cản bước tiến của đám phản loạn đâu.”

“Suỵt! Con mọe nó, nơi đây là kinh thành, là dưới chân nữ đế.

Ngươi chán sống hay sao mà dám bàn luận chuyện quốc gia đại sự?”

Nhưng mặc kệ cho dân chúng có bàn luận hăng say như thế nào, tàu đổ bộ mang theo thi thể của “vực ngoại thiên ma” cũng đã đáp xuống chính xác một sân bay quân sự gần hoàng cung nhất.

Đứng trên sân bay trống vắng, ánh mắt Nguyễn An Bình lúc này nhìn vào thực tại, chứng kiến cỗ quan tài đang chở thế thân của mình được vận chuyển xuống một nhà ga ngầm, nơi sẽ có chuyến tàu cao tốc nối thẳng vào hoàng cung.

Hắn chỉ đứng yên tại chỗ và lẳng lặng nhìn.

Với hắn, càng tới gần cung điện lại càng nguy hiểm.

Ai mà biết được, liệu trong nội bộ hoàng cung của Đại Ung, có một kỳ nhân dị sĩ, hoặc là những công nghệ đặc biệt, có thể nhìn xuyên qua các tầng thực tại hay không?

Dù sao đi nữa, đế quốc này vẫn có thể trụ vững, khi mà đủ loại yêu ma quỷ quái từ vô số các dị thế giới tràn vào.

Nên Nguyễn An Bình chắc chắn, sẽ có người nhìn thấu được sự tồn tại của hắn.

Ví dụ như, ngay lúc này, khi các binh sĩ còn đang đẩy cỗ quan tài lên trên toa tàu. Thì chợt…

“Vực ngoại thiên ma bị bắt lại dễ dàng như vậy sao?”

Một lời chất vấn bất ngờ vang lên, truyền vào tai từng người, khiến tất cả nhân viên đang làm việc đều phải ngừng tay lại.

Từ phương xa, một thư sinh áo trắng, lúc nào cũng híp mắt và nở một nụ cười gian xảo đang nhẹ nhàng bước tới.

Mỗi một bước hắn đi giống như súc địa thành thốn, chỉ hai bước là có thể dễ dàng vượt qua quãng đường cả cây số.

Trong thoáng chốc, hắn ta đã đứng trước cỗ quan tài được làm bằng gỗ trắng.

Thấy có nhân viên khả nghi tới gần, các binh sĩ đang có mặt ai nấy đều vào trạng thái hoài nghi cao độ, súng gươm chĩa thẳng vào người tên thư sinh.

“Đứng lại, ngươi là ai!?”

Bầu không khí căng thẳng, như thể một thùng thuốc súng sắp nổ tung.

Mặc dù thanh niên trước mắt các binh sĩ nhìn kiểu gì cũng giống như một người bình thường, khi không để lộ một chút khí tức siêu phàm nào, nhưng trực giác của các võ giả giờ đều đang điên cuồng cảnh báo.

Kẻ này vô cùng nguy hiểm!

Cần tránh xa hắn càng xa càng tốt!

Khi đám binh lính người muốn bỏ chạy, kẻ lại hoảng loạn run tay sắp sửa bóp cò.

Chợt, vị phó tướng của Trấn Vũ Ty bất ngờ xuất hiện, vươn tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh.

“Tất cả mọi người, buông vũ khí xuống!

Người đang đứng trước mặt các ngươi hiện chính là Nhiếp Chính Vương,… đồng thời cũng là phu quân của nữ đế.”

Nghe Trấn Vũ Ty đại nhân đã chém đinh chặt sắt mà khẳng định như vậy, các binh sĩ xung quanh đồng loạt bỏ vũ khí xuống.

Cả đám ai nấy đều hít khí lạnh, không thể tin rằng có ngày, họ lại bắt gặp một đại nhân vật như thế này.

Trước kia, bọn họ cũng đã từng nghe qua tin đồn về nữ đế có phu quân, nhưng với tuổi thọ dài dằng dặc của nàng, cộng với thực lực vô địch thiên hạ.

Rất nhiều người đều cho rằng thông tin này là nói nhảm, vì trên đời, ai đủ thực lực để có thể vào được mắt nàng?

