-
Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 413: Đối đầu với ngươi? Một cái đèn tia UV là quá đủ.
Chương 413: Đối đầu với ngươi? Một cái đèn tia UV là quá đủ.
Bước ra khỏi cửa, thứ đầu tiên Nguyễn An Bình chứng kiến là một trận pháp đã chi chít các vết rạn.
Mất đi khả năng bảo hộ, từng chấn động từ phương xa tràn tới, bắt đầu tàn phá tòa phủ đệ.
Trước mắt hắn, như lâu đài cát trước sóng và gió, tất cả mọi thứ đang nhanh chóng sụp đổ.
Nhíu mày, Nguyễn An Bình rời khỏi nơi đây.
Ngay khi bước ra ngoài đường, hắn chứng kiến cả một thị trấn đang chìm vào hỗn loạn.
Ở đầu phố, đám thợ rèn của Bách Luyện đường đang vác theo những cây búa nặng vài vạn cân, nhưng chỉ cần vung vẩy vài đường cũng có thể khiến không gian rạn nứt.
Đối đầu với đám thợ rèn đang hưng phấn đó là một thiếu niên “người thực vật” với vô số cành cây mọc ra từ thân thể.
Cuối ngõ, người sói cùng một đám dơi đỏ như máu đang chiến đấu, cả hai bên đều có siêu hồi phục, khiến huyết dịch tung tóe xung quanh nhiều như nhuộm đỏ cả mặt đất.
“Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra đây?” – Nguyễn An Bình lẩm bẩm.
Ánh mắt hắn đảo qua, muốn tìm kiếm một người quen để hỏi chuyện.
Kể từ sau trận chiến bên ngoài Cương Hỏa Trấn, một mình hắn đánh giết trưởng lão và vài chấp sự của Tử Hà tông, dọa sợ Kim Cương tông.
Thì trong âm thầm, danh tiếng của Nguyễn An Bình cũng đã lan xa, khiến cho không có bất cứ thế lực nào dám xem nhẹ hắn.
Và để giao hảo, Tư Đồ trưởng lão của Kim Cương tông cũng thường xuyên tới cửa nhà hắn để tặng lễ.
Tuy hắn không muốn liên quan hay qua lại với đám người tông môn, nhưng cũng không thể từ chối thành ý của người ta quá nhiều lần.
Vì vậy, Nguyễn An Bình đã thỏa thuận với Tư Đồ trưởng lão, chỉ cần cho đám bang phái dưới trướng thi thoảng mang theo một vài tin tình báo là được.
Nên bốn năm qua, dù suốt ngày bế quan nhưng nhờ vào đám người của Kim Cương bang, hắn vẫn có thể nắm được phần nào tình hình thế giới bên ngoài.
Khi Nguyễn An Bình còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra tại đây, thì chợt, một người quen đã vội đi qua trước mắt hắn.
Đó là một thành viên trong Kim Cương bang, người thường xuyên tới đưa đủ loại tin tức cho hắn.
“Tiểu Thất, có chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy, sao mọi người điên hết với nhau rồi?” – Nguyễn An Bình trầm giọng hỏi.
Lạnh lùng quay đầu lại là một người thiếu niên với gương mặt đầy sát khí, máu vẫn còn vương trên miệng không biết là thuộc về hắn hay người khác.
Đang trên đường báo thù thì tự dưng bị người gọi lại, Tiểu Thất quay người, chứng kiến là vị cao thủ thần bí đã ẩn cư trong trấn thì cười gằn.
“A? Đơn giản thôi mà Trần tiền bối, tất cả mọi người trong trấn giờ đều đã nhận được sức mạnh từ chính bản thân họ ở thế giới khác, nên ai nấy đều đã biến thành cao thủ thôi mà.
Khoan đã, giờ ngài lại đi hỏi ta về tin tức cơ bản như vậy?
Chẳng lẽ, ngài không kế thừa được sức mạnh của bản thân từ dị giới?”
Cảm nhận được sát khí mà một thằng nhóc đang hướng về phía mình, Nguyễn An Bình lắc đầu tặc lưỡi.
“Chậc, này nhóc, đừng có nhìn người khác bằng cái ánh mắt như muốn ăn sống nuốt tươi như vậy chứ?
Đừng nói là ngươi đã hấp thu một bản thân khác là cái giống loài ăn thịt người nào đấy?”
Nghe vị “Trần tiền bối” trước mặt nhận xét chuẩn xác tới vậy, thiếu niên Tiểu Thất cười vang.
“Dù không biết tại sao một kẻ không sử dụng Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, không nhận được sức mạnh từ bản thân ở thế giới khác như ngài, lại có thể biết được những thông tin vừa rồi.
Nhưng ta chưa bao giờ cảm thấy bất cứ ai có mùi thịt thơm ngon như tiền bối!
