Chương 402: Cơ bộc (Servitor).
Chứng kiến một đòn có thể chém Kiếm Ý cảnh kiếm tu, cùng mười vị Phi Thiên đại tông sư hóa thành bụi trần.
Không chỉ có Nguyễn An Bình cảm thấy bất ngờ trước thực lực của hắn ở hiện tại, mà đám người Kim Cương tông giờ cũng trợn trừng mắt khó tin.
Ngay sau đó, chúng nhìn về phía Tư Đồ Sơ, nâng ngón tay cái tỏ vẻ thán phục trước tầm nhìn xa trông rộng của lão.
Trong khi đó, Hải Viên, Kim Cương bang chủ hiện tại đã hoàn toàn trầm lặng.
Hắn biết chắc rằng ngày hôm nay là ngày cuối của đời mình.
Về phía Nguyễn An Bình.
Nhờ vào thanh Huyết Lộ, chỗ ký ức thuộc về người của Tử Hà tông cũng đã được hắn tiêu hóa hoàn tất.
Ngay lập tức, một vẻ trầm mặc xuất hiện trên gương mặt Nguyễn An Bình.
“Chậc, cái quái gì đang xảy ra với đám bang phái tại thế giới này vậy?
Thanh Long bang thì ta không nói, vừa là gián điệp của quân đội, vừa hoạt động cho Trấn Vũ Ty, đã vậy cũng lén tiếp tay cho Thiên Cơ Các.
Bên Liệt Hỏa bang thì nhìn có vẻ bình thường, nhưng ai biết được nó lại là gián điệp từ Liệt Hỏa tông gửi lên trên mặt đất.
Giờ đến lượt cái Kim Cương bang này.
Bang chủ là tai mắt của Kim Cương tông thì ta không nói, nhưng ai mà nghĩ ra được, tên phó bang chủ lại là người của Tử Hà tông…”
Vừa chửi bậy xong, hắn lập tức cảm nhận được đang có khí tức của một Thần Ý cảnh cùng năm Phi Thiên đại tông sư tiếp cận.
Ngay lập tức, thanh ma kiếm trong tay hắn run rẩy, rồi lưỡi kiếm bất ngờ kéo dài, lao thẳng về phía làn khói bụi.
“Tiểu hữu chờ chút đã!”
Tiếng hô vang lên xé toang màn khói đang che mờ tầm mắt, để lộ ra Tư Đồ Sơ đang xách trên tay một Hải Viên hoàn toàn bất lực.
Lúc này, trưởng lão của Kim Cương tông phải run rẩy sợ hãi.
Chỉ thêm vài ly nữa thôi, là lưỡi kiếm đen sẽ đâm xuyên qua yết hầu lão.
Và kết cục của những người bị đâm xuyên bởi thanh kiếm như thế nào, cái đó tất cả mọi người cũng đã chứng kiến.
“Khụ! Tiểu hữu!
Lão phu là Tư Đồ Sơ, trưởng lão của Kim Cương tông! Lão phu biết là tiểu hữu đang có hiểu lầm với tông môn của chúng ta, nên lão phu có mặt ở đây chính là muốn xóa bỏ những hiềm khích đó.
Đây,… đây chính là tên phản đồ của Kim Cương tông chúng ta.
Là hắn đã muốn bày mưu hãm hại tiểu bối!”
Nói rồi, lão run rẩy đưa Hải Viên ra phía trước, như thể người này đã trở thành một lá chắn sống của lão ta.
Nheo mắt nhìn tên Kim Cương bang chủ với tất cả kinh mạch trong thân thể đều đã bị phong bế.
Trong đầu Nguyễn An Bình, một chuỗi những ký ức của phó bang chủ Vô Cương hiện lên, cho hắn biết tại sao lại có trận chiến ngày hôm nay.
“ Tốt, tại hạ cung kính không bằng tuân lệnh, đành nhận lấy lễ vật này vậy.
Trong khoảng từ 3 đến 5 năm tới, tại hạ sẽ sinh sống ở Cương Hỏa trấn này, chỉ hy vọng Tư Đồ trưởng lão chiếu cố đôi chút, đừng để một đám con ruồi tới phá bĩnh cuộc sống yên bình của tại hạ là được.”
Từ trong lòng bàn tay Nguyễn An Bình, một luồng linh lực nhu hòa được giải phóng, nhấc bổng Hải Viên giữa không trung.
Thấy người thoải mái nhận quà như vậy, Tư Đồ Sơ cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Dù không thể kết giao được với một thiên tài như tên “Trần Bình An” đó, nhưng ít ra, Kim Cương tông cũng không trở thành đá mài đao trên đường trưởng thành của hắn.
Vứt được gánh nặng trong lòng, lão cùng với các chấp sự khác ôm quyền, rồi nhanh chóng biến mất nơi chân trời.
