Chương 410: Chư thiên đại loạn đấu.
Trên đời này, chẳng ai mong chờ cái chết sẽ ập tới, và Nguyễn An Bình cũng không phải ngoại lệ.
Nhưng với trạng thái tu luyện như thế nào cũng không thể tiến bộ này, hắn cũng chỉ đành thở dài, nhớ lại nội dung của Chư Thiên Vận Mệnh Kinh.
Dù sao thì Tuyệt Vận Tử cũng từng nhắc nhở hắn, nếu như bị dồn vào đường cùng, hắn có thể tới Thiên Cơ Các để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Trong lúc ôn lại nội dung của kinh văn nhằm tìm ra tọa độ lão đạo sĩ đã để lại.
Từ trên người Nguyễn An Bình, một loại phóng xạ mang theo ô nhiễm không thể diễn tả nhanh chóng lan tràn, khiến môi trường xung quanh hắn bị ảnh hưởng nặng nề, không gian liên tục bị bóp méo, trọng lực và đủ thứ quy tắc dần trở nên hỗn loạn.
Tuy tòa phủ đệ này đã được một Kiếm Ý cảnh kiếm tu bày ra trận pháp phòng hộ, vừa có thể chống cự kẻ địch, vừa có thể ngăn cản đủ loại dư ba, dị tượng trong lúc tu luyện, nhưng nó lại không được thiết kế để ngăn cản ô nhiễm lan tràn.
Chính xác hơn, dù cho nữ kiếm tu có tái sinh cũng chỉ có thể bất lực nhìn thứ ô nhiễm lan rộng.
Nguyễn An Bình không biết được hắn đã gây ra họa lớn như thế nào.
Phía bên ngoài Cương Hỏa Trấn, mặc kệ cho có là những tiểu thương ven đường, hay đám người trong bang phái, từ bình dân cho tới võ giả.
Miệng của bọn họ hiện tại đều đang không ngừng mấp máy, tụng niệm Chư Thiên Vận Mệnh Kinh.
Khác với biến dị mất kiểm soát thường thấy khi sử dụng thứ kinh văn đầy ô nhiễm đó.
Tuy đi trên đường đâu đâu cũng có thể chứng kiến có người thân thể vặn vẹo, tinh thần thất thường, nhưng lần này, tất cả mọi người đều hoàn mỹ mà tiếp nhận năng lực của các bản thể tới từ thế giới khác.
Có thể thấy, trên gương mặt của từng người đi đường, dù là đạt quan quý nhân, hay chỉ là tên ăn mày đầu đường xó chợ, ai nấy giờ đều lộ rõ một vẻ tự tin trong ánh mắt.
Và người mang lợi khí, sát tâm tự lên.
Có vài kẻ không nhận thức được tình hình, ảo tưởng rằng mình giờ đã là vô địch, có thực lực quát tháo một phương.
Nên chúng không thèm ẩn nhẫn, ngay lập tức sử dụng sức mạnh mới thu được để đi báo thù rửa hận, hoặc càn quấy không coi ai ra gì.
Khắp đầu đường cuối ngõ, có kẻ gào thét làm trời long đất lở, mái tóc từ đen đột ngột biến thành vàng, với những tia điện bao quanh.
Người lại cười lớn, giải phóng bá khí, sét đen bay đầy trời.
Cứ như vậy, cả Cương Hỏa Trấn lập tức bị nhấn chìm trong vô số những trận chiến lớn nhỏ.
Ngoài võ học truyền thống của Đại Ung, và Kiếm Đạo của các tông môn dưới lòng đất.
Đủ thứ năng lực kỳ lạ, chưa từng xuất hiện trong lịch sử thi nhau đăng tràng khiến một vài quy tắc của thiên đạo không còn khả năng áp chế.
Bên trong phủ đệ luôn chìm trong băng giá, Nguyễn An Bình đang tản bộ thì tự dưng cảm thấy cả người mình đột ngột nhẹ bẫng.
Cảm giác thoải mái bất ngờ lập tức đánh gãy quá trình tra cứu tọa độ Thiên Cơ Các của hắn.
Kể từ khi đặt chân tới Đại Ung, việc bị khóa sức mạnh quá lâu đã khiến hắn dần quên đi một vài thói quen, và dùng tinh thần lực để rà quét môi trường xung quanh là một trong số đó.
Nếu không hắn đã có thể nhìn ra đống lộn xộn có đầu nguồn từ chính bản thân mình.
Nhưng do cảnh giới mà dân trong thị trấn đạt tới chỉ quanh quẩn từ Phi Thiên cảnh trở xuống.
Vì vậy, dù cho bên ngoài đã đánh nhau mù trời, thì những đòn công kích đó cũng không đủ để làm lung lay trận pháp bảo hộ của tòa phủ đệ.