Có lẽ, chỉ cần ăn được thịt của ngài, ta sẽ trở thành sinh vật hoàn mỹ, không cần phải tìm mấy bông hoa bỉ ngạn xanh chết tiệt đó nữa.”
Nguyễn An Bình biết, do thể chất đặc thù cực kỳ giàu sinh mệnh, nên hắn trong mắt nhiều loại yêu ma chẳng khác nào thịt Đường Tăng, và đối phương khen hắn ngon là về nghĩa đen như khi nói về bữa ăn sáng.
Nhưng dù vậy, hắn cũng không thể tránh được cảm giác sờn gai ốc làm người ghê tởm.
Ngay trước mặt hắn, tên thiếu niên Tiểu Thất giờ càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn.
“Ahaha! Một bản thân ta ở thế giới khác là Đấu Thánh sở hữu Dị Hỏa! Từng chứng kiến qua song đế đại chiến!
Và bản thể khác của ta lại là quỷ vương! Thống lĩnh hàng vạn ác quỷ là kẻ sở hữu tuổi thọ vô hạn, bất tử bất diệt!”
Nếu thiếu niên đó kể ra các bản thể của hắn ở thế giới khác, điều đó có thể sẽ lập uy được với các võ giả ở Đại Ung này.
Còn nếu hắn muốn dùng những chiến tích đó để dọa sợ Nguyễn An Bình… đây chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng.
Nên đương nhiên, thiếu niên chẳng hề khiến “Trần tiền bối” trước mặt nao núng, mà còn nhận lại một nụ cười đầy vẻ khinh thường tới từ hắn.
Thấy vậy, thiếu niên phẫn nộ, chỉ thẳng về phía “Trần Bình An”.
Là một tên sai vặt của Kim Cương bang, thông tin tối mật nhất hắn biết là vị tiền bối trước mắt rất mạnh, có thể khiến cả Phi Thiên cảnh bang chủ cũng phải dè chừng.
Và đó cũng là điều duy nhất mà Tiểu Thất biết về Nguyễn An Bình, nên đứa nhóc càng lúc càng giống một con nghé không sợ cọp.
“Tại sao ngươi lại không sợ hãi chứ?!
Sức mạnh của một Đấu Thánh, tu vi của Tụ Khí đỉnh phong, và cộng thêm với sinh mệnh lực vô hạn, dù cho có là Phi Thiên đại tông sư…. Không là Thần Ý cảnh đại năng có mặt, ta cũng có thể dễ dàng đánh bại chúng!”
Thiếu niên Tiểu Thất càng lúc càng trở nên kích động và dễ giận hơn, khí tức hắn tỏa ra cũng khiến không gian xung quanh như đóng băng.
Áp lực khổng lồ khiến những kẻ đang quan sát cũng phải vội vàng chạy trốn.
Nhưng khi Nguyễn An Bình đã nhận thức được môi trường xung quanh giờ tràn đầy những kẻ mang sức mạnh từ đủ loại dị giới.
Đó cũng là lúc, con mắt trái có thể bóc tách thực tại một lần nữa hoạt động.
Trước không gian như bị đóng băng, hắn vẫn có thể đi lại tự do như thể Tiểu Thất đã phong ấn cái tịch mịch.
“Không thể nào! Ngươi làm sao có thể thoát khỏi phong tỏa không gian của một Đấu Thánh chứ?”
Nghe thiếu niên từ nãy tới giờ rất hào phóng mà giảng lai lịch và nguồn gốc sức mạnh của hắn.
Nguyễn An Bình cảm thấy rất xúc động, muốn tiết lộ bí mật là hắn có thể bóc tách từng tầng thực tại, rồi di chuyển sự tồn tại của mình tới một thực tại song song, còn thứ thằng nhóc đang chứng kiến chỉ là hình chiếu của bản thân hắn.
“Haha, nhóc, ngươi muốn biết sao?
Khả năng phong tỏa không gian của ngươi không có tác dụng là vì…
Rất xin lỗi, ta không phải người có vấn đề về đầu óc mà tiết lộ tình báo cho kẻ địch được.”
Bị “Trần Bình An” châm chọc, đầu óc của Tiểu Thất lại càng trở nên hỗn loạn hơn.
“A A A! Ngươi nói đầu óc ta có vấn đề sao?
Ta là người có tới tận sáu bộ óc! Nên kẻ đầu óc có vấn đề là ngươi mới đúng!”
Vừa gào thét, thiếu niên vừa ngưng tụ hai ngọn lửa trong lòng bàn tay mình.
“Huyết Hà Tàn Hỏa!”
Ngọn lửa đỏ bùng lên, nhưng đặc sệt như một dòng sông máu đang lơ lửng.
“Huyết Quỷ Thuật! Hàn Băng Hỏa!”
