Chương 408: Buổi gặp mặt.
Chỉ sau một cái vỗ tay, không gian điên đảo, thực tại đổi thay.
Trong thoáng chốc, nữ đế đã chứng kiến thế giới của nàng, một vũ trụ với mặt trời cùng một hành tinh duy nhất.
Phía bên ngoài vũ trụ đã bị co nhỏ lại, từng đám mây trắng mịt mờ bao quanh, như một chiếc lồng giam khóa chặt Đại Ung.
Cứ mỗi lần chứng kiến khung cảnh đó, cô nàng lại không giấu nổi ngọn lửa giận trong lòng mình.
Đường đường là một phần của Cổ Thần Bóng Tối, ấy thế mà cô lại bị kẻ địch giam giữ bên trong chính kiếp luân hồi của mình.
Với thực lực của nữ đế, chỉ cần đối phương dám đánh trực diện, thì chấp thêm 10 thực thể siêu thoát nữa cũng không phải là đối thủ của cô.
Nhưng cứ mỗi lần cô muốn khai chiến, tên các chủ Thiên Cơ Các đó lại dùng trục xuất thực tại, đẩy cô trở lại kiếp luân hồi, cũng chính là Đại Ung đế quốc.
Khiến cô nàng có cảm giác mình đang đánh vào bông.
Cho tới khi mở mắt lần nữa, nữ đế phát hiện ra mình đã ngồi trên một chiếc ghế quen thuộc, còn hai tay tựa trên một chiếc bàn không biết đã được sửa đi sửa lại bao nhiêu lần.
Gần vạn năm trôi qua, ngày nào cũng vậy, Lâm Lục Dạ đều phải tham gia một cuộc hẹn gặp mặt.
Còn trước mặt nàng là một “đối tượng” mới.
“Xin chào, nghe nói nơi đây có một người phụ nữ lớn tuổi vẫn đang tìm chồng?”
Giọng nói khàn đặc vang lên, nhưng lại phát ra từ một đống sinh khối với các bộ phận răng, mắt, miệng lẫn lộn, được trộn chung trong một chất nhờn đặc như nhựa đường.
Chứng kiến đống bầy nhầy vừa xấu xí, vừa không biết cách nói chuyện với phụ nữ, khi dám nhắc đến tuổi tác ngay trong “buổi hẹn hò”.
Vị nữ đế phẫn nộ, đập tay xé tan chiếc bàn rách nát.
“Con mọe nó Skarnyx!
Lúc trước ngươi đem một đống đối tượng hình người dáng người, như vậy thì ta cũng không nói gì hơn.
Nhưng mấy năm gần đây, ngươi đem tới cho ta toàn mấy cái mặt hàng vớ vẩn gì thế này?!”
Thực thể nửa bước siêu thoát trước mặt cô nàng thấy mình bị chê bai thậm tệ như vậy cũng vô cùng phẫn nộ.
Dù vậy, chỉ cần cảm nhận một tia khí tức mang theo sức mạnh cấp độ siêu thoát, đống bầy nhầy cũng đành im hơi ngậm miệng.
Sống được qua không biết bao nhiêu năm tháng, hắn không nhất thời vì một phút giây bùng nổ mà đánh đổi cả tính mạng mình.
Hít sâu một hơi, Đại Ung nữ đế lạnh lùng ra lệnh.
“Đạo lữ của ta, cái thứ ngay trước mặt này quá ghê tởm khiến ta cũng ngại xuống tay.
Nên mời ngươi dọn dẹp nó giúp ta một chút.”
Ngay khi nghe đối tượng hẹn hò của mình là gái đã có chồng, thực thể chất nhầy giờ chỉ muốn chửi bậy, muốn mắng kẻ nào đã gọi hắn tới đây một trận.
Nhưng khi hắn còn chưa kịp nói thêm một lời, chợt, hai quân cờ trắng đột ngột bay tới.
Quân cờ đầu tiên xé tan thân thể như nhựa đường, đồng thời đóng băng thời không, quân cờ thứ hai phủ định sự tồn tại, xóa bỏ sức mạnh của đối phương và trục xuất hắn khỏi Đại Ung này.
Chứng kiến đống bầy nhầy không còn tồn tại trước mặt, Lâm Lục Dạ lập tức ngả lưng, ngã trọn vào trong lòng của một tên thư sinh áo trắng, kẻ hai mắt lúc nào cũng híp híp, và nở nụ cười đầy gian xảo như một con hồ ly.
“Bạch Kỳ Quân, bản nữ đế mệt rồi, bế trẫm vào tẩm cung.”
Chẳng ai nghĩ ra được, một vị nữ đế lạnh lùng, quyền uy giờ lại có thể nhõng nhẽo làm nũng như vậy.
Phía sau lưng nàng, Bạch Kỳ Quân nghe vậy cũng chỉ có thể thở dài rồi cười khổ, làm theo những gì nàng nói.
