Chương 404: Rasengan? Trái ác quỷ?
Sau mệnh lệnh được Nguyễn An Bình đưa ra, người máy chiến đấu chứa bên trong Hải Viên lao nhanh tới.
Dù cho về kích thước, cỗ máy nhìn có vẻ thua kém quái vật sắt thép, khi trông như người trưởng thành đối mặt với gấu đen.
Nhưng về sức mạnh, đây lại là một chiến binh lão luyện nắm trong tay ký ức võ đạo của một Phi Thiên đại tông sư.
Một cú đạp bất ngờ tung ra, đánh con bọ máy khổng lồ lăn dài trên nền tuyết.
Còn chưa đợi quái vật kịp phản ứng, người máy dùng một chân thép đạp mạnh, khiến đầu của nó lún sâu vào mặt sân lạnh, còn hai cánh tay máy nhanh chóng túm lấy cánh chuồn chuồn, kéo giật đầy thô bạo, làm máu đen phun như suối.
Rống!
Con quái vật gào thét đầy đau đớn, vùng mình chống trả, hất chân thép đang đạp lên đầu nó chệch sang một bên và thoát khốn.
Hai cánh tay đầy những vuốt sắc liên tục vung vẩy, nhưng đều bị Kim Cương bang chủ né tránh nhẹ nhàng.
Ngay sau đó, cỗ máy với ký ức của Hải Viên còn dễ dàng dùng vài đòn khóa, đánh trật khớp con quái vật, làm nó kêu gào thảm thiết.
Trong lúc cái miệng của thứ quái quỷ đó đang há mở, từ cánh tay của người máy đối diện, một họng pháo đột ngột được mở ra, ánh sáng xanh lam chói lóa được giải phóng.
Ngay sau đó, đầu con quái vật đã hoàn toàn bốc hơi, từng khối kim loại bám trên người nó hòa tan thành nước thép, những bộ phận hóa thành máu thịt cũng bị thiêu đốt thành tro tàn.
Một mùi khét bao phủ cả tòa phủ đệ, khiến Nguyễn An Bình đứng ở một bên giờ cũng phải nhăn mặt nhăn mũi.
Đừng nhìn việc kết hợp sức mạnh của quái vật từ thực tại khác với một cỗ máy chiến đấu có vẻ rất đáng gờm.
Nhưng thực tế, với đầu óc của một con dã thú, quái vật sắt thép kia không đủ trí thông minh để khởi động hệ thống vũ khí được trang bị trên người nó.
Thậm chí, do những biến dạng khi máu thịt trộn lẫn với kim loại, hệ thống AI cũng đã bị phá nát, và toàn bộ vũ khí trở thành đống sắt vụn.
Nên trận chiến giữa kẻ cầm dao và người cầm súng vốn chẳng có chút kịch tính nào.
Hắn lắc đầu phiền phức, bàn tay nắm vào then cài, chuẩn bị mở cổng thì chợt phải sững lại.
Trong không khí, những tiếng nỉ non từ Chư Thiên Vận Mệnh Kinh vẫn không ngừng vang lên.
Con mắt trái đỏ máu của Nguyễn An Bình liếc nhìn, chứng kiến một loại sóng âm mang theo ô nhiễm đang lan tỏa thông qua thân xác của quái vật.
Cảm nhận có chuyện không ổn đang xảy ra, hắn lập tức ra lệnh.
“Hải Viên! Đốt xác đối phương ngay cho ta!”
Nhận được mệnh lệnh, những họng pháo có trên cánh tay máy mở ra, xả một cơn mưa đạn vào cái xác đang nằm trên mặt đất.
Chưa đầy ba giây, tất cả những gì còn sót lại chỉ còn là một hố sâu với nước thép nóng đỏ sôi sục.
Dù cho đầu nguồn ô nhiễm đã bị từ bỏ chăng nữa, nhưng sắc mặt Nguyễn An Bình cũng không khá hơn đâu được.
“Chậc, khả năng lây lan còn hơn cả bệnh dịch, bất cứ sinh vật nào ở gần đều có thể bị ảnh hưởng.
Nếu cứ để mặc cho Chư Thiên Vận Mệnh Kinh tùy ý truyền bá, thì chẳng mấy chốc cả một nền văn minh cũng phải sụp đổ.
Thảo nào đám người Đại Ung đó lại điên cuồng, sẵn sàng làm tất cả mọi phương án, dù có cực đoan đến mấy chỉ để tiêu diệt những sinh linh từ dị giới.”
Thân là một người từng hủy diệt đám Vực Sâu Tà Nhãn, Nguyễn An Bình cũng hiểu rất rõ tính nguy hại của những sinh vật xâm lấn từ thế giới khác.
