Chương 409: Bốn năm.
Thời gian thấm thoát, đã bốn năm kể từ ngày tử mệnh lệnh được Trấn Vũ Ty đưa ra.
Lúc này, phía bên trên tàn tích của Lê Minh phường thị, các chiến hạm oai hùng của Đại Ung đang không ngừng giáng xuống mặt đất từng ngọn lao ánh sáng, với sức xuyên phá vô cùng kinh khủng, đủ để đục xuyên cả hành tinh.
Có vẻ những thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt đó vẫn chưa đủ mạnh, khi đối mặt với nền đá cứng, thứ đang nâng đỡ lớp vỏ của hành tinh rộng lớn tới phi lý này.
Đứng bên trong đài chỉ huy, đô đốc Tề Minh cả người gầy gò, quần áo rách nát giờ đang dùng hai mắt thâm quầng đỏ lừ, nhìn chằm chằm vào màn hình ngay trước mắt.
Một bên màn hình hiển thị tiến độ đào bới lối vào lòng đất.
Và bên còn lại, vị chỉ huy đang nhìn vào tình hình chiến tranh với Võ Minh đi ra từ phía bên kia Đại Khư.
Đã bốn năm qua đi, nhưng chiến tranh với liên minh các tông môn vẫn diễn ra vô cùng cháy bỏng.
Bên phía Đại Ung, chẳng ai ngờ được số lượng cao thủ, và chiến lực của đám chó nhà có tang một thời nay lại vừa đông vừa mạnh, liên tục đẩy lùi những cuộc phản công của Trấn Vũ Ty.
Còn đám người tông môn cũng cảm thấy bất ngờ không kém, vì lực lượng dẹp loạn mà đế quốc đã cử tới yếu hơn chúng nghĩ quá nhiều lần.
Chợt, ánh mắt của Tề Minh bị thu hút trước màn hình đang trình chiếu tình hình chiến trường cháy bỏng.
Lúc này, đám người Võ Minh đang hò reo không ngừng.
Trên lá cờ của chúng, cái đầu đã chết không nhắm mắt của nữ đại tá Lâm Phương Cửu, cùng một vài tướng lĩnh khác của Trấn Vũ Ty đang được treo lên như một lời thách thức.
Chứng kiến đầu của các cận vệ hoàng gia được treo lên một khắc này, chiến ý của phi hành đoàn rạn nứt, quân tâm sụp đổ.
Nhưng đồng thời, họ có thể thở phào nhẹ nhõm, khi rút lui mà không cần lo về chiếc máy chém treo trên đầu mình.
Nhưng khi vị chỉ huy chưa thở phào được vài giây.
“Thưa đô đốc! Kẻ địch… Kẻ địch hiện đã bao vây hạm đội của chúng ta!”
“Báo cáo, các chiến hạm số 23, số 54, và 36 vừa hứng chịu những đòn công kích không thể khôi phục!”
Từng tin tức xấu liên tục ùa về, nhưng lại thắp lên một ngọn lửa chơi liều trong hai mắt Tề Minh.
“Toàn quân nghe lệnh! Dùng tất cả năng lượng còn lại!
Khoan một lỗ thẳng vào lòng đất cho ta!
Thế giới ngầm! Đó chính là lối thoát duy nhất!”
Nghe vị chỉ huy ra lệnh, vẻ mặt tuyệt vọng lập tức bị xóa tan trên gương mặt các sĩ quan.
“Đúng rồi a! Đục một cái lỗ càng lớn càng tốt!
Rồi cho sơ tán toàn bộ nhân viên lên các tàu đổ bộ, như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể rút lui!”
Từng mệnh lệnh như thét gào vang lên, khiến chiến hạm hoạt động hiệu quả gấp đôi bình thường.
Chứng kiến người của triều đình vẫn điên cuồng bắn phá mặt đất.
Đám người liên minh các tông môn cũng không thể hiểu nổi đối phương đang làm trò con bò gì.
Phải biết, nếu như quân đội của Đại Ung chĩa những khẩu pháo cỡ lớn kia vào chúng, có lẽ đám người đó vẫn còn có thể câu kéo được vài giây trước khi bị hủy diệt.
“Haha, đám triều đình ưng khuyển đó điên rồi!”
“Các vị đại hiệp! Chúng ta mau lên đánh cho chiến hạm của chúng thành sắt vụn!”
Thế giới ngầm, nơi năm xưa đám người Liệt Hỏa bang từng rơi xuống.
Sau vụ nổ xảy ra từ bốn năm trước, hố trời treo trên đỉnh đầu đã sụp đổ, khiến cho từng khối đất đá đổ ập xuống, đắp lên một trụ chống trời cao hơn năm mươi cây số.
