Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
pokemon-trainer-nay-cuc-ky-ngao-man

Pokemon: Nhà Huấn Luyện Này Cực Kỳ Ngạo Mạn

Tháng mười một 24, 2025
Chương 617: Chúng Ta Kết Hôn Rồi (Đại Kết Cục) Chương 616: Chung Kết! Mammon Đấu Tiểu Chiếu! Tối Cường Tư Thái Của Ta!
chay-tron-phim-truong.jpg

Chạy Trốn Phim Trường

Tháng 1 19, 2025
Chương 1951. Triển vọng tương lai - TOÀN VĂN HOÀN Chương 1950. Lời nguyện cầu
Đấu Chiến Thần Hoàng

Học Phách Nhật Bản Bạn Gái

Tháng 1 15, 2025
Chương 222. Nhìn một hồi long trọng hoa hỏa Chương 221. Chúng ta đính hôn!
giai-tri-chi-ton-vu-em.jpg

Giải Trí Chí Tôn Vú Em

Tháng 1 21, 2025
Chương 77. Gặp lại tiểu mèo hoang Chương 61. Rốt cuộc là người nào tịch mịch
ta-nhat-duoc-mot-bo-trung-sinh-may-vi-tinh-xach-tay.jpg

Ta Nhặt Được Một Bộ Trùng Sinh Máy Vi Tính Xách Tay

Tháng 1 5, 2026
Chương 287: 3 giây thời gian không đến, tranh mua trống không. (cầu đặt mua) Chương 284: : Không chịu nổi, tranh thủ thời gian mở bán a. (cầu đặt mua)
2af2027a611dfe30f8b619ba66b052a7

Hokage Chi Naruto Trở Về

Tháng 1 15, 2025
Chương 518. Tru thần cuộc chiến (8) Chương 517. Tru thần cuộc chiến (7)
thien-tuyen-gia-du-hi.jpg

Thiên Tuyển Giả Du Hí

Tháng 1 26, 2025
Chương 1338. Chân chính Thời Gian Chi Đạo Chương 1337. Siêu thoát
thu-toc-vo-danh.jpg

Thứ Tộc Vô Danh

Tháng 1 25, 2025
Chương 498. Phiên ngoại thiên từ đầu đến cuối Chương 498. Kết thúc cùng bắt đầu
  1. Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
  2. Chương 391: Phường thị loạn.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 391: Phường thị loạn.

Nghe Lục Thanh nói phường thị không còn tồn tại lâu nữa, người biết chuyện đều hiểu nơi đây sắp bị xóa sổ.

Nhưng trong các đường chủ của Thanh Long bang, ngoài Kim Hổ và Mộc Xà đường chủ, ba người còn lại hoàn toàn mù mờ trước thông tin này, và nghĩ rằng có một thế lực cực mạnh sắp chia cắt lợi ích tại Lê Minh phường thị.

Dù đang trong trạng thái áp chế cảnh giới, nhưng Nguyễn An Bình cũng có thể đọc được phần nào suy nghĩ của những kẻ xung quanh.

Ba đường chủ khác vừa xem quyết định của Lục Thanh là nguy cơ, nhưng cũng là cơ hội để chúng tách ra lập thế lực riêng.

Dù sao họ cũng là những võ giả Khai Mạch cảnh đỉnh phong, hoàn toàn đủ mặt mũi để khai sáng bang hội mới.

Và với sự chỉ điểm tu luyện của Thanh Long bang chủ trong nhiều năm qua, bọn họ tự tin có thể đột phá Vô Cấu cảnh, đủ sức lập ra thế lực thống lĩnh một góc Lê Minh phường thị.

Cuộc họp nội bộ bang phái vẫn tiếp tục sau đó, với mục tiêu được bang chủ Lục Thanh đặt ra là quét sạch tất cả gián điệp chỉ sau nửa ngày.

Khi rời cuộc họp, trên người vị đường chủ nào cũng đằng đằng sát khí.

Trở lại Kim Hổ Đường, Nguyễn An Bình ngồi vắt chân lên trên bàn trà, hai tay gối đầu đầy vẻ suy tư.