Trong tầm mắt hắn, những sợi tơ vận mệnh một lần nữa xuất hiện, kết nối vào cỗ máy duy nhất còn sót lại, chính xác hơn, chúng kết nối với Kim Cương bang chủ đang ngủ say bên trong cỗ máy đó.
“Xem ra chỉ cần có người nghe qua thứ kinh văn đó là cả đám sẽ biến dị hết với nhau, kể cả có là cơ bộc đã mất ý thức chăng nữa.”
Nguyễn An Bình vừa nói hết câu, thứ sức mạnh từ một thực tại khác cũng nhanh chóng truyền tới.
“A! Trần Bình An! Ta giết ngươi a!”
Ngay sau tiếng la hét, chỉ thấy khí thế của người máy chiến đấu đã tăng lên, tương đương với một Vô Cấu cảnh đang phẫn nộ tột cùng.
Với con mắt có thể nhìn xuyên qua từng tầng thực tại, Nguyễn An Bình chứng kiến cơ thể của Hải Viên đang không ngừng biến dị, nhúc nhích.
Nhưng không lâu sau, cơ thể Kim Cương bang chủ lại khôi phục bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lần tìm trong đống mảnh vỡ ký ức thu thập được từ những kẻ đã thành vong hồn bởi Huyết Lộ, Nguyễn An Bình không nhịn được cảm khái.
“Ngươi đúng là may mắn a.
Trong vô số các bản thể tồn tại ở vô hạn thực tại, ngươi có thể tìm được chính xác một bản thể là con người, với tính cách không quá khác xa bản gốc, và hoàn mỹ kế thừa năng lực của đối phương mà không làm mất đi bản tâm của mình.”
Trong Chư Thiên Vận Mệnh Kinh cũng đã ghi lại một vài trường hợp có thể xảy ra khi sử dụng thứ kinh văn đó.
Đầu tiên chính là trạng thái mất khống chế, cũng là hiện tượng phổ biến nhất, khi hai bản thể khác giống loài và tư tưởng được cưỡng ép dung hợp trong cùng một thân thể.
Còn trạng thái hiện tại của Kim Cương bang chủ chính là dung hợp hoàn mỹ, một hiện tượng cực kỳ hiếm gặp, với tỉ lệ cả vạn người may ra có một.
Dù mạnh miệng tuyên bố muốn trả thù.
Nhưng “Kim Cương bang chủ” lại không ngần ngại mà lùi về sau, muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Hắn là một Hải Viên vừa “xuyên việt” tới bản thân mình tại Đại Ung, và hắn cũng kế thừa tất cả sức mạnh, tri thức của nguyên chủ đã trở thành người thực vật.
Tuy không biết thực lực của “Trần Bình An” kinh khủng tới cỡ nào, nhưng chắc chắn, hắn không đánh lại được người ta.
Cỗ máy khổng lồ bật cao hàng chục mét, muốn nhảy khỏi phủ đệ lạnh giá này.
Chợt màn sáng trận pháp lại bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt, bắn hắn bay ngược về phía sau.
Dù sao phủ đệ này cũng được một Kiếm Ý cảnh kiếm tu bày ra trận pháp phòng hộ, chỉ cần có kẻ muốn đột nhập hay bỏ chạy, trận pháp sẽ tự động được kích hoạt.
Biết thực lực hiện tại không thể giúp mình rời khỏi nơi đây, Hải Viên quay đầu lại, và tuyệt vọng khi thấy “Trần Bình An” đang bước tới gần, cầm trên tay thanh hắc kiếm.
“Hừm, Trần Bình An! Nếu ngươi đã muốn cá chết lưới rách, như vậy thì chúng ta cùng chết đi!”
Trong ánh mắt trợn trừng khó có thể tin của Nguyễn An Bình, chỉ thấy Hải Viên đang kết một thủ ấn hình chữ thập.
“Ảnh Phân Thân Chi Thuật!”
Khói bụi mịt mù, trước mắt Nguyễn An Bình xuất hiện hàng chục những người máy chiến đấu khác nhau.
Chúng vừa chạy loạn, vừa không ngừng tụng niệm Chư Thiên Vận Mệnh Kinh.
Sững người trong vài giây vì thấy thứ không nên tồn tại ở thế giới này, Nguyễn An Bình cũng lấy lại tinh thần.
“Cái gì đây? Nhẫn thuật sao?
Ngươi vừa dung hợp một bản thân mình từ thế giới nào vậy?”
Hắn hời hợt vung tay, hàng trăm đường kiếm khí được giải phóng như mọc mắt, chúng dễ dàng đuổi theo và tiêu diệt tất cả ảnh phân thân đang có mặt.
Nhưng nhờ việc mỗi ảnh phân thân đều đọc một đoạn trong Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, như vậy, cũng có thể tính Hải Viên vừa tụng niệm một lần thứ kinh văn ấy.
