Chương 399: Trùng tu cảnh giới.
Trước khi Nguyễn An Bình sáng tạo Nội Công Tổng Hợp Pháp.
Tốc độ ngưng tụ chân khí của hắn chỉ có thể nói là chậm như rùa bò, khi dựa vào các tế bào phun ra nuốt vào nội lực.
Nhưng giờ hắn cảm thấy tốc độ tu luyện nhanh như cưỡi tên lửa, khi ngũ tạng giờ hóa thành những lò phản ứng tổ hợp chân khí.
Chẳng mấy chốc, chân khí cũng đã được lấp đầy, và nhanh chóng cường hóa các cơ quan nội tạng trong thân thể.
Tiến độ tu luyện cần vài năm để viên mãn giờ được hắn tính bằng giây để hoàn thành!
“Ta nhớ được, đến cảnh giới thứ hai, đám võ giả còn có thể dùng chân khí để cường hóa thể chất.
Nhưng thể chất của ta vốn đã mạnh tới chân khí cũng khó để lại vết thương, nên có thể xem như ta đã hoàn thành tu luyện cảnh giới thứ hai rồi.”
Kế tiếp, hắn muốn bắt chước Khai Mạch cảnh, cường hóa kinh mạch trong thân thể, giúp giải phóng chân khí hiệu quả hơn.
Và rồi, hắn nhận ra mình vốn không cần khai thông kinh mạch.
“Khoan đã, ta nhớ được cảnh giới thứ ba của đám kiếm tu là ngưng tụ kiếm hoàn trong thân thể, rèn đúc bản mệnh kiếm phôi.
Dù ta không phải kiếm tu chăng nữa, nhưng biện pháp này cũng đáng để học tập.
Thân là một pháp sư, đương nhiên, thứ ta cần là một lõi năng lượng hạch tâm để có thể thống nhất tất cả nguồn năng lượng trong thân thể…”
Nghĩ là làm.
Từ trong máu thịt của Nguyễn An Bình, từng tia khí huyết đầy sức sống được giải phóng.
Hắn xoa những phân thân ý thức hóa thành từng sợi tơ linh hồn vô hình vô chất.
Và từ ngũ tạng, những sợi tơ nội lực với đủ các loại thuộc tính được hình thành.
Tất cả chúng cùng nhau tụ hợp tại vị trí đan điền đang bị Huyết Lộ chiếm đóng, khiến thanh ma kiếm như bị đuổi khỏi nhà, phải ủy khuất mà rời đến hạ đan điền.
Nhìn từng sợi tơ ánh sáng, đan vào nhau đầy hỗn loạn.
Một kẻ thông thạo Tơ Tuyến Ma Pháp như Nguyễn An Bình rõ ràng không thích cảnh tượng này chút nào.
Từng sợi tơ vốn đang di chuyển hỗn loạn bỗng đan dệt vào nhau, cùng tạo lên một cấu trúc năng lượng vô cùng phức tạp.
Một ma pháp trận với tận bảy ma pháp trụ cột.
“Chậc, ta thật không ngờ được a.
Hồi còn ở lục địa Alrat, thành tựu tối đa của ta chỉ là pháp trận với bốn trụ cột.
Tại Liên Minh Nhân Loại, khi lần nữa trùng tu ma pháp từ đầu, ta chỉ có thể đạt được ba trụ cột.
Nhưng ai mà ngờ được a, trên một cái thế giới của võ giả, ta lại tu luyện võ công ra pháp trận bảy ma pháp trụ cột.”
Khi hắn than thở xong, cấu trúc ma pháp phức tạp nhất cũng đã được hình thành.
Tại trung tâm là Năng Lượng Luân Hồi Thuật, là hủy diệt và tái sinh đan vào lẫn nhau không ngừng không nghỉ.
Bao quanh luân hồi chính là Nghiên Cứu, Tơ Tuyến Ma Pháp, Tâm Linh Đèn Cầy, Cơn Gió Của Vận Mệnh.
Các ma pháp đại diện cho địa, thủy, hỏa, phong.
Và bao quanh tất cả là sinh mệnh và linh hồn, với đại diện là Sinh Cơ Cường Thể Thuật và Phân Hồn Quy Nhất Thuật.
Ngay khi ma pháp trận hoàn thành, nó bắt đầu vận hành, không ngừng hấp thu mọi loại năng lượng xung quanh để trưởng thành.
Không chỉ dừng lại ở khí huyết, tinh thần lực, hay chân khí, mà còn có tu vi được tích trữ bên trong ma kiếm, và ánh sáng, nhiệt độ… tất cả nguồn năng lượng ngoài tự nhiên.
May mắn, Nguyễn An Bình đã dự trữ đủ năng lượng để nuôi cấu trúc ma pháp trận này, nếu không, hắn đã bị chính tác phẩm của mình hút khô, rồi gầy gò chẳng khác nào kiếp trước.
