Chương 407: Đại Ung nữ đế.
Sau một hồi trao đổi đủ chuyện trên trời dưới đất với hai bản thể khác, Nguyễn An Bình rời khỏi chiều không gian vận mệnh với những tri thức mới trong tay.
Đầu tiên là những hiểu biết hắn thu được từ Sinh Tử Chưởng Khống Giả.
Ngoài bí thuật Sinh Tử Khôi Lỗi, có khả năng điều khiển xác chết của chính bản thân mình, những tri thức khác của thanh niên nhặt xác mù lòa đó đều không có gì đặc sắc.
“Chậc, điều này cũng không trách ta ở cái thực tại nơi Tử Thần đã dành chiến thắng.
Dù sao nơi đó dị giới xâm lấn sớm tận 7 năm, khiến ta chưa kịp trưởng thành đã phải lao vào cuộc chiến tiêu hao vô cùng vô tận, rồi bỏ mạng lại ngay khi vừa đạt cảnh giới thứ ba.”
Lắc đầu than thở xong, Nguyễn An Bình lại tiếp tục nhìn về truyền thừa của Chúa Tể Nến Trắng.
Ngay khi chứng kiến kho tàng tri thức của bản thể này, hắn cũng đã phải há hốc mồm kinh ngạc.
Ngoài việc không nắm trong tay những tri thức cấm kỵ thuộc về những thực thể siêu thoát ra, vị chúa tể đó đã tích trữ một kho tàng sách vở khổng lồ, nhiều gấp hàng trăm lần tích lũy của Liên Minh Nhân Loại.
Nhưng ngẫm lại, ở chiều không gian đó, ngoài việc thế giới bị Kim Tiền Khí Vận Tài Thần thâu tóm ra, thì dân số trên thế giới vẫn còn nguyên vẹn.
Chỉ cần nắm vững chỉ số tinh thần, các chức nghiệp giả đều có đầu óc vô cùng nhanh nhẹn, người người đều có thể trở thành nhà khoa học.
Nên với sự trợ giúp của cả tỉ những bộ óc luôn đốn ngộ dưới ánh lửa trắng, cũng không quá ngạc nhiên khi vị chúa tể lại sở hữu một thư viện đồ sộ tới vậy.
Lục tìm trong kho tàng tri thức của Chúa Tể Nến Trắng, Nguyễn An Bình tìm được một bí thuật làm hắn hứng thú là Vô Niệm Thần Quang, một dạng nâng cấp của ánh lửa trắng có thể thiêu đốt tận linh hồn.
Dưới ảnh hưởng từ bí thuật đó, ý chí của mọi sinh linh sẽ tan rã, ý thức sẽ bị xóa tan, chỉ để lại một cái xác vô hồn.
Và đặt tại hoàn cảnh của Đại Ung, nơi từ Phi Thiên cảnh trở lên, các võ giả phần lớn đều tu luyện ý cảnh, dùng ý chí võ đạo để bày trận, thậm chí ảnh hưởng, bẻ cong quy tắc của thế giới.
Như vậy, Vô Niệm Thần Quang chính là khắc tinh cứng với các võ giả.
Nghĩ tới chuyện này, khóe môi của Nguyễn An Bình giờ cong lên đầy gian xảo.
Trong lúc người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại đang nảy lên đủ loại ý nghĩ xấu.
Tại Thiên Cơ Các, một nơi bí ẩn nằm giữa biển mây trắng.
Như bao ngày khác, hôm nay Tuyệt Vận Tử vẫn ngồi trên đỉnh các, làm ván cờ với người thanh niên thấp bé ngay đối diện.
Vừa đi được vài nước cờ, lão đạo sĩ liên tục hít hà khi có khói trắng đang bốc lên từ tay áo lão.
“Chậc, các chủ a, ngài nhìn xem, có ai đó sử dụng sức mạnh từ ngài mà làm thủng đồ của lão đạo ta rồi.”
Tuyệt Vận Tử nhấc tay, để lộ ống tay áo đã bị đục thủng thêm hai lỗ nhỏ vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
Nghe lão kể khổ như vậy, các chủ Thiên Cơ Các cũng gật gù cho có, rồi tiếp tục tập trung vào chơi cờ.
“Ta thấy đây cũng là chuyện đương nhiên thôi mà.
Dù sao tên nhóc đó cũng đâu phải hạng người tầm thường.
Tuy cảnh giới vẫn chưa đạt tới ngưỡng một thực thể nửa bước siêu thoát, nhưng về vận mệnh thì đã là vô hạn siêu thoát.
Đến cả ta nếu như không nhờ tới sự trợ giúp của lão thì cũng chưa chắc có thể trấn áp được vận mệnh của nó.”
Thấy vậy, lão đạo sĩ tuy xị mặt không vui nhưng vẫn tiếp tục đánh cờ.