Đồng thời, nhờ tính năng cách âm, nên không có bất cứ tạp âm ồn ào nào rót vào tai Nguyễn An Bình.
Kết quả, trong trận pháp, người lãnh đạo Liên Minh Nhân Loại nhàn nhã tản bộ, còn bên ngoài là hàng trăm, hàng ngàn người đang đánh nhau phân sinh tử.
Với sự hiện diện của đủ thể loại sức mạnh từ dị giới, từng tia vận mệnh cuối cùng cũng hiện ra trước mắt Nguyễn An Bình.
“Chuyện gì đang xảy ra đây?
Chẳng lẽ vì tuổi thọ của ta đang cạn dần, nên thiên đạo không muốn quản một con ma chết sớm như ta nữa sao?”
Hắn vừa lẩm bẩm vừa cười nhạt, lập tức sử dụng Vận Mệnh Dẫn Lối, liên kết với các vận mệnh hóa thân.
Và vị tà thần hắn lựa chọn tiếp tục là Trường Sinh Thánh Chủ.
Ngay lập tức, như người lữ hành trong sa mạc khát khô cổ bỗng dưng nhận được một ly nước.
Từ liên kết vận mệnh, từng luồng sinh cơ dồi dào được thổi vào trong thân thể, làm Nguyễn An Bình sảng khoái không thôi.
Hắn dần cảm nhận được, tuổi thọ của mình đang nhanh chóng khôi phục lại.
Cùng lúc đó, tại Thiên Cơ Các.
Trên đỉnh của tòa lâu các đã cũ nát, vẫn là ván cờ đã được vị các chủ cùng lão đạo sĩ chơi qua chơi lại không biết bao nhiêu lần.
Khác với vẻ thong dong như mọi khi, lúc này, thanh niên pháp sư là người phải nhíu mày cau có.
Hắn dùng ngón giữa chỉnh lại cặp kính cận to tròn, rồi nhìn về phía Tuyệt Vận Tử đang cười tủm tỉm ngay đối diện.
Chứng kiến ánh mắt có vẻ không vui từ vị các chủ, lão đạo sĩ vẫn duy trì nụ cười làm người khó chịu đó.
“Haha, các chủ, sao ngài không đánh đi nữa a?
Lão đạo ta đánh cờ với ngài nhiều năm, cuối cùng cũng có chút tiến bộ thôi mà?”
Nghe lão nói vậy, các chủ Thiên Cơ Các cũng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.
“Ra là vậy sao, mọi thứ ta bày ra vẫn không có vấn đề, nhưng biến số duy nhất chính là việc lão đã nhờ Thanh Long bang chủ tuyên truyền Chư Thiên Vận Mệnh Kinh đi.
Ngay từ đầu, tên Lục Thanh đó vốn chỉ là một thằng xui xẻo bị lôi kéo tới Đại Ung này, nên bản thân hắn vốn không nằm trong thế cục do chúng ta đã bày ra, nên ta đúng là đã bỏ quên hắn.”
Tuyệt Vận Tử cười cười, đi thêm một nước cờ nữa, lấy mất quân xe của đối phương.
“Haha, thật khó tin a, một người đã đạt cảnh giới toàn trí toàn năng như ngài cũng để lọt biến số.”
Trước những lời đùa cợt, vị các chủ nở nụ cười nhạt, lắc đầu.
“Ta đúng là có thể tính toán được tất cả nhân quả, vận mệnh của chúng sinh trên Đại Ung này, kể cả có là những vị khách tới từ những thế giới khác.
Nhưng chơi một ván cờ hoàn toàn nghiền ép, không có chút huyền niệm nào như vậy chẳng phải quá mức nhàm chán hay sao?”
Vừa nói, người thanh niên vừa cầm trên tay quân mã, bắt đầu những nước đi khiến Tuyệt Vận Tử dần phải cau mày.
“Ban đầu Chư Thiên Vận Mệnh Kinh của ta là một kinh văn thuần dùng để hố người.
Nhưng nếu có ai đó biết cách chỉnh sửa, thì thứ kinh văn đó sẽ trở thành một phương thức tu hành gần như vô địch, có thể đưa người một bước lên trời.
Và để bổ toàn cho kinh văn, cần có một bí pháp neo định vận mệnh, lấy bản thân làm trung tâm đồng thời có thể cho người dùng sự lựa chọn, thay vì sự ngẫu nhiên vô định.
Bí pháp Vận Mệnh Quan Tọa mà lão để lại trong phòng bế quan của Hàn Ngọc Tuyết gì đó là một cơ duyên được tính toán từ trước, cái này không tính.
Nếu kết hợp với khả năng đồng hóa tư tưởng ở cấp độ vận mệnh, như công pháp Thanh Long Dịch Dung Thuật do Lục Thanh sáng tạo ra…
Như vậy, Chư Thiên Vận Mệnh Kinh sẽ là một môn truyền thừa hoàn hảo.”