“Khoan đã, tinh, khí, thần của ta đều đã tập hợp đầy đủ, đây chẳng phải chính là mô tả về Phi Thiên đại tông sư sao?
Ta từ cảnh giới thứ ba, nhảy cóc lên luôn cảnh giới thứ năm?”
Nhưng hắn ngẫm lại, thể chất đặc thù của hắn vốn đã mạnh mẽ, chẳng khác nào thể chất của những Vô Cấu cảnh, nên bỏ qua cảnh giới thứ tư là rất hợp lý.
Ở cảnh giới thứ năm yêu cầu võ giả phải sử dụng chân nguyên, dội rửa não bộ, kích phát và nuôi dưỡng tinh thần lực.
Và Nguyễn An Bình thân là một pháp sư, thứ hung hiểm với các võ giả thì trong mắt hắn cũng chỉ là bữa ăn sáng.
“Như vậy, thứ ta thiếu hụt lúc này chắc là quá trình biến chân khí thành chân nguyên, hay đơn giản hơn là chuyển năng lượng từ dạng khí thành dạng lỏng…”
Chợt, hắn nhận ra, việc hắn đan dệt chân khí thành dạng tơ tuyến như một thói quen, đã khiến loại năng lượng đó xuất hiện chất biến, trở thành một dạng năng lượng mới còn mạnh hơn cả chân nguyên thể lỏng.
Nhìn vào cấu trúc ma pháp trận được đan dệt bằng thứ năng lượng đặc thù đó.
Nguyễn An Bình hoài nghi, nếu giờ hắn móc ma pháp trận của mình ra, hắn có thể dùng thứ năng lượng đã cô đặc thành thể rắn đó để nện người.
Đây không phải là trò đùa, vì hắn dùng phương pháp chế tạo bản mệnh kiếm phôi của đám kiếm tu, để sáng tạo cấu trúc năng lượng phức tạp đó.
Mà kiếm tu người ta cũng chỉ dùng dạng năng lượng lỏng tương tự chân nguyên để rèn kiếm phôi.
Vì vậy, ma pháp trận của Nguyễn An Bình nếu được giải phóng… nó có thể cứng đối cứng, thậm chí nghiền nát bản mệnh phôi kiếm của đám kiếm tu!
Nghĩ tới viễn cảnh tương lai, khi hắn chiến đấu với kẻ địch.
Các pháp sư khác giải phóng ma pháp trận, niệm chú các kiểu, đủ loại pháp thuật hoa mỹ bay đầy trời.
Còn hắn cũng giải phóng ma pháp trận, nhưng sau đó lao thẳng vào đội hình kẻ địch.
Trước độ cứng của trận pháp đó, đủ loại công kích cũng không thể nào lay chuyển, đấu sĩ hay các chức nghiệp cận chiến đều bị nghiền nát trên đường hắn đi.
Một cảnh tượng đúng là quá đẹp, Nguyễn An Bình không dám nghĩ thêm nữa.
“Chậc, nhưng kể ra, cấu trúc ma pháp trận của ta cứng như vậy mới là hợp lý.
Dù sao, nó cũng là nền tảng của một thế giới, làm sao có thể tan vỡ dễ dàng được.”
Trong lòng hắn, một cảm giác nôn nao đang không ngừng nổi lên.
Lúc trước, chỉ bằng một cấu trúc bốn ma pháp trụ cột, thế mà Nguyễn An Bình cũng có thể sáng tạo ra cả một thế giới riêng biệt.
Hiện tại, khi đã có kinh nghiệm từ một lần sáng thế, cộng thêm nền tảng cực kỳ vững chắc của ma pháp trận bảy trụ cột.
Chỉ với một ý niệm, hắn có thể sáng tạo ra một thế giới mới, hoàn hảo hơn thế giới trước đó.
Một khi đã đạt cảnh giới sáng thế, hắn có thể nhảy qua hàng loạt các bước rườm rà, một bước đúng chỗ, sánh ngang với những võ giả cảnh giới thứ chín như Kiếm Giới cảnh đại năng, hoặc Thiên Địa cảnh của Đại Ung đế quốc.
Thậm chí, sánh ngang vị nữ đế thần bí kia cũng không chừng.
Nhưng những suy nghĩ ấy chỉ vừa lóe lên, trong chớp mắt đã bị ánh lửa trắng từ Tâm Linh Đèn Cầy thiêu thành tro bụi.
Dù sao người mang lợi khí, sát tâm tự lên.
Nếu có người một bước lên mây, tâm tình kiêu ngạo là thứ không thể nào tránh khỏi.
Nhìn vào cấu trúc ma pháp trận mới hình thành, thứ chỉ cần hắn suy nghĩ là có thể hóa thành một tiểu thiên thế giới.
Nguyễn An Bình lắc đầu, từ chối nhận được sức mạnh cấp độ thần thánh đó.
“Ta dù sao cũng đã có thế giới của riêng mình rồi.
Sẽ thật vô nghĩa nếu tạo thêm một nơi mà không có Herriona và Aeryn.”