Nhưng ngay khi lão vừa đụng vào quân đen, chợt, một cơn cuồng phong từ phương xa đột ngột ập tới.
Chỉ trong vài hơi thở, khói đen đã bao phủ khắp nơi, xua tan mây trắng.
“Ai nha, trời tối nhanh như vậy, xem ra ván cờ của chúng ta không thể tiếp tục được nữa rồi, thưa các chủ.” – Lão đạo sĩ quay đầu về sau, mỉm cười, để lộ ra bộ răng sâu vàng khè của lão.
Ngồi đối diện, các chủ Thiên Cơ Các vẫn bình tĩnh mà nâng lên một ly trà và thong dong thưởng thức, như thể màn đêm đang bao phủ quanh đây không hề tồn tại.
“Tuyệt Vận Tử, thân là quản gia của Thiên Cơ Các chúng ta, đến lượt lão phải đi ra tiếp khách rồi đấy.”
Thấy cấp trên quăng nồi thuần thục như vậy, lão đạo sĩ trợn trừng mắt.
“Các chủ a, người đang tới lần này là nữ đế của Đại Ung, cũng là Cổ Thần Bóng Tối đấy.
Ngài nghĩ một con tôm nhỏ như ta đủ thân phận mà tiếp đón người ta sao?”
Đáp lại lão, người thanh niên bình tĩnh đặt tách trà xuống.
“Đừng hoảng vậy chứ, ông bạn già.
Dù sao cũng chỉ là một kiếp luân hồi của vị cổ thần đó mà thôi, thực lực của ả đúng là rất mạnh, nhưng cũng không đến mức có thể hạ gục lão ngay được.”
Nhưng vị các chủ càng nói, Tuyệt Vận Tử lại càng không tin.
“Ai nha, các chủ của ta a, một phần của vô hạn khi được tách ra nó vẫn là vô hạn có được hay không? Về cơ bản vẫn có thể tính người ta là một thực thể siêu thoát.
Còn ta mới chỉ nửa bước siêu thoát thì làm sao đánh lại được nữ đế a.”
Ngay khi lão đạo sĩ vừa than thở không lâu.
Sau lưng lão, một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên.
“Hai ngươi không cần phải tranh cãi đưa ai ra đón ta làm gì.
Bản đế có chân nên tự đi vào được.”
Cảm nhận được khí tức kinh khủng, và luồng sức mạnh như có thể ăn mòn vạn vật thành hư vô.
Tuyệt Vận Tử run rẩy, quay người về phía sau.
Trước mặt lão lúc này là một nữ đế lạnh lùng đầy bí ẩn, khuôn mặt thanh tú, làn da nhợt nhạt, đôi mắt tím lạnh lùng, mái tóc đen dài xõa tung, khoác trên mình bộ giáp đen tinh xảo uyển chuyển ôm sát thân thể.
Chỉ với một cái liếc nhìn, con mắt như vô số trùng đồng không ngừng phân tách tổ hợp đầy quỷ dị, như thể có ma lực nghiền nát ý chí bất cứ ai dám đối mặt.
Nếu như không có thực lực đủ mạnh, có lẽ Tuyệt Vận Tử đã quỳ khi thấy nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nữ đế không nói không rằng, nàng đi thẳng tới bàn cờ nơi các chủ Thiên Cơ Các đang thảnh thơi xơi nước.
Nàng đá bồ đoàn đầy chấy rận của lão đạo sĩ sang một bên, rồi lấy một tấm nệm sang trọng ném xuống và ngồi lên.
Hai đối thủ cứ như vậy mà mắt đối mắt.
“Chậc, việc giao tiếp với mấy tên lùn như các ngươi đúng là mệt mỏi, khi lúc nào cũng phải khom người xuống mới có thể thấy được mặt ngươi.”
Nghe nữ đế cà khịa vậy, quân cờ đang vân vê trong lòng bàn tay các chủ Thiên Cơ Các bị bóp đến rạn nứt, dáng vẻ thong dong vốn có của hắn vỡ nát trong giây lát.
Hít sâu một hơi, người thanh niên nhìn thẳng về phía Cổ Thần Bóng Tối ngay trước mắt.
“Spherias, ta cứ nghĩ cô nên ở yên trong đế quốc của mình, rồi lựa xem có thực thể nào lọt vào mắt xanh của cô hay không?
Chứ người lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn không có chồng thì nhìn kỳ cục lắm.”
Nghe hắn nói vậy, nữ đế nghiến răng nghiến lợi, từng làn khói đen đặc bốc ra từ người cô ta lập tức ăn mòn vạn vật thành hư vô, nhưng dù vậy, Thiên Cơ Các luôn có thể khôi phục lại như chưa bao giờ bị phá hoại.