Nhưng giờ, người sống sờ sờ đã xuất hiện trước mặt, khiến chúng không tin cũng không được.

Trong lúc đám binh sĩ và các sĩ quan của Đại Ung còn đang không ngừng hít khí lạnh, thì Nguyễn An Bình dù đang trốn bên trong dị không gian cũng đã phải hoảng loạn, vội kiếm một chỗ để ẩn náu.

Việc hắn ẩn núp trong khe hẹp giữa các thực tại khác nhau đúng là vô cùng bí ẩn, kể cả có là những Thiên Địa cảnh đại năng cũng không thể nhìn ra có gì bất thường.

Nhưng tên thư sinh đang có mặt là ai chứ?

Hắn là phu quân của nữ đế, là chồng của một vị đại năng rất có thể là một thực thể siêu thoát!

Nên Nguyễn An Bình không tin thủ đoạn nhỏ của hắn có thể qua mắt được người ta.

Còn giờ, hắn chỉ đành núp sau một thùng hàng, cố gắng nín thở, không để lộ dù chỉ một tia khí tức nhỏ nhất, và cầu nguyện cho tên thư sinh không để ý tới mình.

Chứng kiến vị “đế phu” nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài gỗ trắng, viên phó tướng của Trấn Vũ Ty nghi hoặc không hiểu.

“Thưa Nhiếp Chính Vương, bên trong chiếc quan tài này chính là thân xác của tên vực ngoại thiên ma.

Chẳng lẽ ngài nhìn ra có gì đó không ổn ở đây sao?”

Nhìn trái ngó phải, xem xét thật kỹ cỗ quan tài, Bạch Kỳ Quân vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt, đáp lại.

“A, không có gì to tát ở đây cả, ta chỉ thắc mắc, tại sao lại có người từng ngồi lên trên cỗ quan tài này thôi.”

Nghe vậy, những thành viên của phi hành đoàn, đặc biệt là những binh sĩ được giao nhiệm vụ canh gác đều sững sờ rồi sợ xanh cả mặt.

“Khoan đã, thưa Nhiếp Chính Vương, ngài không nói đùa chứ?

Trong suốt hành trình vận chuyển vực ngoại thiên ma, bọn thuộc hạ luôn rất tận tâm canh gác cỗ quan tài này, không rời dù chỉ nửa bước.

Tại sao lại có thể có người ngồi lên trên cỗ quan tài đó cho được?”

Vừa nói, tất cả các sĩ quan vừa dùng thần thức, quét qua quét lại cỗ quan tài, nhưng lại không hề tìm được bất cứ vết tích nào cho thấy có người đã ngồi trên đó.

Thấy đám võ giả đang dùng ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn mình, Bạch Kỳ Quân cũng chỉ đành nhún vai.

“Chậc, dù sao cái quan tài này cũng là mảnh da chết rơi ra từ ta, nên ta vẫn có thể cảm nhận được một vài điểm bất thường có trên đó.

Nên mấy người các ngươi đừng dùng cái ánh mắt nghi ngờ ấy để nhìn ta a.

Còn nếu mọi người vẫn không tin, như vậy thì…”

Các sĩ quan của Đại Ung nghi hoặc, khi vị Nhiếp Chính Vương chạm tay vào cỗ quan tài.

Còn trong dị không gian, giờ Nguyễn An Bình đang phải chết khiếp, khi có bàn tay thò ra từ hư không, đánh xuyên qua thực tại, rồi hoán đổi hai vật thể ở các thế giới song song trong nháy mắt.

Điều này lại càng khiến hắn hoảng sợ mà cố gắng thu mình nhiều nhất có thể.

Trong chớp mắt, trước mặt bao người, chiếc quan tài vẫn ở đó, nhưng bên trên nắp gỗ trắng chợt xuất hiện thêm vài mảnh rác rưởi, cùng với đủ loại vết tích như có người từng ngồi lên và sinh hoạt qua.

Các binh sĩ canh gác suốt nửa năm trời giờ này đang toát mồ hôi hột.

Một viễn cảnh tồi tệ nhất đang được vẽ ra trước mắt tất cả mọi người.

Tên vực ngoại thiên ma rất có thể vẫn còn sống, và hắn đã sinh hoạt, chơi đùa, trêu chọc họ trong suốt nửa năm trời nhưng không ai nhận ra.