“Và với cái tính cách cẩn thận của “Trần Bình An” thằng nhóc đó chắc chắn sẽ luôn đề phòng trước mọi truyền thừa lạ.
Nhưng Tuyệt Vận Tử, lão đúng thật chơi ác a, để lại cái tên của Cổ Thần Bóng Tối lên trên tường đá, khiến cho thằng nhóc đó bị dọa sợ, phải vội tu luyện để mạnh lên mà không cân nhắc hậu quả như mọi khi.
Và nếu ta đoán không sai, việc dụ Spherias tới Thiên Cơ Các này cũng chỉ là một thủ thuật che mắt thôi, đúng không?
Mà thôi, ta cũng lười đoán lão đã vụng trộm bày ra những kế hoạch nào, trong khi ta đang bận đối đầu với bà cô già đó.”
Ánh mắt vị các chủ giờ không nhìn vào bàn cờ, mà nhìn xuyên qua vô số chiều không gian, thấy được một Cương Hỏa Trấn đã chìm vào khói lửa, đủ loại pháp tắc đan xen, khiến mọi thứ hỗn loạn không chịu nổi.
“Tuyệt Vận Tử, kế hoạch của lão đúng là một mũi tên bắn trúng cả bầy chim luôn a.
Nếu lão trực tiếp tính toán “Trần Bình An” ta đúng là có thể nhìn ra ngay lập tức, nhưng nếu lão tính toán chỉ là một đám sâu kiến nhỏ nhoi, thật lòng mà nói, ta đúng là không nhìn ra được.”
Được một thực thể hùng mạnh như các chủ Thiên Cơ Các tán dương, Tuyệt Vận Tử không thể nào giấu nổi được nụ cười đắc chí.
“Haha, các chủ quá khen.
Suy cho cùng, lão đạo ta làm tất cả mọi thứ chỉ để trì hoãn thời gian mà thôi.
Chỉ cần thiếu các chủ gia nhập Thiên Cơ Các muộn hơn một giây, thì khi đó vận mệnh đã bị bẻ cong, bần đạo có thể xin phép rút lui, nhường lại cái mệnh cách trở thành Tuyệt Vọng Ách Nạn Hắc Thần cho kẻ khác rồi.”
Nghe lão nói vậy, vị các chủ lắc đầu cười nhạt.
“Ha, lão chỉ muốn kéo dài thời gian một giây hay sao?
Nhìn vào Cương Hỏa Trấn đi, ô nhiễm tâm linh do Chư Thiên Vận Mệnh Kinh đã lan rộng ra rồi, và đây còn là bản đã được chỉnh sửa hoàn tất, nên đến thiên đạo cũng khó có thể áp chế lại hàng tá quy tắc tới từ dị giới.
Chỉ cần “Trần Bình An” vẫn còn ở trong khu vực ô nhiễm ảnh hưởng, không có bất cứ xiềng xích nào trói buộc lại sức mạnh, thì tuổi thọ của thằng nhóc đó chính là vô hạn.”
Trước ánh mắt đầy chất vấn của các chủ Thiên Cơ Các, Tuyệt Vận Tử giờ cũng chỉ có thể gãi đầu cười gượng.
“Haha, các chủ a, bần đạo lỡ làm mọi thứ loạn hết cả lên như vậy, ngài liệu có giận ta không a?”
Trước câu hỏi từ lão đạo sĩ, thanh niên pháp sư trẻ tuổi vẫn bình tĩnh, nhấp nhẹ một ly trà.
“Giận lão sao? Tại sao ta lại phải giận lão nhỉ?
Thân là một biến số đã thoát khỏi trói buộc vận mệnh, để rồi quay ngược lại chi phối vận mệnh.
Ta vẫn rất khoan dung nếu gặp phải các biến số ngoài ý muốn.
Và lại, Đại Vận Mệnh Thuật: Mệnh Trung Chú Định của ta vẫn đang hoạt động rất tốt, nên tại sao ta lại phải giận nhỉ?”
Vị các chủ lạnh nhạt trả lời, như thể những kế hoạch mà Tuyệt Vận Tử bày ra không phải thử thách khó khăn gì, mà chỉ là một chút gia vị nêm cho món ăn thêm đậm đà.
Trước thái độ thong dong của chủ nhân nhà mình, Tuyệt Vận Tử vốn đang cười đùa bỗng dưng im bặt lại.
Lão đạo sĩ nhìn về bàn cờ còn đang dang dở.
Không biết từ lúc nào, chút ưu thế mà lão bày ra đã bị bẻ gãy hoàn toàn, và một thế thua như thường lệ đã hiển hiện rõ.