Và không có gì bất ngờ, khi một đường liên kết vận mệnh mới lại xuất hiện, mang theo sức mạnh từ thực tại khác.
Trong chớp mắt, khí tức của Kim Cương bang chủ lại mạnh thêm một lần.
Nguyễn An Bình nheo mắt, lưỡi kiếm Huyết Lộ đột ngột kéo dài thêm 40 mét, chém ngang, cắt nát cỗ máy chiến đấu thành vô số phần.
Dù vậy, một tiếng cười vẫn không ngừng vang vọng.
“Hahaha! Quả nhiên trái ác quỷ ta đã ăn đúng là khắc tinh của những tên kiếm sĩ như ngươi a!”
Ngay một giây sau, tất cả những mảnh vỡ của cỗ máy đều đã tụ hợp lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thấy vậy, Nguyễn An Bình nheo mắt thì thầm.
“Có thể để những vật thể xung quanh cũng sở hữu năng lực phân tách tương tự, ngươi tu luyện đến mức thức tỉnh trái ác quỷ rồi sao?”
Chứng kiến kẻ khiến cả Thần Ý cảnh trưởng lão cũng phải nhượng bộ lui binh, bất lực trước bản thân mình.
Một cảm giác thoải mái dâng lên, khiến Hải Viên không nhịn được mà cười vang.
“Haha! Trần Bình An! Giờ thì tới lượt ta!”
Cánh tay người máy bất ngờ tách ra, bay thẳng về phía Nguyễn An Bình, vừa bay, một quả cầu màu xanh lam vừa hình thành ngay trong bàn tay cỗ máy.
Rasengan!
Đáp lại, một đạo kiếm khí lướt qua, muốn chặn quả cầu ngay giữa không trung.
Nhưng chỉ vừa chạm vào khối năng lượng đang xoay tròn, kiếm khí của Nguyễn An Bình đột ngột phân tách thành hàng ngàn phần nhỏ hơn, bay loạn khắp nơi trong không gian.
“Hừm! Phân tách để vô hiệu hóa đòn tấn công sao? Phiền phức.”
Chợt, Nguyễn An Bình nở một nụ cười nhạt.
Hắn cảm nhận được, vì tên Kim Cương bang chủ liên tục sử dụng Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, tiếp dẫn đủ loại quy tắc và hệ thống sức mạnh không phù hợp tới Đại Ung.
Nên xiềng xích sức mạnh đang phong ấn hắn cũng suy yếu đi phần nào.
Trong chớp mắt, từng tầng thực tại trước mặt Nguyễn An Bình đã được bóc tách.
Chỉ một cái bước nhẹ, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Hải Viên.
Còn không đợi Kim Cương bang chủ kịp phản ứng, bàn tay của “Trần Bình An” đã mò vào người hắn, lấy ra một linh hồn mờ ảo, thứ nhìn như trái cây với từng hoa văn xoắn ốc.
Nhưng ngay khi rời khỏi cơ thể ký chủ, trái ác quỷ giống như không thể thích ứng trước quy tắc của Đại Ung, rồi dần dần bị ma diệt thành hư vô.
“Chậc, thật đáng tiếc a.”
Ngay sau câu nói của hắn, cánh tay máy đang bay giờ như con rối đứt dây.
Nó cùng với khối cầu năng lượng đang xoay tròn đột ngột rơi xuống, phát nổ và hủy diệt một góc của tòa phủ đệ.
Tiếng nổ vang trời khiến Hải Viên lấy lại chút bình tĩnh, hắn vội vàng mở miệng, muốn tụng niệm Chư Thiên Vận Mệnh Kinh một lần nữa.
Thấy vậy, Nguyễn An Bình muốn nâng kiếm, định xử lý đối phương ngay và luôn.
Nhưng hắn chợt ngừng lại, mỉm cười, nhìn tên cơ bộc cố gắng tụng niệm trong vô vọng.
Đúng là trong đầu Hải Viên vẫn tồn tại cuốn kinh văn vận mệnh.
Nhưng đạo vận để hắn dùng bí thuật Vận Mệnh Kết Nối đã gần như tiêu tán.
Dù sao, các chủ Thiên Cơ Các vốn cũng đã lường trước được có kẻ vượt qua được khảo nghiệm của Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, nên cũng chỉ để lại hai tia đạo vận, để mỗi người tu luyện có hai lần trải nghiệm miễn phí.
Giờ, nếu Hải Viên muốn kêu gọi bản thân từ một thực tại khác, như vậy, hắn phải chăm học khổ luyện, cho tới khi thành thạo cuốn kinh văn đó.
Đáng tiếc, lưỡi kiếm đen chính là thứ cuối cùng mà hắn có thể chứng kiến.