Tới đây, tất cả nỗi niềm xao động trong lòng hắn đều tan biến, và cái đầu lạnh một lần nữa trở lại.
“Giờ chắc ta cũng có chút sức tự vệ rồi đi.”
Hắn nắm chặt lòng bàn tay, giọt linh lực đầu tiên đã được tổng hợp.
Khí tức tương tự Phi Thiên cảnh đỉnh phong vô tình được giải phóng.
Không những vậy, quanh người hắn đang dần xuất hiện những đốm sáng nhỏ li ti, là sản phẩm sinh ra trong quá trình vật chất hóa năng lượng, khi linh lực của Nguyễn An Bình hiện diện.
Dù sao đi nữa, trung tâm của ma pháp trận vẫn là Năng Lượng Luân Hồi Thuật, ma pháp trụ cột ở cấp độ diệt thế.
Nhận thức được hiện tượng này, Nguyễn An Bình vội vàng thu lại khí tức của hắn.
Tại Liên Minh Nhân Loại, mỗi lần hắn sử dụng Năng Lượng Luân Hồi Thuật là một lần nơm nớp lo sợ thiên kiếp giáng lên đầu.
Dù không biết liệu thiên đạo của Đại Ung có cấm thứ ma pháp hủy diệt đó hay không, nhưng cấm thuật nguy hiểm vậy thì tốt nhất nên cất vào trong kho.
“Cảnh giới đã được củng cố, ta cũng rơi vào bình cảnh rồi…”
Nguyễn An Bình bắt đầu chép ra nội dung Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, muốn tìm một cách mới để kết nối với các tà thần vận mệnh.
Trong lúc hắn đang cắm đầu nghiên cứu, thì bên ngoài phủ đệ, một đám võ giả cũng đã tụ tập xung quanh.
Nhưng đứng đầu đoàn người rõ ràng là một thanh niên đầu trọc với tu vi ở cảnh giới thứ năm, Phi Thiên cảnh.
Người này là Hải Viên, bang chủ Kim Cương bang, cũng là người mạnh nhất tại Hỏa Cương Trấn.
Lúc này, hắn đang nhắm mắt dưỡng thần, đứng trong góc một con hẻm nhỏ, chờ đợi đàn em mang theo tin tình báo tới.
Khi hai mắt Hải Viên mở ra, một luồng khí thế áp đảo như kim cương trừng mắt xuất hiện, khiến kẻ đối diện thất thần vì sợ hãi trong giây lát.
“Thế nào rồi, ngươi cảm nhận chính xác khí tức của hắn ta hay chưa?”
Trước lời chất vấn của hắn, tên phó bang chủ vừa thở dốc vừa ngoan ngoãn trả lời.
“Bang chủ, thuộc hạ cũng đã dùng bí thuật dò xét tu vi, phát hiện đúng là trong phủ đệ của tên “quá giang long” kia tồn tại kiếm khí của Kiếm Ý đại năng.
Nhưng thứ khí tức đó giống như thuộc về một người hoàn toàn khác, không phải tên Trần Bình An mới mua lại căn nhà!”
Nghe thuộc hạ báo cáo vậy, trong hai mắt Hải Viên chợt nổi lên sát ý.
“Ngươi nói như vậy… rất có thể hành động giải phóng kiếm khí, làm đóng băng cả phủ đệ không phải do Trần Bình An cố ý thị uy với chúng ta.
Mà do tên đó đã tìm được một di vật của Kiếm Ý cảnh tiền bối để lại!”
Nói tới đây, hắn nở một nụ cười gằn.
“Haha. Tốt, tốt lắm, xem ra trời cũng muốn giúp chúng ta a.
Vô Cương! Chút nữa ta phải trở về, báo cáo tình hình nơi đây với tông môn.
Và trong khoảng thời gian ta đi vắng, ngươi phải trông chừng thật tốt khu phủ đệ đó cho ta!”
Nghe bang chủ của mình nói vậy, phó bang chủ Vô Cương gãi đầu khó hiểu.
“Bang chủ, tại sao chúng ta không đi thẳng vào tòa phủ đệ đó?
Hắn là Phi Thiên cảnh đỉnh phong, ngài cũng là Phi Thiên cảnh đỉnh phong.
Hắn là tên tán tu, ngài có tông môn đứng sau.
Không những vậy, nếu để ta và lão tam trợ giúp, thì tên Trần Bình An đó có mọc cánh cũng khó thoát.”
Ngay sau đó, Hải Viên đáp lại ý kiến của hắn bằng một cái hừ nhẹ.
“Hừm, ngươi bị ngốc à?
Tên Trần Bình An đó rõ ràng đã nhận được cơ duyên cấp độ Kiếm Ý cảnh, dù cho ba chúng ta có lên cũng không phải là đối thủ của hắn.
Nếu có thể ăn một mình thì ta đã ăn, nào phải khổ sở đi gọi người?”