Chương 415: Cầu sinh.
Ngay sau khi lão tướng của Trấn Vũ Ty cười vang, cả người Nguyễn An Bình lập tức cứng đơ lại.
Xung quanh hắn, không gian dần đè ép, như thể muốn nghiền chết một con kiến cỏ nhỏ bé ngay tại đây.
Hắn nhíu mày không vui, khi nhận thức được thời không bị đóng băng là do ánh mắt của sáu võ giả cảnh giới thứ chín đã chăm chú nhìn mình.
Nếu như lão tướng đang điên cuồng cười vang, hay là các đại năng khác muốn sử dụng không gian pháp tắc để đánh người, có lẽ hắn đã chết không để lại một chút cặn.
Từ trên người vị đại năng cụt một tay của Trấn Vũ Ty, từng làn khói đen bắt đầu bốc lên, dần ăn mòn thực tại quanh người lão.
Khi thứ năng lượng tà ác đang lan tràn, cuộc đại chiến giữa các Thiên Địa cảnh buộc phải kết thúc ngay lập tức.
“Thứ này… chẳng lẽ đây chính là ma khí của nữ ma đầu trong truyền thuyết sao?”
“Ực, ta thật không nghĩ ra được, nữ đế lại có thể truyền lại ma khí đó cho đám chó săn của ả.”
Bản năng sinh tồn của từng người đều cảnh báo họ tránh càng xa màn sương đen kia càng tốt.
Khi tầm mắt của các vị đại năng đã không còn đặt nặng lên người mình, Nguyễn An Bình giờ cũng có thể thở dốc được phần nào.
Và hiện tại, hắn cũng nhận thức được hắn phải tự mình đương đầu với thảm họa đang ập tới.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Hắn chợt nở một nụ cười nhạt.
“Xem ra ngày hôm nay ta cũng đành phải giơ tay chịu trói rồi a.
Mà kể ra cũng vừa vặn, ta cũng có thể tiện đường đi nhờ tới kinh thành của Đại Ung.”
Nói xong, tuy nhìn bên ngoài, Nguyễn An Bình giống như vẫn bị trấn trụ trước khí thế của các đại năng cảnh giới thứ chín, nhưng trong âm thầm, hắn đã hoán đổi chân thân của mình vào trong dị không gian, và để lại một phân thân nắm trong tay phần lớn năng lượng ở bên ngoài thế giới thực.
Hoán đổi vị trí xong, cảm giác khó chịu như vô số ánh mắt dán chặt lên người đã hoàn toàn tan biến.
Hắn giờ có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Phù, xem ra dù cho võ giả cảnh giới thứ chín đúng là rất mạnh, tùy tiện một đòn đều là khai thiên tích địa, sáng tạo thế giới chăng nữa, nhưng cuối cùng, đám người này vẫn không phải là những thực thể thần thánh, toàn trí toàn năng a.”
Nguyễn An Bình vừa lẩm bẩm, vừa lạnh lùng nở nụ cười nhạt, chờ đợi “phán quyết” giáng xuống đầu mình.
Trong trạng thái bùng nổ sức mạnh, lão tướng tuy vừa có thực lực kinh khủng, nhưng đồng thời, thân thể lão cũng nhanh chóng bị sức mạnh hắc ám ăn mòn.
Gào thét trong đau đớn, lão tung ra một chưởng vô cùng mạnh mẽ, xé toạc không gian, hủ hóa hàng vạn sao trời tồn tại trên đường đi.
“Haha! Vực ngoại thiên ma!
Với một chưởng này, sự tồn tại của ngươi sẽ hoàn toàn bị bóng đêm gạt bỏ! Nên chịu chết đi!”
Trước bàn tay bóng tối đủ để bao phủ cả dải ngân hà, cùng với tốc độ lao đến còn nhanh hơn ánh sáng.
Dù cho Nguyễn An Bình có thiêu đốt toàn bộ vận khí và mệnh khí, triệu hoán sức mạnh của cả bảy vận mệnh hóa thân, hắn cũng sẽ bị nghiền ép trước một đòn tấn công hoàn toàn áp đảo.
Chớp mắt mà qua, cả người hắn đã hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.
Dù ăn mòn, phá hủy hoàn cảnh xung quanh như một bầy châu chấu, nhưng ngay khi chạm vào người Nguyễn An Bình, thứ năng lượng hắc ám vốn hỗn loạn vô tự lại tinh chuẩn mà len lỏi vào bên trong bản chất tồn tại của vạn vật, nhằm tìm vị trí chính xác kẻ đã được khóa mục tiêu.
Nhưng khi chạm tới tận cùng của thực tại.