Bên tay phải, một ngọn lửa màu tím xanh mang hơi lạnh bùng cháy.
“Haha! Quả nhiên ta nghĩ không sai a! Sử dụng Huyết Quỷ Thuật cũng có thể tạo ra Dị Hỏa!”
Nguyễn An Bình giờ phải nhíu mày lại, hắn lấy một đống linh kiện điện tử rồi nhai như bỏng ngô, vừa nhìn Tiểu Thất biểu diễn.
Hai luồng lửa với màu sắc khác biệt, thuộc tính khác biệt đang dần dung hợp lại, và tạo thành hình dạng một bông hoa sen.
“A haha! Thật không thể ngờ được! Chỉ bằng chút ký ức còn sót lại khi thấy một Đấu Đế thi triển chiêu thức này, ấy vậy mà ta có thể sử dụng được nó a!
Quả nhiên, ta mọc ra sáu bộ não, gộp thêm với ngộ tính của cả ba đời lại, như vậy thì mặc kệ có là thần thông bí pháp gì, nhìn một lần thì ta cũng biết!”
Thiếu niên gào thét đầy hưng phấn, hắn không chần chờ mà ném thẳng bông hoa sen lửa vừa được ngưng tụ về phía Nguyễn An Bình.
“Ăn ta một đòn Phật Nộ…”
Hắn sững sờ khi thấy bông sen lửa Dị Hỏa bay xuyên qua người “Trần Bình An” như thể đối phương không hề tồn tại trên thế giới này.
“Sao có thể…”
Chứng kiến đòn tấn công của mình vô dụng, Tiểu Thất sững sờ trong vài giây, cho tới khi một vụ nổ kinh hoàng xuất hiện, rồi ngọn lửa với hai màu tím đỏ nuốt trọn mọi thứ trong bán kính hơn năm ngàn dặm.
Khi lửa đã tán đi, hắn vẫn không khỏi bàng hoàng vì bóng người “Trần tiền bối” vẫn đứng tại đó.
Nguyễn An Bình từ từ đeo lên một chiếc kính râm, bước nhẹ về trước.
Sau một giây không gian điên đảo, hắn đã trở lại thực tại.
Còn trên tay hắn lúc này, đó là một chiếc đèn pin vừa được hắn lắp ráp và phun ra từ dạ dày tinh thể.
Cảm nhận có gì đó không ổn sắp diễn ra, thiếu niên run giọng, hỏi.
“Chờ… chờ chút đã… thứ pháp bảo đó là gì chứ?”
“Không có gì đâu, đối đầu với thể loại quỷ ăn thịt như ngươi, chỉ cần một cái đèn pin chiếu tia UV với cường độ gấp trăm lần ánh sáng mặt trời là quá đủ.” Nguyễn An Bình lạnh lùng đáp.
Không để thằng nhóc trước mặt có thời gian nói nhảm.
Một nguồn sáng tím thẫm chiếu rọi thẳng vào ác ma.
Cùng với đó, một tiếng kêu gào thê thảm vang lên như xé trời.
“A! Không thể nào!
Nơi đây rõ ràng là thế giới ngầm, làm sao có thể tồn tại ánh mặt trời chứ?!”
Nhờ việc đeo kính râm từ trước, Nguyễn An Bình vẫn có thể thoải mái thấy được thảm trạng của người thiếu niên.
“Quỷ vương” Tiểu Thất giờ này nằm lăn lộn trên đất, kêu gào như thể đang bị lăng trì xử tử, và quả thực, với từng bộ phận cơ thể cứ tan biến thành tro rồi liên tục phục hồi, thì hắn chẳng khác nào đang bị đày vào địa ngục.
“Ai nha, xem ra đèn pin tia UV đúng là có tác dụng, nhưng lại không thể khiến thân thể quỷ ăn thịt tan biến nhanh như ta đã nghĩ.
Có lẽ do thằng nhóc dung hợp thân thể của một con người, cùng với thể chất của một Đấu Thánh, nên cũng có kháng tính nhất định đi.”
Dù cho Tiểu Thất đúng là đã có kháng tính nhất định với tia UV, nhưng điểm yếu sợ mặt trời cũng được thân thể thiếu niên hoàn mỹ kế thừa.
Nên sau gần một phút bị “phơi nắng” dưới mặt đất giờ chỉ còn là một đống tro tàn, cùng ngọn lửa Huyết Hà Tàn Hỏa.
Nhưng Nguyễn An Bình còn chưa kịp thu thập Dị Hỏa, quy tắc của Đại Ung đã nhanh chóng gạt bỏ, và khiến nó hóa thành hư vô.
“Chậc, thật đáng tiếc a.
Ta rất tò mò, không biết ngọn lửa đó có gì đặc biệt đâu?
Nhưng kể ra, thu hoạch được tri thức từ thế giới khác cũng không tệ.”