“Giờ ta có thể chắc chắn, bang chủ Thanh Long bang đúng là người của triều đình, nhưng ta đoán với cái tính thà giết nhầm còn hơn bỏ sót của Trấn Vũ Ty, Lê Minh phường thị sớm muộn cũng sẽ bị hủy diệt.

Như vậy, kế hoạch của tên Lục Thanh đó ngoài làm tình hình của phường thị hỗn loạn hơn, nó gần như là vô dụng…”

Nghĩ tới đây, Nguyễn An Bình chợt nở nụ cười nhạt.

“Không đúng.

Dù sao người ta cũng là nhân viên tình báo của Đại Ung, chắc chắn cũng phải có cách chạy trốn khỏi Lê Minh phường thị.

Nếu ta đã không biết làm thế nào để rời khỏi mặt đất, như vậy, cứ đi theo người biết chuyện mà làm.”

Ngay lập tức, hắn sai người bắn pháo hiệu, cho tập hợp toàn bộ bang chúng trong Kim Hổ Đường lại.

Ngước nhìn trời cao, cũng có thể thấy pháo hiệu đã được bắn lên từ các phương hướng khác.

Nhìn hành động tập hợp bất thường của Thanh Long bang, các thế lực bên trong Lê Minh phường thị đều có cảm giác một chuyện lớn nào đó sắp xảy ra.

Chỉ một cái cựa mình từ bang phái số một số hai tại phường thị, cũng đủ để khiến cho các tán tu và những thế lực khác ăn ngủ không yên.

Đứng nhìn khu phố bên dưới qua cửa sổ tầng năm, Nguyễn An Bình cảm nhận được, sau khi pháo hiệu tập hợp được bắn lên, không chỉ có đám bang chúng dưới quyền của hắn trở về, mà còn có hàng tá những thám báo thuộc các thế lực khác đang rình coi nơi đây.

“Chậc, thật là náo nhiệt a.

Bang chủ chỉ nói là triệu tập tất cả thủ hạ về, rồi xử lý đám phản bội, nhưng hắn không yêu cầu phải giữ bí mật tuyệt đối, nên chắc để mặc đám thám báo kia lượn lờ bên ngoài cũng không thành vấn đề nhỉ?”

Chợt, hắn lắc đầu, dẹp bỏ suy nghĩ đó.

“Ai, nếu như là bản thân ta ngồi vào vị trí Kim Hổ đường chủ này, ta sẽ làm như vậy.

Nhưng giờ, ta đang đóng vai Thạch Lâm, kẻ sẽ không để lại chút điểm yếu nào để người vạch lá tìm sâu. Nên…”

Từ trên người Nguyễn An Bình, một luồng khí áp mạnh mẽ được giải phóng, hóa thành cơn cuồng phong, khiến phạm vi vài con phố quanh tòa nhà Kim Hổ Đường trở nên mờ mịt.

Ngay lập tức, toàn bộ đám thám báo và các nhân viên khả nghi đều cảm thấy rùng mình, như vừa có vật gì đó sắc bén lướt qua người họ.

Một mùi máu tươi cùng cảm giác nhoi nhói xuất hiện, cảnh báo chúng đã có chuyện gì xảy ra.

“Chạy, chạy mau! Đây là Canh Kim Khí Kình của Kim Hổ đường chủ!”

Chỉ sau một hơi, tất cả những vị khách không mời mà tới đều đã bị dọa sợ, làm cả khu phố chìm trong bầu không khí yên tĩnh tới dọa người.

Đúng lúc này, cánh cửa phía sau lưng Nguyễn An Bình chợt vang lên tiếng gõ.

“Đường chủ, các huynh đệ trong phân đường chúng ta đều đã được tập trung đầy đủ theo lệnh ngài.” – Một tên bang chúng tới báo tin nói vọng vào trong.

“Tốt, các ngươi chờ một chút, ta ra ngay.”

Nguyễn An Bình chỉnh trang lại y quan, thong dong bước đi.

Tại hội trường ở tầng hai, nơi diễn ra những buổi họp mặt và tổng kết cuối năm, giờ đã có hơn 300 bang chúng chen chúc đứng tại đây.

Bầu không khí ồn ào như chợ vỡ kéo dài, cho tới khi Kim Hổ đường chủ xuất hiện.