Bế mỹ nhân trong tay, ánh mắt gian xảo của hắn cũng liếc qua nơi đống chất nhầy sinh khối không thể diễn tả vừa biến mất.
“Chậc, đây đúng là tạo nghiệt mà.
Ngày nào ta cũng phải đánh chết, hoặc là đánh trọng thương mấy tên bị dụ đến cuộc hẹn này, thì chắc khi thoát ra khỏi nơi đây, ta cũng bị một đám người vây đánh mất.”
Nghe tên thư sinh than thở vậy, dù hơi bất tiện trong tư thế bế công chúa, Đại Ung nữ đế vẫn vỗ nhẹ vai hắn, an ủi.
“Đạo lữ của ta, ngươi cứ yên tâm mà ra tay dọn dẹp chúng đi.
Dù ngươi có gây thù với cả chư thiên vạn giới chăng nữa, bổn nữ đế cũng sẽ đứng sau lưng bảo kê ngươi.”
Nghe nàng nói vậy, Bạch Kỳ Quân lắc đầu cười nhạt, rõ ràng không tin lời nàng nói.
“Lục Dạ, nếu ta đi một mình, thì chỉ cần phải đối đầu với vài chục triệu thực thể nửa bước siêu thoát mà thôi.
Nhưng nếu ta thò mặt ra và nói được nàng bảo kê, chắc cả nửa chư thiên vạn giới họ quây đánh ta mất.”
Thấy phu quân không tin tưởng mình, Đại Ung nữ đế nũng nịu dùng những nắm đấm nhẹ nhàng, gõ ngực hắn như đánh trống.
“Đạo lữ của ta, cái thái độ không tin tưởng của ngươi là sao hả?
Chỉ cần bổn nữ đế đánh phế vài thực thể siêu thoát, khi đó xem ai còn muốn tìm ngươi để gây chuyện…”
Sau cả tháng trời kể từ khi Nguyễn An Bình tiến vào Đại Ung đế quốc.
Tại địa phận Phong Hàn huyện thành.
Gần một tháng trước, nơi đây dù không phải thành thị số một số hai, nhưng cũng có dân số hơn mười tỷ người sinh sống.
Còn bây giờ, chỉ còn lại một vùng đất chết hoang tàn, nơi mọi thứ đã bị thiêu thành tro bụi.
Tuy vậy, vẫn có những bóng người bước trên vùng đất đó.
Họ là những binh sĩ tinh nhuệ của đế quốc, mỗi một người đều là Phi Thiên cảnh đại tông sư, mang trên mình những bộ đồ chống phóng xạ dày cộp, có khả năng ngăn cách phần lớn những loại ô nhiễm không thể diễn tả.
Ban đầu, khi biết được mình sẽ phải đối mặt với vực ngoại thiên ma trong truyền thuyết, các binh sĩ đều lo lắng vạn phần, không biết liệu mình có thể trụ được tới khi nào.
Nhưng sau nhiều ngày tản bộ trên đất chết, và thi thoảng “thanh trừ” những thứ còn có thể động đậy.
Tâm tình của đám người cũng dần buông lỏng một phần nào.
“Chậc, ta thật không hiểu nổi, các vị đại nhân của Trấn Vũ Ty đang muốn chúng ta làm cái quái gì đây nữa?
Gọi chúng ta đi tìm vực ngoại thiên ma, để cả triệu Phi Thiên cảnh vào dò đi dò lại, rồi lật tung phạm vi cả vạn dặm…
Giờ đến cả con gián cũng không tồn tại được, đừng nói một tên thiên ma hình người dáng người.”
“Suỵt, ngươi muốn sống thì giữ mồm giữ miệng vào, đừng nghĩ các vị đại nhân trên đầu là người dễ nói chuyện.”
“Đúng vậy, lâu lắm rồi ta mới gặp một nhiệm vụ nhàn nhã như thế này.
Nên nếu ngươi còn mở miệng chê bai nữa thì cứ việc dọn dẹp hành lý và xin phép chỉ huy đi.”
Nghe đồng đội nói vậy, tên vừa than thở lập tức ngậm miệng.
Hắn có ngốc mới nghe lời xúi dại đó để rồi thành đào binh.
Sau một hồi ồn ào, có binh sĩ ngẩng đầu, nhìn trời cao, nơi mà Sơn Hà Xã Tắc Đại Trận đang bị che khuất bởi vô số chiến hạm khổng lồ.
“Nghe nói hôm nay người của Trấn Vũ Ty sẽ họp cùng với các tướng chỉ huy.
Ta chỉ hy vọng chuyện vực ngoại thiên ma xâm nhập là lời đồn, rồi chúng ta có thể ai về nhà nấy.”