Thứ mà loại năng lượng hủy diệt đó tìm thấy chỉ có một sự trống rỗng.
Rõ ràng, tên “Trần Bình An” đã được chọn làm mục tiêu không tồn tại trên thế giới này.
Vì vậy, đòn tấn công có thể xóa bỏ sự tồn tại của tên vực ngoại thiên ma hoàn toàn bị vô hiệu.
Cứ như vậy, dù chưởng ấn đã làm bốc hơi một phần vũ trụ mới được tạo ra, biến cả một mảng sao trời hóa thành hư không, thì trong con mắt khó tin của các vị đại năng, tên vực ngoại thiên ma mà lão tướng quân nhắc tới vẫn tồn tại.
Chỉ là người thanh niên ấy hai mắt nhắm nghiền, như đang ngủ say giữa hư không.
Chứng kiến một đòn hủy thiên diệt địa, nhưng chỉ đem lại kết quả duy nhất là khiến cho một tên cảnh giới thứ bảy trở thành người thực vật.
Giờ dù cho có là hai vị trưởng lão của Võ Minh, hoặc ba lão tổ của Thiên Kiếm Tông đều cảm thấy nghi hoặc không thôi.
Ngươi gào to thét lớn, mượn sức mạnh của cả nữ ma đầu mạnh nhất lịch sử… chỉ để xóa bỏ linh hồn một con sâu kiến có thể tùy ý bị nghiền chết?
Nhưng đám người này ngẫm nghĩ lại, chắc chắn tên vực ngoại thiên ma kia không phải một tu sĩ cảnh giới thứ bảy thông thường, nên nhục thân hắn vẫn có thể tồn tại, kể cả khi đã lĩnh trọn một đòn hủy diệt ở cấp độ vũ trụ.
Trong mắt các đại năng cảnh giới thứ chín, bọn họ thấy chắc chắn tên thiên ma đó phải có gì rất đặc biệt, nên hắn ta mới khiến triều đình phải tốn người tốn của để truy bắt.
Vốn đã suy yếu sau nhiều năm chiến tranh, thì khi đã vận dụng sức mạnh từ Đại Ung nữ đế, lão tướng của Trấn Vũ Ty lại càng khó lòng trụ nổi.
Khi chứng kiến thân xác Nguyễn An Bình còn nguyên vẹn, đó cũng là lúc mà lão biết, tên nhóc vừa rồi không hề bị tiêu diệt hoàn toàn.
Nhưng giờ, lão chẳng còn đủ sức lực để mở miệng, đừng nói gì tới việc can ngăn năm đại năng cùng cảnh giới đang lao lên, muốn bắt lấy tên vực ngoại thiên ma đó.
Ngay lúc này, một chỉ huy Nhất Giới cảnh đã bay tới, quỳ một chân ngay trước lão tướng quân.
“Chúc mừng Ngô lão tướng quân đã lập được đại công, trừ bỏ một mối họa cho nữ đế và đế quốc!”
Nghe phó tướng dưới trướng nói vậy, lão tướng quân mắt trợn trừng.
Lão cố dùng chút sức lực còn lại, cố thốt những lời cuối cùng.
“Mau… mau thu hồi lại thân xác của vực ngoại thiên ma…
Đòn vừa rồi của ta đáng lẽ ra phải khiến tên đó thần hồn câu diệt, không để lại trên đời dù chỉ là một hạt bụi.
Nhưng thân xác hắn ta vẫn còn ở đó, chứng tỏ dù ta đã mượn sức mạnh từ nữ đế, cũng không thể nào hủy diệt hoàn toàn nhục thân của đối phương.
Như vậy, nếu muốn hoàn toàn tiêu diệt vực ngoại thiên ma, chỉ còn cách duy nhất là đem thân xác hắn ta tới trước mặt nữ đế.
Chỉ có vĩ lực của nàng mới có thể chấm dứt hoàn toàn sinh mệnh của quái vật đó!”
“Nên ngươi nhớ kỹ cho ta… bằng mọi cách… ta ra lệnh cho ngươi… bằng mọi cách cũng phải đem hắn trở lại kinh thành!”
Từng lời của lão như sấm đánh ngang tai, lập tức khiến niềm vui chiến thắng của đám người Trấn Vũ Ty tan biến.
“Mạt tướng đã rõ, thưa Ngô tướng quân!”
Nói rồi, vị phó tướng nhanh chóng liên lạc với tất cả những tướng lĩnh Trấn Vũ Ty còn có thể cử động.
Mặc kệ tình hình chiến tranh vẫn cháy bỏng, các tàu đổ bộ của Đại Ung vẫn lần lượt đổi hướng, dù xung quanh họ là từng đạo quân kiếm tu cùng võ giả đang không ngừng công kích.