Ánh mắt của “Thạch Lâm” lúc này đảo qua xung quanh, khiến toàn bộ đám du côn lưu manh phải câm nín.

“Các vị, ta biết ngày hôm nay chẳng phải là ngày cuối tháng hay tổng kết cuối năm, nên rất nhiều người thắc mắc, tại sao chúng ta lại có một buổi họp mặt bất thường.

Như vậy, ta cũng không dông dài mà đi thẳng vào vấn đề chính.

Ta đọc tên ai thì người đó đứng lên trước.”

Nói rồi, Nguyễn An Bình lấy ra một bản danh sách gồm 12 cái tên.

“Đầu tiên là đầu mục Hùng Bưu.

Người thứ hai là Trịnh Xuân.

Thứ ba là Cường Hổ…”

Rất nhanh chóng, những bang chúng có tên đều đã được gọi lên, hồi hộp, không biết đường chủ có nhiệm vụ nào muốn giao cho mình.

Nhưng ngay sau đó, cảm giác đợi chờ ấy đã hóa thành sợ hãi, khi từng tiếng phán quyết lạnh lùng đầy băng giá vang lên.

“Ngày hôm nay chúng ta ở đây không phải để tuyên dương ai, hay giao cho ai nhiệm vụ cụ thể gì.

Vì sau khi phát hiện đầu mục Trần Tri Chu của Kim Hổ Đường chúng ta là gian tế, bang chủ đã nổi cơn thịnh nộ, hạ cho tất cả đường khẩu tử mệnh lệnh.

Từ giờ trở đi, Thanh Long bang chúng ta mở một cuộc điều tra, quét sạch toàn bộ đám gián điệp được cài vào trong bang phái.

Và tất cả những người ta đọc tên ở đây, bọn họ đều có dính dáng ít nhiều tới các thế lực bên ngoài.”

Nghe hắn nói vậy, đám người được gọi lên giật mình, muốn lao đi tìm một lối thoát.

Nhưng khi cả bọn vừa khom người, Canh Kim Khí Kình được “Thạch Lâm” thả ra đã trấn áp cả hội trường.

Bầu không khí xung quanh đặc sệt như bùn lầy, áp lực đè lên nặng như núi, phổi điên cuồng co lại khi dưỡng khí bị tước đoạt, ngay sau đó, cảm giác bất lực bao phủ trong lòng đám người, khi một luồng khí kình sắc bén đã đánh thủng đan điền của chúng.

Cho tới khi có thể hít thở một lần nữa, đám người Hùng Bưu giờ nhìn về phía “Thạch đường chủ” với ánh mắt đầy vẻ oán độc.

“Họ Thạch! Hôm trước ngươi vì kiêng kỵ lão Trần đã bước vào Tụ Khí đỉnh phong, có thể thay thế vị trí đường chủ của ngươi bất cứ lúc nào.

Vì vậy ngươi mới bày kế, vu khống hắn là gián điệp, rồi sau đó vượt quyền, chém giết bang chúng mà không qua xét xử!

Giờ, khi mà thi thể của huynh đệ còn chưa kịp lạnh, ngươi lại ra tay ác độc, muốn xử lý chúng ta…”

Hùng Bưu còn chưa nói hết câu, bàn chân nặng nề của “Thạch Lâm” đã đè lên cổ, khiến hắn cứng họng chẳng thể nói một lời.

Nguyễn An Bình không nhìn ánh mắt đầy vẻ chán ghét tới từ đám bang chúng xung quanh.

Hắn chỉ nhẹ nhàng lấy ra từng tờ bằng chứng.

“Hùng Bưu tối ba ngày trước đi uống rượu với người của Hắc Đao bang, sáng hôm sau có huynh đệ phát hiện ra ngươi mang theo một túi bạc 300 lạng.”

“Trịnh Xuân tối ba ngày hôm trước…”

Từng chứng cứ liên tục được Nguyễn An Bình đưa ra, nhưng chừng đó không thể nào khiến đám bang chúng xung quanh bỏ đi sự nghi ngờ.

Nhưng với một người sắp rời khỏi Thanh Long bang như hắn, chuyện người xung quanh phán xét cái thân phận giả mạo này như thế nào cũng không quan trọng.

