Chương 411: Võ Minh loạn nhập.
Trong lúc cả lòng đất đang bất an trước một cuộc đại chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Thì trên mặt đất, Bắc Vực của Đại Ung cũng đang chìm trong khói lửa.
Sau khi thắng trận chiến quyết định tại Phong Hàn Huyện, người của Võ Minh nhanh chóng biến nơi đây làm đại bản doanh, rồi dùng nó làm bàn đạp, liên tục tấn công những huyện thành lân cận.
Kết quả, sau vài ngày ngắn ngủi, lực lượng địa phương của Đại Ung lần lượt để mất đất đai cùng dân số rơi vào tay liên minh các tông môn.
Đây chính là chênh lệch, khi quân triều đình chỉ có chiến lực ở cảnh giới thứ năm, phải đối đầu với đội quân có Khống Vực cảnh đứng sau bảo hộ.
Tuy thắng như chẻ tre, sĩ khí của đám người Võ Minh không những không tăng lên, mà thậm chí còn ngược lại.
Tình hình ở Đại Ung hiện tại khác quá xa so với những gì đám người trong giang hồ đã nghĩ.
Trống rỗng, đó là những gì chúng thấy được khi nhìn vào đế quốc khổng lồ này.
Ngoài trận chiến ở Phong Hàn Huyện ra, người của Võ Minh dù đã đánh thêm hàng trăm trận lớn nhỏ, nhưng lại không thể thấy bất cứ một cường giả đại năng cảnh nào xuất hiện.
Điểm bất thường đó có thể khiến đám lâu la dưới trướng vui mừng, cười đùa cho rằng Đại Ung đã xuống dốc.
Nhưng với những cao thủ thực sự, họ luôn cảm nhận một cảm giác bất an.
Nên vài ngày trôi qua, Võ Minh tạm ngừng việc chiếm đoạt lãnh thổ, và tập trung vào tiêu hóa những gì họ đạt được.
Phong Hàn Huyện, trụ sở mới của liên minh tông môn.
Với các võ phu, nếu bàn về đánh nhau, đám người đó có thể nói chuyện này thâu đêm suốt sáng.
Nhưng nếu hỏi họ chuyện xây dựng, sản xuất.
Rất xin lỗi, người của Võ Minh là những võ giả cực kỳ truyền thống, chỉ chuyên về chiến đấu và vũ dũng cá nhân, còn những chuyện khác tới nửa chữ họ cũng không biết.
Nên cũng chẳng có gì bất ngờ, khi trụ sở hiện tại của tổ chức phản loạn lớn nhất Đại Ung là một chiến hạm khổng lồ, thứ đã bị đánh gãy làm đôi vào vài ngày trước.
Dù sao người giang hồ chẳng mấy ai biết làm nhà, nên cứ lấy đại thân một con tàu có kích thước hơn hai mươi cây số, rồi dọn dẹp, hàn gắn các vết tích chiến đấu, xây dựng lại một vài công trình mới lên, và như vậy, một trụ sở mới của Võ Minh đã hoàn thành.
Trên đại sảnh sắt thép, nơi ngày trước người của Trấn Vũ Ty cùng các chỉ huy quân bộ còn bàn chuyện bắt giữ vực ngoại thiên ma, giờ đã trở thành nơi “minh chủ võ lâm” đi qua đi lại, sốt ruột chờ đợi.
Hiện tại, vị minh chủ nhìn ba mươi có bốn, mái tóc xù thoải mái buông xõa như bờm sư tử, nước da đen sạm, ngũ quan kiên nghị, khoác trên người một bộ trường bào vuông vắn với hai màu đen trắng đan xen.
Người này là Vân Thanh Minh, một đại năng hơn 5000 tuổi và đã đạt tu vi Thiên Địa cảnh.
Nên có thể nói, ngoài những thực thể siêu thoát ra, hắn là một trong những người mạnh nhất tại Đại Ung.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn luôn rất cẩn thận, đặc biệt khi đại nghiệp lật đổ nữ đế đã bắt đầu.
“Báo!” – Một tiếng báo cáo ngân dài vang lên.
Bước vào trong đại sảnh kim loại lúc này là một thành viên của Võ Minh với gương mặt vô cùng hưng phấn.
“Thưa minh chủ! Thành công, chúng ta đã thành công cạy ra được những thông tin tình báo tuyệt mật có trong đầu đám triều đình ưng khuyển rồi!”
Nghe có tin tốt như vậy, Vân Thanh Minh nở một nụ cười rạng rỡ.
“Haha, cuối cùng cũng có được tin tốt.
Nhanh, mau dẫn đường, ta muốn biết được tại sao Đại Ung giờ lại trống rỗng như thế này!”