Hạm đội này bắt đầu phản công, liều mạng đánh thẳng vào đội hình của Võ Minh, nhằm tạo ra một lối thoát.
Chứng kiến hành động của quân đội đế quốc, năm đại năng cảnh giới thứ chín chỉ liếc mắt nhìn qua và không quan tâm.
“Hừm, đám triều đình ưng khuyển xem ra cũng chẳng có gì lợi hại.”
Giờ, ánh mắt của ba vị kiếm tu cùng hai trưởng lão Võ Minh liếc nhìn về phía nhau, mắt đối mắt.
Hai bên không nói gì nhiều.
Nhận thức được bên mình chịu thiệt vì không có chiến lực tương đương, vị trưởng lão áo lam của Võ Minh là người đầu tiên ra tay, muốn dựa vào một đòn bất ngờ, chiếm trước tiên cơ.
“Hư Không Trấn Ma Hộp!”
Ngay lập tức, không gian chợt xuất hiện từng vách ngăn, kết nối cùng nhau tạo thành một hình lập phương đang không ngừng co nhỏ lại, nhốt hai vị thái thượng kiếm tu vào bên trong.
Chưa dừng lại ở đó, từ vách ngăn không gian, từng cơn gió sắc bén đủ để tạo ra khe nứt hư không bắt đầu xoay tròn, như một chiếc máy nghiền công suất lớn.
Áo lam trưởng lão hừ nhẹ dồn sức, làm thể tích của hình lập phương dần nhỏ đi trông thấy.
Nhưng các thái thượng trưởng lão của Thiên Kiếm Tông cũng không phải loại người dễ bắt nạt.
Một người vung kiếm khiến không gian đông lạnh, từng mặt trời vừa hình thành không lâu đã bị dập tắt.
Người còn lại hoàn toàn trái ngược, một kiếm bổ ra làm cả thiên hà cháy rực.
Trước từng đạo kiếm quang, lao tù mà trưởng lão áo lam bày ra dần xuất hiện vô số vết rách ngang dọc.
Ở một phương hướng khác, trưởng lão áo vàng của Võ Minh đã tiếp cận thân xác của Nguyễn An Bình.
Bàn tay to lớn như bao phủ trời sao tung ra, không gian lực lượng nhanh chóng thu nạp tên vực ngoại thiên ma vào bên trong ống tay áo.
Bỗng chợt, một đường kiếm sắc bén lóe lên giữa hư không, khiến cánh tay của trưởng lão Võ Minh tung bay, từng giọt máu với năng lượng khổng lồ được giải phóng, và sụp đổ ngay lập tức, tạo ra vô số những vụ nổ siêu tân tinh thắp sáng cả không gian.
Khi vị thái thượng kiếm tu muốn bắt lấy cánh tay cụt của đối phương, nhằm tìm ra cơ duyên ẩn giấu bên trong đó.
Nhưng lão chỉ vừa mới dùng kiếm khí, rạch thẳng tới vị trí “thân xác” vực ngoại thiên ma, còn chưa kịp lấy đi thì một nắm đấm đã đánh thẳng vào mặt lão, khiến gương mặt khổng lồ biến dạng.
Trong lúc hai bên còn tranh chấp, các Nhất Giới cảnh của Trấn Vũ Ty cũng đã băng nhanh qua chiến trường, nơi đủ thứ quy tắc vật lý thông thường đã bị vặn vẹo tới khó có thể lý giải.
Nhìn vào làn khói đen bao bọc quanh từng sĩ quan, chứng tỏ những Nhất Giới cảnh võ giả cũng đã nhận được ban phước tới từ Đại Ung nữ đế.
Chỉ là họ khó có thể duy trì trạng thái hiện tại, khi không chỉ có đủ thứ pháp tắc sai lầm xung quanh bị ăn mòn, mà chính nhục thể của họ cũng không thể trụ nổi lâu hơn.
Liếc mắt nhìn qua, cả hai vị đại năng của Thiên Kiếm Tông và Võ Minh đều phải sững sờ.
“! Đám triều đình ưng khuyển! Các ngươi nghĩ nẫng tay trên của chúng ta dễ dàng như vậy sao?”
“Hừm, cái thân xác có thể miễn dịch hắc khí của nữ ma đầu đó thuộc về Võ Minh chúng ta! Các ngươi đừng hòng có thể nhúng chàm được!”
Vừa nói, một lòng bàn tay to lớn cùng lưỡi kiếm che khuất cả không gian vũ trụ đánh tới, muốn nghiền nát người của Trấn Vũ Ty thành mảnh vụn.