“Hừm! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà có thể quản chuyện cưới gả của bản nữ đế?!
Bản đế đâu phải phàm nhân mà để ngươi chỉ trỏ!
Với lại, kể cả khi bản đế đã tìm được người phù hợp rồi, ngươi vẫn duy trì cái chương trình kén rể chết tiệt đó, ngày ngày cho cả một đám người không rõ lai lịch tới chỗ ta là sao đây?!”
Trước từng lời chất vấn, vị các chủ chỉ bình tĩnh đánh quân cờ đã rạn nứt.
“Tại sao ư? Chẳng phải đế vương hậu cung ba ngàn là chuyện rất bình thường sao?
Ta thân là Ngự Sử Thiên Ti Giám, như vậy cũng cần có trách nhiệm tìm kiếm thiên hạ mỹ nam tử cho nữ đế, đây chẳng phải là lẽ thường sao?!”
Trước từng lời nói đầy châm chọc của hắn, nữ đế chỉ bình tĩnh lấy ra một thánh chỉ và đặt lên trên bàn.
Nhìn cách cô nàng đặt và mở chiếu chỉ thuần thục như vậy, chứng tỏ đây cũng không phải lần đầu tiên.
“Hừm, Ngự Sử Thiên Ti Giám?
Ngươi nhìn vào đây đi, bản đế đã cách chức tên vực ngoại thiên ma nhà ngươi từ hơn ngàn năm trước rồi!”
Nói xong, ánh mắt nữ đế đảo qua xung quanh, như thể đang tìm một ai đó.
“Skarnyx, ngoài ngươi và con quạ ở kia ra, kẻ thứ ba mà ngươi gọi tới đâu?”
“Hả, nữ đế ngài đang hỏi về ai cơ? Ta đâu nhớ mình gọi thêm ngoại viện tới?”
“Haha, ngươi đúng là sinh vật hèn mọn gian xảo.
Đừng có dối trá nữa! Dựa theo nhân quả, đó còn là một kẻ mang huyết hải thâm thù với ta.
Nên nếu các ngươi đã chán việc làm ta buồn nôn rồi, như vậy thì đường đường chính chính mà đánh một trận đi!”
Ngay lập tức, Đại Ung nữ đế đập mạnh vào bàn cờ, phá tung toàn bộ đường đi nước bước.
Nhưng không hề có một trận chiến nào diễn ra đúng với ý cô ta.
Chỉ có một tên pháp sư nhỏ gầy vẫn bình tĩnh đánh cờ, và lão đạo sĩ đang quay người, huýt sáo, như thể lão ta không có liên quan gì tới vụ việc này.
Các chủ Thiên Cơ Các, ngẩng đầu nhìn thẳng vị nữ đế.
“Spherias, hôm nay cô cũng đã rời xa tẩm cung quá lâu rồi.
Nên mời Cổ Thần Bóng Tối hãy quay trở lại với kiếp luân hồi do chính cô đã tạo ra.”
Nói rồi, chỉ thấy hắn vỗ tay nhẹ nhàng.
Ngay lập tức, cả màn đêm cùng sự tồn tại của vị nữ đế đã biến mất.
Một Thiên Cơ Các tọa lạc giữa mây trắng lại được tái hiện, như thể chuyện Đại Ung nữ đế từng ghé qua nơi đây chưa bao giờ xảy ra.
Nhặt lại bồ đoàn đã bị đá sang một bên, Tuyệt Vận Tử một lần nữa quay trở lại với ván cờ.
“Haha, các chủ, xem ra vị nữ đế kia sắp không nhịn nổi nữa rồi.
Gần vạn năm mà ngày nào cũng phải bị đưa đi xem mắt, giục cưới như vậy, dù có là một cổ thần cũng không chịu nổi a.”
Nâng lên ly trà, vị các chủ vừa nhấp nhẹ vừa nhìn thẳng lão đạo sĩ.
“Như ngươi thấy rồi đấy, Tuyệt Vận Tử, kể từ ngày bắt cóc một vòng luân hồi của Cổ Thần Bóng Tối, chúng ta đã thử dùng đủ mọi cách để đánh bại được ả.
Và sau cả ngàn năm, khi mọi biện pháp đã thất bại, thì chỉ có mỹ nam kế là có thể khiến ả động tâm.
Gần vạn năm trôi qua, tuy chúng ta đã tìm được một đối tượng phù hợp với Spherias nhưng một điểm yếu vẫn là quá ít…”
Nghe hắn nói vậy, Tuyệt Vận Tử cũng tiếp lời.
“Haha, vì thế nên ngài mới không ngừng cho Cổ Thần Bóng Tối đi xem mắt, nhằm tìm ra đấng lang quân thứ hai, thứ ba… rồi dùng họ để làm suy yếu cô ả sao?
Hahaha!”