Còn về Nguyễn An Bình, hắn nhìn về phía Hải Viên mà chưa biết nên xử lý Kim Cương bang chủ như thế nào.
Chém giết đối phương ngay tại chỗ?
Đây cũng là một biện pháp không tồi.
Với thanh Huyết Lộ trong tay, Nguyễn An Bình không chỉ có thể hút cạn tu vi, sinh lực, mà còn có thể rút ra tri thức trong đầu đối phương, vừa loại bỏ được một kẻ thù.
Chỉ có thể nói là trăm lợi không có một hại. Nhưng…
“Kim Cương bang chủ sao?
Dù ngươi có ý định muốn giết ta, nhằm cướp đoạt một thứ cơ duyên không hề tồn tại, nhưng không sao cả.
Ta tha chết cho ngươi.
Và giờ, đi cùng ta nào, ta có một số ý nghĩ cần được ngươi chứng thực đâu.”
Sau vài giờ chờ đợi trận pháp đang bao phủ mặt đất tiêu tán.
Nguyễn An Bình đã đem Hải Viên vào trong phủ đệ luôn chìm trong băng giá của hắn.
Ngay khi bị ném lăn trên mặt đất đầy sương tuyết, Kim Cương bang chủ nhờ vào khí huyết dồi dào nên cũng khôi phục lại phần nào thương thế.
Nhìn về phía kẻ được cho có thể sánh ngang với Đại Ung nữ đế, giọng Hải Viên khàn khàn, hỏi.
“Khụ, Trần Bình An! Rốt cuộc ngươi bắt sống ta để làm cái gì đây?”
Đáp lại câu hỏi của hắn giờ chỉ có sự tĩnh lặng.
Trong con mắt khó có thể tin của vị bang chủ, hắn đang thấy tên “Trần Bình An” kia giống như một kẻ điên, đang không ngừng gặm cả núi sắt thép, đồng thau, đất đá,… cùng nhiều loại khoáng tài khác.
Tuy thân thể của các Phi Thiên cảnh vô cùng rắn chắc chăng nữa, nhưng việc ăn uống vô tội vạ, cái gì cũng nuốt như vậy cũng đủ để khiến các vị đại tông sư phải khó chịu một hồi.
Trước câu hỏi của đối phương, Nguyễn An Bình cũng không giải thích nhiều.
Bên trong dạ dày tinh thể, tất cả những vật chất vô cơ nhanh chóng được phân giải, và được tái tổ hợp thành các bộ phận riêng biệt.
Còn cả cơ thể hắn giờ như đã hóa thành một nhà máy sống.
Chỉ thấy, từ dưới làn da của hắn, vô số những linh kiện điện tử hiện đại, các mảnh áo giáp liên tục được ngưng tụ và rơi ra đầy đất.
Dù không biết tại sao tên “Trần Bình An” kia lại sở hữu một năng lực quỷ dị như vậy, nhưng khi chứng kiến những bộ phận máy móc tinh vi, không phải trình độ khoa học kỹ thuật nghèo nàn của lòng đất có thể sản xuất.
Hải Viên mặc kệ đau đớn, hắn cố nâng tay, chỉ thẳng về phía Nguyễn An Bình.
“Sở hữu khả năng sản xuất máy móc hiện đại như vậy… ngươi… ngươi quả nhiên chính là người do nữ ma đầu đó cử xuống!” – Hắn run giọng nói ra bằng tất cả sức lực còn lại của mình.
Cảm thấy có một sự hiểu lầm không hề nhẹ ở đây.
Nguyễn An Bình nheo mắt, nhìn về phía Kim Cương bang chủ.
“Móa, trên mặt đất, người trong giang hồ và triều đình chỉ nhìn qua ta một mắt, rồi ai nấy đều nói ra là tà ma ngoại đạo, muốn trừ khử ta.
Giờ thì dưới mặt đất, đến lượt đám các ngươi vu cáo ta là gián điệp của Đại Ung đúng không?
Với lại sản xuất hàng loạt đó là chuyện của nhà máy, còn ta dùng tri thức của mình, tự tay xoa ra đống linh kiện điện tử này có được hay không?”
Nhưng trong mắt Hải Viên, tên “Trần Bình An” kia càng che càng lộ.
“Hừm! Nếu không phải là người của Đại Ung, tại sao ngươi lại có thể nắm giữ những tri thức bí mật như vậy?”
Nghe tới đây, Nguyễn An Bình biết không thể nào nói lý được với đối phương.
Chẳng lẽ, hắn phải nói với tên bang chủ kia, những công nghệ hắn thu được là nhờ gặm đống linh kiện máy móc của triều đình hay sao?