Lúc này, một đám kiếm tu lướt ngang qua, khí chất phiêu miểu, áo bào rực đỏ khiến họ như những ngọn đuốc treo trên trời cao.
Nhìn vào trụ đá khổng lồ như nối liền trời đất, một người trong các đệ tử của Liệt Hỏa Kiếm Tông không nhịn được mà than thở.
“Ta thật không hiểu nổi, tại sao các tiền bối trong tông môn lại để chúng ta tuần tra nơi đây nữa.
Dù sao lối vào cũng đã bị đánh sập rồi, thì làm sao đám tay sai của nữ ma đầu có thể lần tìm tới đây được?”
Nghe hắn nói vậy, những đệ tử xung quanh cũng gật đầu phụ họa.
“Sư huynh nói rất đúng, đám triều đình ưng khuyển muốn xuống dưới đây phải đào xuyên qua hàng ngàn dặm đá cứng.
Có cho cả ngàn năm thì chúng cũng chưa chắc đã có thể đào xuyên qua một nửa lớp đất đá đó.”
Khi các đệ tử Liệt Hỏa Kiếm Tông còn đang thoải mái cười nói cùng nhau.
Chợt, không gian rung chuyển, đá vụn rơi rụng làm tầm nhìn trở nên mịt mờ.
Đám người tông môn nhìn về phía cây trụ chống trời, và phát hiện ra từng vết nứt lớn có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Không dừng lại ở đó, cả bầu trời, chính xác hơn là cái trần động trên đầu họ cũng đang xuất hiện từng vết nứt lớn.
Đúng là người của Đại Ung không rảnh để đào một cái lỗ xuống tận bên dưới thế giới ngầm.
Nhưng kho đạn dược của một đế quốc đã thống trị cả thế giới chắc chắn luôn dư giả.
“Chuyện… Chuyện này là sao chứ?”
Các kiếm tu sững sờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ở giữa đám người, cũng có một vài đệ tử nhanh nhạy, lập tức liên hệ với các vị tiền bối trong tông môn, báo cáo về sự bất thường tại nơi đây.
Khi tin tức của họ vừa truyền đi chưa được bao lâu, cả trần động lại một lần nữa rung chuyển.
Lúc này, có thể thấy được ánh sáng xanh lam ẩn hiện phía sau những khe nứt lớn.
Tiếp theo đó, một tiếng nổ như muốn xé rách không gian xuất hiện, chấn động lan tỏa khắp nơi, khiến cả trăm vạn dặm thế giới ngầm đều có thể cảm nhận.
Dân chúng lúc này hoảng hốt, nhưng cũng chỉ nghĩ rằng lại đang có vài Phi Thiên đại tông sư nào đó đánh nhau, khiến cho trận pháp phòng hộ bỗng dưng rực sáng.
Chẳng ai có thể nghĩ được, đang có một vụ nổ lớn xuất hiện, thổi bay hoàn toàn trụ chống trời đã tồn tại trong bốn năm.
Sau nhiều năm, cuối cùng lối đi kết nối Đại Ung cùng lòng đất đã được tái hiện.
Trong cơn bão bụi sau vụ nổ.
Gần như toàn bộ các kiếm tu đi tuần đã bị xóa sổ, chỉ còn lại một vị đại sư huynh gần đạt ngưỡng Kiếm Ý cảnh đại năng mới may mắn thoát nạn.
Nhưng với tình hình đã mất đi nửa dưới thân thể, có lẽ hắn cũng không thể sống được bao lâu nữa.
Trước khi bỏ mình, tên kiếm tu vẫn thành công bảo vệ được một thiết bị ghi hình, đang truyền trực tiếp cảnh tượng ở hiện trường về tông môn.
Trong làn khói bụi mịt mù, có một vật thể đang tỏa ra vô số điểm sáng đột ngột xuất hiện.
Sự tồn tại của nó giống như một cơn bão, thổi bay lớp tro bụi đang bao phủ không gian.
Rất nhanh chóng, hình dạng thực sự của con quái vật khổng lồ cũng đã được tiết lộ, thì ra đây lại là một tàu đổ bộ dài hơn hai cây số của Đại Ung.
Những điểm sáng mà con quái vật sắt thép phát ra chính là hệ thống tên lửa đẩy, còn phản lực chính là đầu nguồn của từng cơn cuồng phong.
Lần đầu tiên chứng kiến một tạo vật máy móc to lớn tới vậy, tên đại sư huynh lúc này như quên đi mọi đau đớn, hắn sững người trong vài giây, giống y như những vị trưởng lão đang quan sát cảnh tượng này thông qua trực tiếp.
