Chương 398: Cuối cùng cũng có thể tu luyện.
Sau nửa ngày, một người đàn ông trung niên râu tóc rậm rạp, mặc trên mình một bộ áo vải bố, để lộ ra hai cánh tay trần đầy cơ bắp săn chắc, khí thế hung hãn đang lắc lư trước cửa phủ đệ của Nguyễn An Bình.
Nhưng trái ngược với khí thế hung hãn đó, người này lại vừa đi vừa run rẩy.
Hắn run một phần là vì kiêng kỵ trước thực lực kinh khủng của “quá giang long” bên trong tòa phủ đệ băng giá.
Phần còn lại là vì cậy có tu vi Vô Cấu cảnh, nên hắn coi thường nhiệt độ thấp nên giờ phải trả giá khi vừa đi vừa run cầm cập.
Ở thế giới dưới lòng đất, dù cho kiếm đạo thống trị, nhưng những truyền thừa này chỉ được lan truyền trong các đệ tử của tông môn.
Còn lại, những tán tu cùng lắm cũng chỉ học được một chiêu nửa thức kiếm kỹ, và chủ yếu vẫn tu luyện võ đạo truyền thống tại Đại Ung.
“Cốc cốc.” Từng tiếng đập cửa vang lên.
“Khụ, thưa tiền bối.
Tại hạ là phó đường chủ của Bách Luyện đường, ngày hôm nay tới đây xin ra mắt tiền bối.”
Dù là một Vô Cấu cảnh, cơ thể đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, nhưng khi chạm vào cánh cửa đá được bao phủ trong băng giá, Bách Luyện phó đường chủ giờ không nhịn được mà phải cảm thấy buốt cả tay.
Nhìn lại, hắn giật mình khi chứng kiến một lớp băng sương đã bao bọc bàn tay mình.
May mắn đây chỉ là một lớp băng mỏng, chỉ cần phẩy nhẹ tay là có thể dễ dàng đánh tan.
“Người tới là khách, mau vào đi.” – Một giọng nói vọng ra từ phủ đệ lạnh giá.
Cánh cửa đá nặng nề được mở ra, bước chân vào phủ đệ một khắc này, Bách Luyện phó đường chủ cảm giác như hắn đã bước vào một thế giới khác.
Trước mặt hắn là một Nguyễn An Bình đang trầm ngâm ngồi trên một bàn trà phủ đầy sương lạnh.
Nhìn gương mặt trầm ngâm của gia chủ, cùng với khung cảnh băng thiên tuyết địa, như tạo ra một thế giới riêng biệt với thế giới bên ngoài.
Vị phó đường chủ cảm thấy hắn giờ chỉ muốn quay người bỏ chạy, khí tràng cùng gương mặt hằm hằm của vị tiền bối kia đúng là quá dọa người.
Nhưng dù có hoảng sợ tới mấy, phó đường chủ vẫn phải cúi người, cung kính đưa lên bái lễ.
Còn về Nguyễn An Bình, hắn giờ thái độ không tốt như vậy là do phủ đệ hắn đặt mua đã hoàn toàn bị đóng băng, ảnh hưởng khá nhiều tới việc hấp thu năng lượng của Huyết Lộ.
Với ảnh hưởng của kiếm ý do tàn hồn nữ đại năng kia để lại, dù có vài năm nữa, tòa phủ đệ này vẫn sẽ chìm trong băng tuyết.
Đáng tiếc, trong ý thức còn sót lại của nàng chỉ có công pháp tu luyện ra loại hàn băng kiếm khí đó.
Ngoài ra vẫn còn một vài cách khác để có thể giải quyết kiếm ý.
Nhưng Nguyễn An Bình cũng chỉ là một vực ngoại thiên ma, kẻ mới đặt chân tới thế giới này chưa đầy nửa tháng.
Làm sao hắn có thể biết được những tri thức cao siêu đó?
Chợt, những tiếng đồ vật được đặt lên bàn trà xua tan vẻ trầm ngâm của hắn.
Khi chủ nhà nhìn về phía vị khách, không biết từ lúc nào Bách Luyện phó đường chủ đã dâng lên lễ vật là một hộp kiếm gồm 8 thanh bảo kiếm khác nhau.
Với những cư dân sống trong lòng đất, cả đời gần như không tiếp xúc với công nghệ hợp kim rèn đúc của Đại Ung, họ sẽ thấy những thanh bảo kiếm này chính là thần binh lợi khí.
Còn với một người đã ăn qua, và phân tích được nhánh công nghệ luyện kim của đế quốc.
Hắn lại thấy tùy tiện một cây thép xây dựng trên mặt đất đều có thể áp đảo những món đồ thủ công mỹ nghệ này.
“Ta có thể cảm nhận được các ngươi rất có lòng, nhưng những lễ vật này làm phiền ngươi lại một lần nữa đem trở lại.
Ta chỉ là một tán tu không môn không phái, tới Cương Hỏa trấn cũng là tìm một chốn yên tĩnh, bế quan vài năm rồi rời đi mà thôi, cũng không muốn quan tâm tới chuyện vặt của các người.”
Thái độ của hắn rõ ràng như vậy, khiến Bách Luyện phó đường chủ rợn người như mọc gai sau lưng.
Người nọ đứng dậy, ôm quyền đã hiểu, rồi đem cả kiếm hộp lẫn bái thiếp rời đi.
Với một ý niệm của Nguyễn An Bình, cánh cửa đá lạnh lại một lần nữa đóng kín.
“Chậc, vừa rồi chắc là người của Bách Luyện đường đi.
Xem ra ngày hôm nay ta cũng coi như chào hỏi với tất cả các thế lực lớn tại Cương Hỏa Trấn này rồi, chắc không còn ai tới làm phiền nữa.
Cuối cùng ta cũng có chỗ để nghỉ ngơi tu luyện.”
Phải biết, thực lực hiện tại của Nguyễn An Bình tuy có thể đánh giết cảnh giới thứ sáu, nhưng phần lớn sức mạnh của hắn tới từ việc hấp thu người khác, chẳng còn vài phần là chân chính thuộc về hắn.
Nên nếu xảy ra một trận đánh tiêu hao, chiến lực dựa vào cướp đoạt của hắn sớm muộn cũng phải lộ nguyên hình.
Ngồi trên ghế trà, hắn bắt đầu tổng hợp lại toàn bộ sức mạnh nắm trong tay.
Về sức mạnh nguyên bản, hắn giờ đang là một ma pháp sư cấp độ 2.
Thể chất sau cải tạo giờ đã có thể sánh ngang được với Vô Cấu cảnh tông sư, cộng thêm khả năng tạm thời hấp thu tu vi của người khác, giúp hắn có chiến lực đủ để đương đầu cảnh giới thứ sáu.
Bên cạnh đó, không thể không kể tới những cơ quan nội tạng đã được Sinh Cơ Cường Thể Thuật cải tạo lại.
Hiện tại, dạ dày tinh thể với khả năng nghiên cứu đã lập được nhiều công lao nhất.
Xếp phía sau là não bộ được cường hóa bởi Phân Hồn Quy Nhất Thuật.
Hắn có thể cảm nhận được, tất cả các cơ quan còn lại đều có tác dụng riêng, chỉ là hắn vẫn chưa thể tìm ra cách để khai thác triệt để chúng.
Về tri thức, hắn hiện nắm trong tay Chư Thiên Vận Mệnh Kinh và Thanh Long Dịch Dung Thuật, cùng hàng loạt những môn công pháp tu luyện của các võ giả, kiến thức khoa học công nghệ của Đại Ung, và gần nhất là kiếm đạo thu được từ tàn hồn của nữ kiếm tu.
Có thể nói, kể từ khi đặt chân vào thế giới mới, hệ thống sức mạnh của hắn từ đầu tới giờ vẫn luôn tạp nham, không thành một chỉnh thể.
Nên điều đầu tiên hắn nghĩ tới lúc này chính là chế tạo công pháp mới, để cảnh giới thực sự tăng trưởng.
Thông thường, các võ giả sẽ tích trữ năng lượng của họ bên trong đan điền khí hải, nhưng thân là một người đa nghi, Nguyễn An Bình chắc chắn sẽ không thể nào tin tưởng vào thứ đan điền như xúc tu kéo dài của một thực thể chưa biết.
Vì vậy, hắn quyết định hạch tâm khi tu luyện là ngũ tạng, và chúng cũng sẽ là những cơ quan lưu trữ năng lượng của hắn.
Nếu như bất cứ võ giả nào nghe được ý tưởng của Nguyễn An Bình, họ đều sẽ cho rằng hắn là một kẻ điên.
Về cơ bản, trên người một võ giả khi bắt đầu tu luyện, chỉ có đan điền mới là cơ quan thích hợp nhất để chứa đựng nội lực.
Còn về ngũ tạng không phải không thể chứa, nhưng sớm muộn tạng khí cũng phải suy kiệt, thậm chí quá tải và nổ tung vì một nguồn năng lượng quá sức với thân thể phàm trần.
Nhưng với Nguyễn An Bình, hắn tạo ra một thể chất đặc thù cho chính bản thân, ngũ tạng của hắn thậm chí còn có khả năng dự trữ nguồn năng lượng khổng lồ, vượt quá 27 đan điền bên trong thanh Huyết Lộ.
Nghĩ là làm, số lượng tu vi khổng lồ hắn thu được vốn tồn trữ bên trong máu thịt và ma kiếm nhanh chóng được hàng loạt đan điền chuyển hóa, biến thành dạng năng lượng cơ bản nhất của võ đạo, nội lực.
Mà muốn vận chuyển nội lực, như vậy cần phải có công pháp hướng dẫn, giống như một bản đồ với đầy những chú giải, chỉ lối vận chuyển năng lượng như thế nào cho hiệu quả nhất.
Với các võ giả, điều này chẳng khác nào chuyển hàng trên những con đường đất lầy lội, khi kinh mạch vừa hẹp, vừa có nhiều đường vòng.
Còn Nguyễn An Bình lại là một trường hợp khác, thân thể hắn vốn không có đan điền hay kinh mạch, nếu không có đường, hắn có thể dùng khả năng điều khiển ở cấp độ tế bào, chế tạo ra những kinh mạch thông suốt tới gần như không tưởng, đó còn chưa kể Thanh Huyết lộ trong người cũng có thể biến hình thành kinh mạch.
Nên nội lực tinh thuần cứ như vậy mà truyền vào ngũ tạng của hắn.
Cảm giác giống như có dòng nước ấm lan tràn khắp thân thể khiến hắn cảm thấy khá thoải mái.
Nhớ những ngày tu luyện để trở thành pháp sư, hắn lúc nào cũng phải ôm đầu khóc thét vì bộ não kêu gào đau đớn, chẳng mấy khi cảm thấy dễ chịu như thế này.
“Như vậy thì ta chắc cũng đi vào một thể hệ võ đạo mới rồi đi.
Nên cảnh giới đầu tiên có thể gọi là Ngũ Tạng cảnh.”
Nguyễn An Bình dần dần quen thuộc với dòng năng lượng chảy vào trong ngũ tạng, hắn dần tăng cường độ dòng chảy đó lên, cho tới khi tự đặt bản thân tới giới hạn.
Chợt, trong tầm nhìn thấu thị, hắn chứng kiến các cơ quan nội tạng của mình đang dần bão hòa nội lực và tỏa ra đủ loại hào quang, kèm theo đó là từng phù văn ma pháp cũng dần thức tỉnh.
Với một cái búng tay nhẹ, một ngọn lửa trắng như gột rửa tâm linh xuất hiện ngay trên đầu ngón tay hắn.
“Đây là ngọn lửa của Tâm Linh Đèn Cầy mà?
Chẳng lẽ, ta có thể sử dụng lại ma pháp rồi sao?
Không, chính xác hơn là thông qua thể hệ võ đạo do ta tự chế, cùng với thể chất đặc thù của ta, ma pháp đã được điều chỉnh cho thích hợp để có thể sử dụng tại thế giới này!”
Nguyễn An Bình cảm nhận được, để thắp lên ngọn lửa vừa rồi, thứ hắn tiêu hao không phải là ma lực, mà là chân khí do nội lực cô đặc lại mà thành.
Nhưng với tiến độ tổng hợp chân khí hiện tại, hắn cảm thấy dù cho có tiêu tốn vài ngày cũng không thể thả ra được một ma pháp cơ bản nhất.
“Không, không được, tốc độ tu luyện hiện tại của ta vẫn quá chậm.
Phải nhanh, nhanh hơn nữa.”
Trong đầu Nguyễn An Bình, bộ não với Phân Hồn Quy Nhất Thuật được sử dụng.
Vô số những suy nghĩ liên tục được phân tách, đàm đạo, tranh cãi, như một đoàn đội khoa học ngàn người đang không ngừng nghiên cứu công nghệ mới.
Cho tới khi các phân thân ý thức không còn ý kiến đối lập, hắn gộp lại toàn bộ suy nghĩ, và cho ra một môn công pháp mới.
Nội Công Tổng Hợp Pháp.
Lại một môn công pháp là viễn tưởng với các võ giả khác, nhưng không thể làm khó được kẻ luôn có thể cải tạo lại bản thân.
Trong ngũ tạng của Nguyễn An Bình, từng cơ quan giống như bong bóng cá dần xuất hiện, cấu tạo của chúng chỉ có thể nói giống y hệt đan điền của các võ giả, nhưng chỉ có thể sao chép được khả năng tổng hợp nội lực thành chân khí.
Cảnh giới thứ hai, Hợp Khí cứ như vậy được hắn chế tạo.