Nói rồi, vị minh chủ vui vẻ mà xách cổ áo kẻ vừa báo tin.
Sau vài lần liên tục đi lạc trong xác tàu rộng lớn, cuối cùng, hắn cũng tới được một phòng thí nghiệm được đặt trong một khoang tại thân tàu.
Nhưng nhìn vào những thiết bị hiện đại đã bị đánh nát, các ống nghiệm đã vỡ tan không người dọn dẹp, chứng tỏ, nơi đây đã không được sử dụng đúng với công năng của nó.
Không giống như những tán tu và tông môn dưới lòng đất là những kẻ chạy trốn khỏi Đại Ung, nên vẫn còn mang theo một chút công nghệ và các thiết bị khoa học.
Còn về Võ Minh, đây là một đám cổ nhân đã bị Đại Ung dẹp bỏ từ vạn năm trước, và phải rời khỏi đế quốc chỉ với chút tài nguyên tu luyện cùng hai bàn tay trắng.
Nên trong mắt liên minh các tông môn cổ đại này, khoa học công nghệ cũng chỉ là “kỳ dâm kỹ xảo” không thể nào đánh đồng được với võ đạo chính thống.
Bước vào trong phòng thí nghiệm một khắc này, dù cho có là minh chủ võ lâm, Vân Thanh Minh giờ cũng phải cau mày khi chứng kiến cảnh tượng tại đây.
Trong căn phòng bừa bộn, trên bàn mổ là thân thể đã bị mổ banh ra của hàng chục các võ giả.
Tại trung tâm của nơi nhìn như lò sát sinh, một lão già dáng người thấp bé, gương mặt đầy mụn xấu xí với cái mũi dài cong như chim ưng, cái lưng lúc nào cũng cong vồng không thẳng nổi, và luôn khoác trên người một bộ áo bào đen thần bí.
“Kiệt kiệt kiệt! A xem ra hôm nay ta có khách quý ghé thăm.
Ta cứ nghĩ minh chủ ngài sẽ ở yên một chỗ, rồi chờ tin tình báo dâng đến tận tay.
Nhưng ta không nghĩ ra được, đích thân ngài sẽ có mặt, nên hàn xá có gì không tốt, mong minh chủ lượng thứ mà bỏ qua cho.”
Vừa nói, lão giả vừa nhìn về phía Vân Thanh Minh với một nụ cười đầy khiêu khích.
Chứng kiến nụ cười đó, nếu như không có những hộ vệ ở hai bên can ngăn, có lẽ vị minh chủ đã không nhịn được mà lao lên xé xác lão.
“Minh chủ, ngài bình tĩnh a!
Ưng lão quỷ dù đúng là người trong ma đạo, nhưng lão ta vẫn là một khách khanh của Võ Minh!
Nếu mạng chó của lão không còn, các trưởng lão khác chắc chắn sẽ gây khó dễ với ngài, khi đó sự nghiệp thảo phạt nữ ma đầu của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng.”
“Đúng vậy, thưa minh chủ, ma đạo tuy làm người buồn nôn, nhưng vẫn có những lúc chúng ta cần tới thứ võ đạo bẩn thỉu đó.”
Nhờ các thủ vệ ở hai bên liên tục khuyên can, Vân Thanh Minh cũng phải cắn răng tiếp tục hợp tác.
“Ưng lão quỷ!
Chúng ta mời lão làm khách khanh là để giúp Võ Minh thăm dò tình hình Đại Ung, không phải là để lão ở đó nói nhăng nói cuội!
Nên nếu lão không thể hoàn thành nhiệm vụ, thì đừng có trách nắm đấm của ta vô tình!”
Nghe vị minh chủ nghiến răng nghiến lợi đe dọa, Ưng lão quỷ chỉ cười nhạt.
Bàn tay của lão lúc này chạm vào đầu lâu đã chết không nhắm mắt của Lâm Phương Cửu.
Ngay trước mắt Vân Thanh Minh cùng nhiều thủ vệ khác, chỉ thấy lão ta đã lôi một bóng hình trong suốt ra.
Tàn hồn của nữ đại tá giờ ngơ ngơ ngác ngác, luôn trả lời tất cả những câu hỏi được Vân Thanh Minh cùng các thành viên khác đặt ra.
Càng trả lời, linh hồn thể của cô nàng lại càng mong manh hơn, cho tới khi hoàn toàn tan biến.
Lúc này, Vân minh chủ sắc mặt âm trầm, hắn không còn có nhiều thời gian để ở lại cãi cọ với Ưng lão quỷ.
“Sau khi các vị tổ tiên rời khỏi Đại Ung, thì ra đã xảy ra nhiều chuyện như vậy sao?