Có người tinh thần sụp đổ mà lập tức ngã gục, kẻ như hóa điên đang không ngừng lẩm bẩm những câu như “không thể nào!”.

Còn với Bạch Kỳ Quân, nụ cười như hồ ly của tên thư sinh giờ cũng dần xuất hiện thêm một vẻ nghiền ngẫm.

“Đúng rồi a. Ta nhớ được khi tới sân bay này, ta thấy trong đoàn hộ tống có 21 người mà nhỉ, nhưng sao giờ chỉ còn có 20 người như thế này?

Vậy một vị huynh đệ nữa đã đi đâu mất rồi a?”

Nghe Nhiếp Chính Vương hỏi, các sĩ quan rùng mình, lạnh cả sống lưng, như thể những nhân vật phụ bên trong một bộ phim ma.

Còn tên “người thừa” cũng đã nghe được tất cả, và kiếm thêm một thùng giấy rồi đội lên.

Ánh mắt Bạch Kỳ Quân đảo qua xung quanh, và trong thoáng chốc cũng đã dừng lại ở nơi Nguyễn An Bình đang run rẩy.

Nhưng rồi, hắn vẫn cười nhạt, rời mắt như chưa thấy bất cứ thứ gì.

“Haha, các vị, mấy người đừng có hốt hoảng như vậy chứ?

Có lẽ vừa rồi, bản vương đã nhìn nhầm, nghĩ rằng nhân viên sân bay đi ngang qua là một trong số các ngươi cũng không chừng.”

Từng tiếng cười của vị Nhiếp Chính Vương nhanh chóng xua tan đi sự lo lắng trong lòng mọi người.

“Được rồi, các ngươi đi theo ta vào cung thôi.

Dù cho thân xác vực ngoại thiên ma trong quan tài là thật hay giả, thì để ta dùng vài thủ đoạn truy lùng nhân quả là ra ngay ấy mà.”

Với những lời an ủi từ Bạch Kỳ Quân, cả đoàn người cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, họ cẩn thận vận chuyển cỗ quan tài lên thẳng tàu cao tốc.

Trước khi cánh cửa tàu được đóng lại, phó tướng thuộc Trấn Vũ Ty đã không nhịn được mà thì thầm.

“Nhìn nhầm sao?

Chẳng lẽ, tu luyện tới cảnh giới cao như Nhiếp Chính Vương mà vẫn có thể nhìn nhầm được ư?”

Từng lời thì thầm đó cũng đã bay tới tai Nguyễn An Bình, khiến hắn phải nhíu mày, khi nhìn vào chuyến tàu đang dần biến mất ở phương xa.

“Vừa nãy, ta chắc bị phát hiện rồi đi?

Nhưng tại sao tên Nhiếp Chính Vương đó lại biết chuyện mà không nói?”

Lắc đầu, hắn cũng dần không quan tâm lý do tại sao tên thư sinh với nụ cười như hồ ly đó lại tha mình một mạng.

Nhưng hắn cũng nhận thức được, đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng người ta nương tay với hắn.

“Xem ra trước khi đối phương dùng các thủ đoạn bói toán, lần theo nhân quả để tìm ra ta.

Ta cũng cần phải tìm được một nơi an toàn tuyệt đối để ẩn thân trước đã.”

Trong đầu Nguyễn An Bình, cái tên Thiên Cơ Các lại một lần nữa hiện ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khi-thuong-de-lai-bat-dau-lai-tu-dau-tien-hoa.jpg
Khi Thượng Đế Lại Bắt Đầu Lại Từ Đầu Tiến Hóa
Tháng 1 17, 2025
cao-vo-khe-uoc-song-bao-thai-hoa-khoi-gap-boi-phan-hoi
Cao Võ: Khế Ước Song Bào Thai Hoa Khôi Gấp Bội Phản Hồi
Tháng 1 16, 2026
vong-du-moi-cap-mot-cai-bi-dong-ky-nang.jpg
Võng Du: Mỗi Cấp Một Cái Bị Động Kỹ Năng
Tháng 2 4, 2025
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show
Bắt Đầu Đại Đế Tu Vi, Chế Tạo Vô Thượng Tiên Triều
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved