-
Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 401: Ta cần mạng của ngươi để hóa giải hiểu lầm…
Chương 401: Ta cần mạng của ngươi để hóa giải hiểu lầm…
Ngay sau khi vụ nổ như xé trời tan biến, tầm nhìn cũng dần quay trở lại với các sinh linh trong lòng đất.
Hàng vạn dặm bầu trời đã chìm vào tăm tối, khi những mảng nấm phát quang trên trần động hoàn toàn bị quét sạch, chỉ để lại tro tàn.
Dù vậy, thị trấn bên dưới cùng nhiều vùng lãnh thổ khác vẫn bình yên vô sự.
Khi tiến vào nơi lòng đất chật hẹp, dù cho có nắm trong tay địa bàn bằng vài quận thành của Đại Ung trên mặt đất, nhưng Thiên Kiếm tông, bá chủ thế giới ngầm cũng nhận ra điểm yếu chết người của loại địa hình này.
Chỉ cần các cường giả từ Vô Cấu cảnh trở lên không giữ được bình tĩnh, dùng toàn lực buông tay buông chân chiến đấu.
Như vậy, cả thị trấn, thậm chí thành trì đều sẽ dễ dàng bị bọn họ phá hủy.
Dưới lòng đất đúng là không thiếu lãnh thổ, nhưng sức sản xuất rất thấp, và các vết tích về công nghệ gần như không tồn tại.
Đó còn chưa kể, tỉ lệ phổ cập võ đạo cũng thua kém rất nhiều so với Đại Ung trên mặt đất.
Với đủ thứ điều kiện bất lợi, dân số dưới trướng Thiên Kiếm Tông chỉ vào khoảng 10 tỷ người, thậm chí còn không nhiều bằng một quận thành hàng trăm tỷ người của Đại Ung.
Nhìn thấy thành công từ đế quốc trên mặt đất, các tông môn của thế giới ngầm cũng nhận thức được tầm quan trọng của dân số.
Nên cứ như vậy, một trận pháp liên hoàn đã được bày ra, liên kết núi rừng, thành trấn, giống như một bầu khí quyển đang bảo hộ cho mặt đất ngay bên dưới.
Miễn đám võ giả từ Vô Cấu cảnh trở lên không chiến đấu trong phạm vi trận pháp, tất cả mọi người đều sẽ an toàn.
Khi đám người Kim Cương tông lấy lại được tầm nhìn, chúng sững sờ trước uy lực của đòn tấn công kinh khủng đó.
Nếu những kẻ có mặt tại trận chiến này không sở hữu thực lực từ Phi Thiên cảnh trở lên, được một lớp linh lực hộ thể.
Có lẽ, chúng đã trở thành than cốc trong đám mây lửa bao phủ hàng vạn dặm.
Tuy cách xa vài trăm cây số từ trung tâm vụ nổ, nhưng đám người Kim Cương tông cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều.
Ngoài Tư Đồ trưởng lão không chút hề hấn gì, những người còn lại cũng chỉ bị phỏng nhẹ.
Chưa dừng lại tại đó, trong cảm nhận của bọn họ, có 10 bóng người đang bay ngược ra từ vùng trung tâm vụ nổ.
Đúng là một đòn vừa rồi của Nguyễn An Bình rất mạnh, nhưng dù sao trong đội hình Tử Hà tông vẫn có một đại năng cảnh giới thứ 6, cao hơn hắn hẳn một đại cảnh giới.
Nhìn vào cơ thể đã gần như hóa thành cục than hình người, một vài kẻ còn thiếu tay thiếu chân.
Đám người Kim Cương tông giờ cũng chỉ có thể đứng từ phương xa mà hít khí lạnh.
Nếu không phải có kẻ đi trước, thay chúng thăm dò thực lực của “Trần Bình An”.
Có lẽ, kẻ bị nổ cháy đen lúc này chính là bọn họ.
Giờ, Hải Viên nhìn về phía Tư Đồ Sơ cũng cảm thấy thuận mắt hơn không ít.
May mắn, hôm nay vị trưởng lão này cũng đi theo áp trận, nếu không thì hắn cùng các chấp sự khác cũng phải trả một cái giá đắt nếu muốn chiến thắng tên tán tu kia.
Cảm nhận được ánh nhìn của Kim Cương bang chủ, Tư Đồ trưởng lão cũng cau mày.
“Hừm. Hải ngoại viện chấp sự.
Ngươi nói Trần Bình An chỉ là một tán tu thông thường sao?”
Nghe vậy, tên bang chủ vô thức gật đầu.
“Đúng vậy thưa trưởng lão, như ngài cảm nhận, khí tức của hắn ta vô cùng kỳ lạ, không thuộc về kiếm đạo cũng chẳng thuộc về võ đạo.
Nhìn kiểu gì cũng giống như một tên không môn không phái, tự mò ra một con đường tà đạo nào đó.
Có lẽ đạt tới cảnh giới thứ năm chính là giới hạn của người này, khó có thể tiến thêm bước nữa.” – Hải Viên dựa trên những điển tích lưu truyền từ xưa tới nay mà nói.
Trong lịch sử phát triển hàng vạn năm của võ đạo, có không ít người vì bị phong tỏa tri thức quá lâu, nên tự mình mày mò, phát triển cảnh giới riêng của họ.
Tuy vậy, phần lớn những người này đều không có kết cục tốt đẹp.
Họ dù sáng tạo ra được một cảnh giới chưa ai đặt chân, nhưng cũng dần lạc mất phương hướng, không biết bước tiếp theo nên tu luyện như thế nào.
Kết quả, phần lớn những anh tài này đều rơi vào đường tà đạo.
Chiến lực của họ tuy rất mạnh ở một số mặt, nhưng cũng kéo theo vô số điểm yếu chết người khác.
Đã vậy, tà đạo pháp còn ẩn chứa rất nhiều rủi ro như thân thể biến dị, trở nên điên loạn, tuổi thọ suy giảm…
Vì vậy, trừ khi một võ giả bị dồn tới chân tường, nếu không, chẳng ai ngu ngốc mà đặt chân vào một cảnh giới chưa biết tên.
Ánh mắt tham lam của Hải Viên nhìn vào trung tâm vụ nổ, hắn quay sang, kích động những người xung quanh.
“Các vị, để tung ra đòn vừa rồi, tên tà tu kia chắc chắn cũng đã tiêu hao hết át chủ bài.
Đây chính là cơ hội rất tốt để chúng ta xử lý hắn!”
Biết tên Kim Cương bang chủ đang suy nghĩ gì trong đầu, Tư Đồ Sơ lắc đầu cảm khái.
“Tà tu? Ngươi có thấy một tên tà tu nào lại có thể vượt cấp chiến đấu hay không?
Với lại, đòn tấn công của tên Trần Bình An đó vẫn sử dụng linh lực làm chủ, không hề lẫn vào bên trong bất cứ loại kiếm ý hay đao ý nào.”
Nghe trưởng lão nói vậy, những chấp sự xung quanh cũng phải nuốt nước bọt vì sợ hãi.
Quả đúng như lão nói, các chấp sự của Kim Cương tông cũng dùng thần thức quét qua đám mây lửa.
Họ cảm nhận được có một vài luồng khí tức sắc bén xen lẫn bên trong, nhưng chắc chắn không phải kiếm ý.
Khác biệt giữa kiếm và dao mổ, đó là thứ mà ai cũng có thể nhìn ra.
Lúc này, Tư Đồ Sơ nhìn về phía các chấp sự còn lại, ánh mắt lão đầy vẻ uy nghiêm, khí thế nặng nề trấn trụ tất cả mọi người.
“Các ngươi có lẽ không biết, hơn 9000 năm trước, võ đạo chỉ có 5 cảnh giới thay vì 9 như hiện tại.
Và các ngươi có biết ai đã khai sáng ra những cảnh giới tiếp theo không?”
Đám người nghe vậy lắc đầu, thời gian cho họ luyện võ còn không đủ, ai quan tâm mà lật sách sử ra xem?
“Ai, dù cho ta không muốn nhắc tới, nhưng không thể không công nhận, Đại Ung nữ đế chính là người đã phát triển và nối dài cho võ đạo huy hoàng.
Nhưng đồng thời, sức mạnh của nữ ma đầu đó đã vượt quá xa những võ giả khác, công pháp do ả nghĩ ra cũng quá là thâm ảo, khiến không ai có thể hiểu được.
Bốn cảnh đại năng: Thần Ý, Khống Vực, Nhất Thế, Thiên Địa… thực chất chỉ là thành quả sau khi đơn giản hóa cảnh giới của ả ta, để cho mọi người có một cơ hội tu luyện.
Và trước khi đế quốc được thành lập, mọi người cũng từng gọi nữ ma đầu đó là tà tu.”
“À, đúng rồi a.
Trước kia, khi Thần Kiếm Vương bắt đầu tự sáng tạo ra kiếm đạo, cũng có người nhảy ra chỉ trích ngài ấy đang dần đi vào tà đạo.
Kết quả kiếm đạo phát triển nhanh chóng như thế nào, ta đoán chắc các ngươi cũng có thể tự mình hiểu lấy.
Nên trên đời luôn có thể tồn tại những kẻ không hợp thói thường, không phải người với trí tuệ như các ngươi và ta có thể phỏng đoán.”
Thấy trưởng lão so sánh “Trần Bình An” với Đại Ung nữ đế cùng Thần Kiếm Vương, gương mặt của các chấp sự lúc này chỉ còn vẻ sợ hãi.
Cảm nhận được bầu không khí xung quanh có gì đó không ổn.
Kim Cương bang chủ lúc này lùi về phía sau, hai mắt đảo quanh, muốn tìm một lối thoát. Nhưng…
“Hải Viên! Tên tội đồ nhà ngươi muốn chạy đi đâu!”
Tư Đồ Sơ không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay sau lưng hắn, bàn tay già nua bóp chặt cổ vị bang chủ, nghiền nát dây thanh quản.
Từ lòng bàn tay, một luồng năng lượng thấm vào từng đường kinh mạch, khiến linh lực trong người Kim Cương bang chủ hoàn toàn bị khóa kín.
Giờ, chỉ cần Hải Viên dám điều động linh lực, cả người hắn sẽ lập tức đau đớn như có vô số mũi kim đâm xuyên từng tế bào.
Lúc này, giọng nói thì thầm của Tư Đồ trưởng lão cũng vang lên bên tai Hải Viên.
“Rất xin lỗi, Hải ngoại viện chấp sự.
Nhưng sự việc lần này do ngươi mà ra, như vậy, ta cũng cần dùng mạng của ngươi để hóa giải hiểu lầm giữa Kim Cương tông với vị Trần tiểu hữu kia.”
Nói rồi, lão cùng với những chấp sự khác bay về phía trung tâm vụ nổ.
Trên đường, Hải Viên cố gắng kêu gào, nhưng dây thanh quản bị bóp nát, khiến hắn chỉ có thể kêu những tiếng rên khò khè vô nghĩa.
Ánh mắt cầu cứu nhìn về những đồng bạn, hy vọng sẽ có ai đứng ra cầu tình cho hắn.
Đáng tiếc, tất cả những người còn lại đều né tránh không nhìn mặt hắn, mắt không thấy, tâm không phiền.
Đi tới nửa đường, một cơn cuồng phong bất ngờ xuất hiện, thổi tan lớp mây mù.
Trên bầu trời, Nguyễn An Bình tay cầm một thanh kiếm đen như màn đêm, có thể co duỗi, biến đổi hướng đi vô cùng linh hoạt.
Hắn chỉ cần vung nhẹ, lưỡi kiếm hóa thành một dải lụa, lướt qua ngang dọc trời cao, như đan dệt một màn đêm vĩnh cửu.
Giờ này, dưới bầu trời đã bị nhuộm đen, khí thế của hắn áp đảo chúng sinh, như thần ma ngự trị cả thiên địa, nhưng thực chất…
“Chết tiệt a! Huyết Lộ, mày chém trúng đám người đó cho tao nhờ một cái!
Xem ra để mày cộng sinh với 27 cái đan điền cũng không phải chuyện gì tốt a, chỉ một xíu nữa là tao không khống chế được mày rồi.”
Sau khi lưỡi kiếm Huyết Lộ đã kéo dài hàng vạn dặm, Nguyễn An Bình cũng nhanh chóng làm quen, và dần nắm bắt được cơ hội khống chế lại thanh kiếm.
Màn đêm đen được đan dệt lên trong chưa đầy mười giây, nhưng giống như thước cuộn đã được kéo dài tới cực hạn, lưỡi của thanh ma kiếm cũng được thu lại chỉ trong tích tắc.
Và cũng trong khoảnh khắc đó, lưỡi kiếm cũng lắt léo cắt ngang qua đám người Tử Hà tông đang hấp hối.
Có vẻ, sau khi cộng sinh với tận 27 đan điền khí hải, khả năng hấp thu năng lượng và sinh mệnh của Huyết Lộ đã bước sang tầng thứ mới.
Khi chém trúng da thịt kẻ thù, thanh ma kiếm sẽ điên cuồng hấp thu sinh mệnh và đủ loại năng lượng của đối phương, với một tốc độ nhanh không tưởng.
Vì vậy, ngay sau khi chịu một vết thương chí mạng, đám người Tử Hà tông lập tức bị hút thành những cái xác khô.
Khi lưỡi kiếm kéo dài hàng vạn dặm của Huyết Lộ được thu về, động năng của nó nặng nề như búa chiến, nghiền nát thi thể của đám áo bào tím, biến chúng thành đống tro tàn tan vào trong gió.
Chỉ để lại quần áo, đao kiếm cùng một vài vật dụng, là minh chứng cho những người này từng tồn tại.