Trung tâm của Liệt Hỏa Kiếm tông, một đại sảnh bát giác bằng ngọc bích tọa lạc giữa hồ sen, nơi sương khói mịt mờ như tiên cảnh, giờ lại xuất hiện một màn hình cỡ lớn, cũ nát, với những phụ tùng thiết bị đã rỉ sét theo tháng năm.
Lúc này các trưởng lão và tông chủ đều đã có mặt, chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này.
Các trưởng lão chỉ có thể hít khí lạnh, khi thấy những chiến hạm bắt đầu che khuất bầu trời thế giới ngầm.
“Chậc, 5000 năm, hơn 5000 năm a.
Ta cứ nghĩ Đại Ung đã lãng quên chúng ta rồi.
Nhưng thật không ngờ, cũng có ngày triều đình điều quân tới nơi đây, muốn truy cùng diệt tận.”
Cùng lúc, tông chủ của Liệt Hỏa Tông cũng đã lấy ra đủ loại thiết bị truyền tin.
“Trúc lão, đây không phải là lúc chúng ta than ngắn thở dài.
Với thực lực hiện tại, chúng ta chắc chắn không thể nào là đối thủ của đám triều đình ưng khuyển đó.
Cứng đối cứng sẽ chỉ dẫn tới một kết cục duy nhất là sự diệt vong của chúng ta…”
Ánh mắt vị tông chủ trở nên thâm trầm.
“Nếu như kết cục của Liệt Hỏa Kiếm Tông chỉ còn là sự tận diệt.
Thế thì trước khi chết, ta cũng phải cắn một ngụm trên người đám thuộc hạ của con ma nữ đó!”
Ngay lập tức, từ Liệt Hỏa Kiếm Tông, một tin nhắn khẩn cấp đã được gửi tới tất cả các tông môn dưới lòng đất.
Một bầu không khí vừa sợ hãi, vừa sục sôi chiến ý lan tràn khắp mọi nơi…
Cương Hỏa Trấn, tòa phủ đệ luôn chìm trong băng giá của Nguyễn An Bình.
Ngồi dậy sau nhiều ngày bế quan, người thanh niên thở một hơi dài tạo thành màn sương mù bao phủ cả phủ đệ, ẩn chứa bên trong là nỗi thất vọng của nhiều năm mệt mỏi.
“Ai, dù cho ta đã có đan điền, đã có thể tu luyện giống như bao võ giả khác.
Ấy thế mà việc tăng cường cảnh giới cũng không khiến tuổi thọ ta tăng lên sao?
Xem ra, dù ta có phát minh ra một hệ thống tu luyện mới, thì thiên đạo cũng không công nhận ta a.
Thật không thể hiểu nổi, tại sao Đại Ung nữ đế và Thần Kiếm Vương chế tạo ra con đường võ đạo của họ lại được công nhận nữa.”
Chợt, Nguyễn An Bình nhớ tới thân phận của hắn, một vực ngoại thiên ma.
“Móa nó thiên đạo, chẳng lẽ do ta không phải là dân bản địa, nên ta không có nhân quyền được gia tăng thọ mệnh hay sao?”
Sau một hồi chửi bậy, người thanh niên cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
“Cứ với đà này, chắc sau vài tháng nữa ta cũng phải lên đường đi gặp cha mẹ a.”
Hắn nói về điểm cuối cùng của cuộc đời nhẹ tựa lông hồng, như thể nói về cái chết của một người xa lạ.
Là kẻ sở hữu bí thuật Sinh Tử Khôi Lỗi, hắn có thể bắt chước Sinh Tử Chưởng Khống Giả, vẫn điều khiển thi thể của bản thân để tiếp tục tồn tại, dù về bản chất, hắn đã là một người chết.
Còn chưa kể, Nguyễn An Bình vẫn có thể chất được chúc phúc từ Trường Sinh Thánh Chủ, khiến thân xác hắn sẽ luôn giàu sức sống.
Kể cả khi bỏ mình, thì với Phân Hồn Quy Nhất Thuật, hắn vẫn có thể đoạt xá chính bản thân.
Thậm chí, nếu như có một tia ý thức mới nảy sinh ngay trên xác chết, hắn cũng có thể dùng Vô Niệm Thần Quang, dập tắt tia ý thức mới trước khi nó kịp trưởng thành và tiếp nhận bộ thể xác của hắn.
Với chừng đó các loại bí thuật, cái chết đối với Nguyễn An Bình chỉ giống như chuyển chủng tộc từ nhân loại trở thành vong linh.
Mà với thể chất hiện tại, thật khó để có thể xác nhận liệu hắn có còn là một con người đúng nghĩa hay không?