Thiên Cơ Các xuất hiện gây ra thảm họa, khiến cho đủ loại yêu tà từ dị giới liên tục giáng lâm.
Nữ ma đầu xem ra cũng không quá tệ, khi ả đã dùng màn đêm để bắt nhốt đám yêu ma, tạo Trấn Ma Tháp để các cao thủ khắp nơi tụ tập, trảm yêu trừ ma…”
“Xem ra, chúng ta có thể một đường thế như chẻ tre là do chủ lực của Đại Ung luôn bận rộn chiến đấu với vực ngoại thiên ma.
Giờ chúng ta đánh ngay vào lúc người ta đang suy yếu như thế này, thì tính là anh hùng gì chứ?”
“Truyền lệnh, triệu tập tất cả các vị trưởng lão, ngừng lại toàn bộ hành động khuếch trương!
Người của triều đình đang chiến đấu để chống lại Thiên Cơ Các, bảo hộ muôn dân, nên làm sao Võ Minh chúng ta có thể hèn hạ, phá hủy hậu phương, khiến người đang chiến đấu tuyến đầu phải đau khổ?!”
Nghe Vân Thanh Minh nói vậy, các hộ vệ xung quanh đều gật đầu, đồng ý với minh chủ.
Nhưng bên cạnh, vẫn có những người đủ tỉnh táo để can ngăn, rót từng lời thì thầm vào tai hắn.
“Minh chủ, chuyện này không ổn a.
Võ Minh chúng ta tiến đánh Đại Ung chính là nhờ vào khẩu hiệu tru diệt ma nữ.
Nhưng giờ, ngài vì một thông tin chưa xác thực mà đột ngột dừng lại cuộc chiến này… rất có thể người bên dưới sẽ không phục.
Thậm chí, các vị trưởng lão cũng có thể nhân cơ hội mà làm loạn, khiến uy tín cũng như lực ảnh hưởng của ngài trong liên minh suy giảm, có thể chôn tai họa ngầm, làm tan vỡ Võ Minh…”
Vân Thanh Minh trầm ngâm suy nghĩ, hắn vừa bước vừa ban lệnh.
“Nếu như nghe mệnh lệnh của ta mà vẫn có người không tuân theo, như vậy thì ta vẫn cho họ một cơ hội để phản đối.
Dù sao, dưới thế giới ngầm, vẫn còn tên vực ngoại thiên ma thứ hai cần phải loại trừ.
Chỉ cần là thành viên của Võ Minh mang được đầu của “Trần Bình An” về, chứng minh người đó đã có thực lực một mình đảm đương một phía, có thể ngăn cản tai họa giáng lên đầu thiên hạ muôn dân.
Như vậy, tại hạ sẽ cung kính nhường lại vị trí minh chủ cho người đó.”
Trong một ngày ngắn ngủi, những thông tin tình báo về Đại Ung nhanh chóng lan rộng khắp Võ Minh.
Có người cảm thấy hổ thẹn khi đã tấn công triều đình, làm loạn hậu phương, gián tiếp trợ giúp cho vực ngoại thiên ma.
Cũng có kẻ không phục, khi phải đột ngột dừng ngay trên đà chiến thắng.
Nhưng khi biết minh chủ Vân Thanh Minh đã thề với trời, sẽ nhường lại vị trí cho bất kỳ ai xử lý được “Trần Bình An”.
Lúc này, đám võ giả điên cuồng, muốn đánh vào lòng đất, để “thế thiên hành đạo” chém giết cho bằng được tên vực ngoại thiên ma.
Tại Thiên Cơ Các, Tuyệt Vận Tử cũng thấy được đang có vô số cao thủ điên cuồng nhảy vào hố sâu.
Trong đó, có không ít những đại năng cảnh giới thứ bảy, thứ tám.
“Các chủ, ngài có chắc là ngài không hề ra tay hay không vậy?
Ta nhớ được, theo kịch bản cũ, đám người Võ Minh sẽ không thể sưu hồn được người của Trấn Vũ Ty mới đúng.”
Đáp lại lão, chủ nhân Thiên Cơ Các nở một nụ cười nhạt.
“Ta đã nói rồi mà, Tuyệt Vận Tử, khi Đại Vận Mệnh Thuật: Mệnh Trung Chú Định được sử dụng.
Đó cũng là lúc lịch sử là do ta tùy ý định đoạt.
Nên mặc kệ cho lão có dùng một sự kiện để thay đổi dòng thời gian, thì sẽ luôn có đủ loại tình huống đột ngột xuất hiện, uốn nắn mọi thứ về lại quỹ đạo ban đầu.”