Cho tới khi toàn bộ bằng chứng được công bố, dưới mặt sàn đã có thêm 12 bộ thi thể, máu nhuộm đỏ cả một vùng.

“Được rồi, phản tặc đã bị trừ bỏ.

Mọi người dọn dẹp rồi về vị trí.”

Nguyễn An Bình lạnh lùng ra lệnh, và rời đi như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Hắn có thể cảm nhận, đám người Kim Hổ Đường dù vẫn không phục, nhưng chúng vẫn ngoan ngoãn nghe lời mà dọn dẹp.

Trở về văn phòng tầng 5, hắn bấm điện thoại, báo cáo tiến độ công việc với phó bang chủ.

Nhưng ngay một giây sau, sắc mặt Nguyễn An Bình đã phải trầm xuống.

Gọi liên tục 5 cuộc mà không có ai nghe máy, chuyện này không bình thường một chút nào.

Chỉ vài giây sau, tại trước cửa tổng bộ của Thanh Long bang.

Ngoài Mộc Xà đường chủ không có mặt ra, tất cả các vị đường chủ còn lại đều vội vàng chạy tới.

Bốn người đều nhìn nhau không nói lên lời.

Thần sắc ai nấy đều nặng nề đã nói lên tất cả.

Như những quân cờ đã không còn giá trị, bọn họ đều đã bị Lục Thanh bỏ rơi.

Không nói gì nhiều, những kẻ bị bỏ lại tiến thẳng vào tổng bộ của bang phái.

Nhìn qua, nơi đây vẫn hoạt động bình thường, nhưng y quán đã đóng cửa, các vị y sư không biết đã biến đâu mất, cũng chẳng thấy bóng dáng của tứ đại hộ pháp, đừng nói gì vị bang chủ thần bí kia.

Giờ, Nguyễn An Bình cũng chỉ có thể trầm mặc, hắn còn chưa kịp rời Thanh Long bang mà bang chủ đã mang theo thân tín chạy trốn trước.

Đám người cứ như vậy lục tìm cho tới tận đêm khuya, khi bầu không khí nặng nề bao phủ sảnh đường vắng.

“Các vị, ta đã tìm kiếm khắp mọi nơi, nhưng không hề phát hiện giấu vết của đám người bang chủ.” – Thủy Long đường chủ run giọng trình bày phát hiện của hắn.

“Ta cũng vậy.” – Thổ Lân đường chủ trầm giọng nói.

“Bổn đường chủ là người thân thiết với Mộc Xà đường chủ nhất, nhưng ta cũng không tìm thấy dấu vết của nàng.” – Hỏa Ưng đường chủ lắc đầu cười khổ.

Khi ai nấy đều trình bày xong phát hiện của mình, ba người nhìn về phía Nguyễn An Bình, muốn “Kim Hổ đường chủ” nói ra chút manh mối.

Nhưng hắn chỉ cười khổ lắc đầu, khiến những người còn lại đều thở dài thất vọng.

Trong lúc ba vị đường chủ còn lại đã bắt đầu ngấm ngầm bàn chuyện chia cắt di sản của Thanh Long bang, hắn đã quay người rời đi, bỏ lại lệnh bài của Kim Hổ đường chủ.

“Rốt cuộc thì tên Lục Thanh cùng mấy người còn lại đã chạy đi đâu a?

Ta đã xem qua tất cả camera trong bang phái, cũng kiểm tra toàn bộ mật đạo trong phạm vi tổng bộ Thanh Long bang, mà vẫn không tìm ra bất cứ dấu vết nào.

Quả nhiên là người có xuất thân từ cơ quan tình báo của Đại Ung có khác.

Nhưng rốt cuộc, đám người đó quấy cho nước đục như thế này để làm gì chứ?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phu-nhan-xin-dung-tay.jpg
Phu Nhân Xin Dừng Tay
Tháng 1 14, 2026
tu-one-piece-bat-dau-than-cap-tien-hoa.jpg
Từ One Piece Bắt Đầu Thần Cấp Tiến Hóa
Tháng 2 3, 2025
trong-sinh-dai-phan-phai.jpg
Trọng Sinh Đại Phản Phái
Tháng 2 1, 2025
goi-nguoi-di-chiu-chet-khong-co-de-nguoi-vo-dich
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch
Tháng mười một 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved