Chương 406: Xin chào… bản thân ta.
Ngồi xếp bằng trên mặt băng lạnh, Nguyễn An Bình rơi vào trạng thái minh tưởng sâu.
Hắn cảm nhận được ý thức của bản thân đang dần chìm vào một chiều không gian khác.
Cảm giác quen thuộc đó, nó giống y hệt như trong không gian vận mệnh, nơi hắn vay mượn sức mạnh tới từ tương lai.
Và dần dần, hắn cảm nhận được một dòng chảy đang bao quanh, muốn lôi cuốn hắn.
Nhờ việc sở hữu ký ức của Hải Viên, Nguyễn An Bình cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần để ứng đối.
Mặc kệ hai phần đạo vận giống như dòng lũ cuốn, hắn vẫn vững như đá ngầm lù lù đứng đó.
Trước khi lực kéo có thể trở nên mạnh hơn, hắn sử dụng Vận Mệnh Quan Tọa, lấy mệnh cách bản thân ở hiện tại làm neo điểm, ngồi lên bên trên và mặc kệ Vận Mệnh Trường Hà xuôi ngược.
Ngay lập tức, lực kéo tới từ đạo vận do các chủ Thiên Cơ Các để lại đã biến mất.
Còn ngồi trên chiếc ngai vừa được tạo ra, vô số tấm gương tưởng chừng như vô hạn đang xuất hiện trước mắt hắn.
Mỗi một tấm gương lại là một ảnh phản chiếu của chính hắn nhưng là ở những thực tại, và các thế giới song song khác nhau.
Ánh mắt Nguyễn An Bình nhìn quanh, nhưng hắn lại không thể tìm được những thực tại mà mình cảm thấy ưng ý.
Dù ở thực tại nào chăng nữa, tiến độ tu luyện của hắn đều đang bị mắc kẹt tại cảnh giới thứ năm, vẫn chưa tìm được điểm để có thể đột phá.
“Hừm, mấy cái thế giới song song này đúng là có rất nhiều thứ khá hay ho, nhưng các ngươi không phải là những phiên bản mà ta đang tìm kiếm.”
Nguyễn An Bình biết hắn cần phải sử dụng khả năng kiểm soát vận mệnh ở hiện tại để làm gì.
Nhưng ngó trái ngó phải, thứ duy nhất hắn chứng kiến chính là bản thân khi mắc kẹt tại Đại Ung này.
Lắc đầu, hắn mở hai lòng bàn tay, thả trôi hai phần đạo vận như những đốm sáng nhỏ.
“Các chủ Thiên Cơ Các, tuy ta không biết ngài là ai nhưng rất cảm ơn về thứ sức mạnh giúp ta phá vỡ giới hạn của thế giới này.”
Tuy không thể sử dụng được thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối, Nguyễn An Bình vẫn dựa vào cảm giác và kinh nghiệm, hướng dẫn hai tia đạo vận đánh xuyên qua vô số những thực tại song song.
Ngay lập tức, một phương trời mới đã mở ra trước mắt hắn.
Tại nơi đây, hắn chứng kiến hai hình bóng quen thuộc.
Một thực thể được đan dệt lại từ vô số sợi tơ đen trắng, với hàng trăm ngàn những tinh cầu, sao trời thậm chí cả vũ trụ đều nằm dưới sự chi phối của hắn.
Thực thể còn lại là một pháp sư bí ẩn đang khoác lên trên người bộ đồ đen sền sệt như sáp chảy, cặm cụi ghi chép từng cuốn sách, trong thư viện tăm tối với vô hạn ngọn nến đủ loại màu sắc.
“Sinh Tử Chưởng Khống Giả, Chúa Tể Nến Trắng?
Chỉ gọi được hai vận mệnh hóa thân thôi sao? Ta cứ nghĩ mình có thể gọi được cả bảy tà thần vận mệnh tới đây chứ?
Mà thôi vậy, dù sao ta chỉ nắm trong tay hai tia đạo vận, nên chỉ liên kết được với hai người cũng là tốt rồi.”
Ngay sau lời than vãn của Nguyễn An Bình.
Hai vận mệnh hóa thân cũng dõi mắt nhìn về bản tôn của chúng, và từ từ bước tới.
Càng bước tới gần, vẻ quỷ dị, không thể diễn tả của họ lại dần dần tan biến, cho tới khi đi đến trước mặt hắn, cả hai đều đã trở lại hình dạng người thường.
“Xin chào hai người…
Xin chào… chính bản thân ta.”
Trước lời chào hỏi tới từ Nguyễn An Bình, hai bản thể khác của hắn lại đang nhắm mắt, tiếp thu tri thức về cuộc gặp mặt lần này.
Người mở mắt đầu tiên là một hắn đã lựa chọn từ bỏ tất cả, chỉ đi theo ma pháp trụ cột Tơ Tuyến Ma Pháp.
Nhìn qua, “Nguyễn An Bình” này vẫn giữ lại đôi mắt mù trắng xóa như hồi mới trở lại Lạc Nam đế quốc, nhưng trong ánh mắt hắn giờ chỉ còn một vẻ tuyệt vọng tới chết lặng.
Một giây sau, dựa vào tầm nhìn của Vận Mệnh Quan Tọa làm trung gian, hình chiếu về hoàn cảnh của kẻ được triệu tập cũng dần lan rộng và lấp đầy một góc của không gian vận mệnh.
Gọi tên “Sinh Tử Chưởng Khống Giả” lúc này là một tên ăn mày cũng không sai, khi hắn mặc trên người bộ đồ rách nát, nhem nhuốc như giẻ lau, mái đầu xù cùng gương mặt lấm lem.
Nhưng khiến cả hai Nguyễn An Bình khác phải chết lặng khi nhìn hắn, đó chính là những thứ hắn đang cõng trên lưng.
Đó là Nguyễn An Thành, Chu Thị Minh Anh, Herriona, Nicolas Smith, Tô Vạn Kim… chính xác hơn là cõng thi thể của tất cả những người hắn thân quen, rồi bước đi trên một vùng đất đã hoàn toàn bị hủy diệt.
Bầu không khí tĩnh lặng không kéo dài bao lâu, thì Sinh Tử Chưởng Khống Giả đã mở miệng, đánh vỡ nó.
“Sao vậy các bản thể của ta ở thực tại khác?
Ta dù mù hai mắt nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn thương hại tới từ hai người các ngươi.”
Nghe vậy, Chúa Tể Nến Trắng thở dài, đáp lại.
“Chậc, không có chuyện gì đâu.
Chỉ là ta không nghĩ ra được, lại có một thực tại mà ta lăn lộn thảm tới như vậy thôi.”
Nếu Sinh Tử Chưởng Khống Giả rách nát như một tên ăn mày, thì trái ngược, Chúa Tể Nến Trắng lại khoác trên người bộ áo choàng pháp sư bằng lụa đen đầy vẻ thần bí, với vô số những chi tiết trang trí bằng vàng và đá quý lấp lánh.
Xung quanh hắn không phải tử địa, mà là một cung điện hoàng kim vô cùng xa hoa, với hàng trăm người hầu kẻ hạ không ngừng ra vào.
Nhưng trong ánh mắt của những người hầu đó, chỉ còn lại một sự ngốc trệ, khiến họ nhìn qua giống như những con rối vô hồn.
Quanh người vị chúa tể, đang có những tín đồ quỳ lạy, thắp lên từng ngọn nến trắng.
Có kẻ rơi vào trạng thái đốn ngộ, không ngừng đọc ra vô số những tri thức mới, cũng có người điên cuồng, ghi chép lại mọi thứ hắn từng nghe.
Tuy hai mắt mất đi ánh sáng, nhưng thông qua Vận Mệnh Quan Tọa của Nguyễn An Bình làm trung gian, Sinh Tử Chưởng Khống Giả vẫn có thể “chứng kiến” một bản thân khác xa hoa tới nhường nào.
“Chậc, ngươi nói rất đúng a, bản thể đã đi lên con đường Tâm Linh Đèn Cầy.
Hoàn cảnh của ta không thể nào sánh được với ngươi.
Qua cửa sổ cung điện, ta vẫn thấy được trời xanh mây trắng, thi thoảng có máy bay lướt ngang qua.
Chắc hẳn thực tại của ngươi phải thoải mái lắm.
Còn thực tại của ta thì chỉ sau ba năm, một thực thể được gọi là Tử Thần đã xâm lấn thế giới, khiến cho mọi sinh linh không thể chết đi mà hóa thành những xác sống không ngừng du đãng.
Và để giúp tất cả những người thân có thể an nghỉ, ta không còn cách nào khác ngoài cõng họ lên trên vai, rồi chiến đấu với biển tử linh sinh vật ngày qua ngày…”
Thấy đối phương tố khổ, như muốn lên án bản thân mình.
Chúa Tể Nến Trắng cũng không nhịn được mà đối chất.
“Hừm, ngươi đừng nhìn ta ăn sung mặc sướng mà nghĩ rằng ta không có nỗi khổ riêng.
Ở thực tại của ta, đám chức nghiệp giả đã không ngừng nghiên cứu những đồng vàng rơi ra sau khi “đánh quái thăng cấp”.
Để rồi cả đám đã nghịch ngu, kêu gọi một thực thể siêu thoát được gọi là Kim Tiền Khí Vận Tài Thần tới.
Kết quả, chỉ sau vài lần làm ăn giao dịch, cả thế giới của chúng ta bị một tà thần “siêu” tư bản siết nợ.
Tổng số nợ lớn tới nỗi ép cả hành tinh làm nô lệ vài trăm kiếp cũng không trả nổi.”
“Chậc, trời sập xuống đã có người cao gánh, và ta là “người cao nhất” trong số đám chức nghiệp giả, nên cũng phải chịu trách nhiệm trả nợ.
Ta vốn không muốn tranh quyền đoạt lợi gì, nhưng nếu cứ để các đế vương cùng nguyên thủ buôn bán tài nguyên, nhân khẩu để trả nợ, thì chắc ta cũng bị bán trước vài ngàn đời rồi trái đất mới thoát nợ mất.
Không còn cách nào khác, ta cũng chỉ đành dùng sức một mình khống chế lại toàn nhân loại, rồi biến cả thế giới thành một công xưởng tri thức khổng lồ.
Nên ngươi đừng nhìn ta có vẻ hưởng thụ, nhưng ta cũng là người chịu trách nhiệm thanh toán cho tên tư bản ăn người không nhả xương đó.”
Thấy cuộc gặp mặt do mình tổ chức sắp biến thành đại hội kể khổ.
Nguyễn An Bình cố gắng nhẫn nhịn, không kể ra bảy bảy bốn chín cái kiếp nạn mình trải qua để câu chương.
Hắn hắng giọng, hướng về phía hai người còn lại.
“E hèm, hai vị, có ấm ức khổ ải gì thì chúng ta cũng đã bày tỏ hết với nhau rồi, giờ chắc hai người cũng có thể đoán được lý do ta triệu tập mọi người là gì rồi chứ?”
Nghe vậy, Sinh Tử Chưởng Khống Giả cùng Chúa Tể Nến Trắng đều đồng loạt quay người, nhìn về phía bản tôn.
Thanh niên mù lòa là người lên tiếng trước.
“Ta cảm nhận được khả năng dẫn dắt vận mệnh tới từ ngươi, thậm chí là có thể lôi kéo ta rời khỏi thực tại nơi ta tồn tại.
Nhưng tại sao ngươi không dung hợp ta để tăng cường sức mạnh a?
Phải biết, ta chán ghét cái thực tại tuyệt vọng này lắm rồi.”
Ngay bên cạnh, Chúa Tể Nến Trắng có chút do dự nhưng hắn cũng gật đầu.
Dù hắn có nắm trong tay quyền lực tuyệt đối, khống chế được cả một tinh cầu, nhưng nhìn vào khoảng nợ mất hàng trăm vạn năm mới có thể thanh toán, hắn rất muốn bỏ gánh mà đi, mặc kệ đằng sau liệu có hồng thủy ngập trời.
Thấy thái độ của hai bản thể khác, Nguyễn An Bình cũng chỉ đành trầm mặc mà tham gia đại hội kể khổ, nói ra đủ loại rắc rối đang gặp phải.
Biết được thế giới song song nơi “bản tôn” sinh sống cũng chẳng mấy tốt đẹp, hai người còn lại cũng lắc đầu, dẹp bỏ ý tưởng dung hợp để trốn tránh thực tại.
“Được rồi, hai vị.
Hôm nay ta triệu tập mọi người tới là để lập ra chiều không gian nơi chúng ta có thể cùng nhau trao đổi thông tin mà thôi.
Dù sao chúng ta về bản chất cũng là cùng một người, và đều là pháp sư, nên không cần ta phải nói nhiều, vì tri thức là sức mạnh.
Chỉ cần nắm trong tay sức mạnh, thì dù cho có gặp phải nghịch cảnh nào, chúng ta sẽ luôn có cách để vượt qua.”
Nói rồi, Nguyễn An Bình vung tay, lấy tâm linh làm bút, khắc họa lên chiều không gian này tất cả những tri thức mà hắn đã thu thập được.
Không chỉ giới hạn ở những công nghệ luyện kim của Đại Ung đế quốc, mà còn có cả những thứ kinh văn cấm kỵ như cách tạo hệ thống từ Vĩnh Hằng Phi Hạm, Thiên Nhãn Kinh từ Thiên Mục Thần Quân, Chư Thiên Vận Mệnh Kinh từ các chủ Thiên Cơ Các…
Chứng kiến bản thể của mình khẳng khái như vậy, Sinh Tử Chưởng Khống Giả cùng Chúa Tể Nến Trắng cũng không ngần ngại, khắc lên toàn bộ hiểu biết của hai người họ.