Trên soái hạm, đúng là đang có một cuộc họp diễn ra, nhưng tại nơi đây, các chỉ huy quân đội đều đã bị trói chặt và quỳ xuống trước đội cận vệ của nữ đế.
Từng tiếng giày kim loại bước trên mặt sàn bằng thép cứng nặng nề, như tiếng đao phủ đang mài đao xoèn xoẹt, chuẩn bị lấy mạng đám tử tù chờ vấn trảm.
Trước giây phút sinh tử, dù cho có là người bình tĩnh nhất cũng không nhịn được mà run rẩy.
Dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào những chỉ huy quân đội, Lâm Phương Cửu lạnh lùng nói.
“Chúng ta vừa nhận được những lời sấm truyền từ nữ đế,
Người đã cảm nhận được ánh mắt của thiên ma từ phương bắc, cũng chính là nơi mà các ngươi đã lùng sục suốt cả tháng trời vừa qua.”
Giọng của nàng càng lúc càng trở nên trầm nặng, ẩn chứa phẫn nộ như một ngọn núi lửa sắp nổ tung.
“Và các ngươi đã tìm người như thế nào đây?
Đốt cháy cả mặt đất rồi cho người xuống để tìm diệt?
Chẳng lẽ các ngươi không để ý tới lối vào lòng đất trong Phong Hàn Huyện này sao?”
Nghe nàng chất vấn vậy, đô đốc Tề Minh không nhịn được mà ngẩng đầu.
“Thưa Trấn Vũ Ty đại nhân, chuyện này không thể trách chúng ta được.
Sau khi oanh tạc cả mặt đất, ta cũng đã ra lệnh cho các binh sĩ đi tới tàn tích của Lê Minh phường thị, tìm kiếm lối vào thế giới ngầm.
Nhưng vì trận pháp từ hàng ngàn năm trước đã bị phá hủy trong lúc pháo kích, dẫn tới một vụ nổ đã đánh sập toàn bộ lối đi vào lòng đất, nên chúng ta đã tạm thời mất dấu tên vực ngoại thiên ma.
Tuy vậy, cho tới tận bây giờ, vẫn đang có hàng chục vạn quân không ngừng đào bới…”
Nhưng Tề Minh còn chưa kịp thanh minh xong, một tiếng súng nổ đã vang lên, xé tan một lỗ tai trái của ông ta, khiến máu chảy thấm ướt bộ quân phục.
“Ngươi nói đủ rồi, Tề đô đốc.
Trấn Vũ Ty chúng ta chỉ nhìn vào kết quả, và rõ ràng, quân đội dưới sự chỉ huy của ngươi đã thất bại trong việc truy bắt vực ngoại thiên ma.
Ngươi nên biết, nữ đế đã dự đoán, tên thiên ma đó có đẳng cấp uy hiếp ngang ngửa với các chủ Thiên Cơ Các năm xưa.
Chắc các ngươi vẫn còn nhớ, đã có bao nhiêu người phải bỏ mạng vì thứ tri thức cấm kỵ mà cựu Ngự Sử Thiên Ti Giám đã mang tới a.”
Nghe cô nàng nói vậy, các tướng sĩ đang có mặt ai nấy đều cúi đầu sợ hãi.
Phải biết, trong chiến dịch năm đó, không có bất cứ tướng lĩnh đế quốc nào có thể lành lặn trở về.
Và nếu có người còn sống sót thì cũng dần biến mất không lâu sau đó.
Nhìn vào đám người đang run rẩy, Lâm Phương Cửu giờ hờ hững như đang nói chuyện với những xác chết.
“Để cho thiên ma từ dị giới trốn thoát, tội của các ngươi đáng chết vạn lần.
Nhưng hiện tại đang là lúc đế quốc cần dùng người.
Nên mặc kệ cho quân bộ các ngươi dùng biện pháp nào, tiêu tốn nhân lực vật lực nhiều ra sao, thì cũng phải đục ra một đường tiến vào lòng đất cho ta.
Còn giờ, chúng ta sẽ chặn lại bước tiến của đám người Võ Minh, câu kéo thêm thời gian cho các ngươi tập trung vào nhiệm vụ.
Nếu còn thất bại nữa, cẩn thận không giữ được đầu người.”
Nói rồi, người của Trấn Vũ Ty quay lưng.
Trước mắt họ, một vết rách không gian chợt xuất hiện ngay trong đại sảnh của chiến hạm.
Thông qua khe nứt, các sĩ quan của đế quốc cũng nhìn ra được một phần của chiến trường.
Bên ngoài Sơn Hà Xã Tắc Đại Trận, vô số các võ giả của triều đình và liên minh các tông môn đang quần thảo, khiến trời cao rực lửa, không gian vỡ nát.
Khí tức của những võ giả đại năng cảnh tỏa ra, khiến các chỉ huy Phi Thiên đại tông sư không nhịn được mà liên tục thổ huyết.