Dù có giải thích tới cỡ đó, đối phương chắc chắn cũng sẽ coi hắn đang nói xạo mà thôi.
“Ai nha, tại sao ta lại phải đôi co với cái vật thí nghiệm như ngươi nhỉ?”
Lắc đầu, Nguyễn An Bình tập trung vào lắp ráp đống linh kiện lại cùng nhau.
Chẳng mấy chốc, đã có một chiếc xe cùng hai người máy chiến đấu tự động được hắn chế tạo dựa trên công nghệ của Đại Ung, chỉ là hắn thiếu một bước cuối cùng là cho thêm cơ bộc để hoàn thiện chúng.
Và đó cũng là lý do chính hắn muốn giữ lại mạng của Hải Viên.
Tên bang chủ hiện tại vẫn cảm thấy vô cùng mờ mịt.
Dù cho không hiểu quá nhiều về máy móc nhưng hắn có thể chắc chắn, tay nghề của “Trần Bình An” là vô cùng xuất sắc.
Một thợ máy tài năng như vậy mà triều đình không giữ lại trong xưởng, mà đẩy hắn xuống thế giới ngầm làm gián điệp, nhìn kiểu gì cũng là một sự phí phạm.
Trừ khi, những thợ cơ khí có tay nghề tương tự hắn ta đã nhiều nhan nhản, không đáng giá trị tới nỗi có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Nghĩ tới sự thật đáng sợ đó, Hải Viên giờ cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Liên minh kiếm tu cùng tán tu dưới mặt đất liệu có thể chống nổi một đợt truy quét từ Đại Ung hay không cũng là vấn đề, đừng nói gì tới chuyện phản công, chiếm lại mặt đất vào một ngày nào đó.
Xách Hải Viên trong tay, Nguyễn An Bình cảm thấy đầu óc đối phương có vẻ đã xuất hiện vấn đề.
“Thôi, mặc kệ ngươi có não bổ ra kịch bản nào trong đầu, thì giờ cũng ngoan ngoãn mà chui vào cỗ máy này đi.”
Khi Kim Cương bang chủ kịp lấy lại tinh thần, trước mắt hắn là một người máy chiến đấu tự động cao ba mét, với phần thân đang mở rộng, vừa vặn đủ để đặt một người vào bên trong.
Đúng là dưới lòng đất, khoa học công nghệ không phát triển và phổ biến như tại Đại Ung.
Nhưng thân là một đại tông sư, Hải Viên cũng từng chứng kiến qua quá trình “hoàn thiện” của những cỗ máy cỡ lớn.
Nghe đồn, để đánh thức cơ hồn có bên trong máy móc, sẽ luôn cần có một nghi lễ hiến tế máu tanh.
Đó là chôn vùi người sống vào trong cỗ máy, để cả cuộc đời còn lại của họ chỉ có thể làm bạn với từng sợi cáp và những chiếc bánh răng.
“Không! Trần Bình An! Ngươi không thể làm vậy với ta!
Ta là một Phi Thiên cảnh, làm sao có thể chôn vùi cuộc đời mình bên trong cỗ máy này mãi được!”
Nghe hắn nói vậy, Nguyễn An Bình bừng tỉnh, vỗ tay, giống như nhớ ra điều gì đó.
“Đúng rồi a, dù cho phần lớn kinh mạch của ngươi đã bị phong bế chăng nữa, nhưng tu vi của ngươi suy cho cùng vẫn là cản trở.
Và cả bộ thân thể với khí huyết dư giả đó nữa, nếu như có bỏ ngươi vào như vậy thì dù có khoan hỏng, cưa gẫy cũng chưa chắc xuyên qua được lớp da thịt ngươi.
Vì vậy.”
Trong chớp mắt, hắn rút thanh huyết lộ từ trong thân thể và đâm nhẹ vào người Hải Viên.
Bằng mắt thường cũng có thể thấy một Phi Thiên cảnh đang yếu đi nhanh chóng.
Toàn bộ năng lượng siêu phàm bị rút sạch, khiến khí thế của hắn còn không bằng một người bình thường.
Khí huyết thâm hụt khiến cơ bắp teo tóp, da thịt chảy lỏng, khiến hắn nhìn qua giống như một lão giả gần đất xa trời.
Hải Viên giờ muốn nói gì thì cũng không thể.
Hai mắt hắn trùng xuống, như sắp rơi vào một giấc ngủ say, một giấc ngủ hắn sẽ không bao giờ có thể tỉnh lại.
“Tốt lắm, giờ thì tạm biệt Hải bang chủ.”
Rút sạch tu vi cùng khí huyết của đối phương, Nguyễn An Bình lạnh lùng ném Kim Cương bang chủ vào trong, nhìn từng khối kim loại tự động đóng kín lại, như đóng đinh trên chiếc quan tài sắt khổng lồ.