Chương 390: Thanh Long bang.
Trụ sở của Thanh Long bang, thư phòng dành cho bang chủ.
Lúc này, một thanh niên khoảng 28 tuổi, gương mặt u sầu, khoác trên mình bộ áo bào xanh lam, đang cầm trong tay ly trà, không ngừng bàn luận đủ chuyện trên trời dưới đất với một ông chú trung niên đối diện.
“Ta vừa nghe đám thủ hạ phía dưới nói, Thạch Lâm đường chủ của chúng ta đã ra tay để xử lý tên Trần Tri Chu kia.
Ngươi thấy chuyện này như thế nào, lão Bộ?”
Người thanh niên ấy chính là Lục Thanh, bang chủ của Thanh Long bang, còn người ngồi đối diện hắn là phó bang chủ Bộ Phàm.
“Haha, bang chủ, để cho tên Thạch Lâm kia thủ tiêu Trần Tri Chu, đó chẳng phải là ý đồ của ngài sao?
Đáng lẽ ra, chúng ta nên làm theo từng bước một, điều tra thật rõ thực lực, danh tính và cả người đứng sau hắn.
Nhưng có vẻ, lần này ngài lại không muốn chờ đợi nữa.”
Bộ Phàm vừa nhấp nhẹ ly trà, vừa nhìn về phía Lục Thanh.
Nghe vậy, vị bang chủ lắc nhẹ đầu.
“Lão Bộ, ngươi chắc cũng biết công việc trước kia của ta mà.
Ta chỉ đang tự vệ trong cái tình cảnh hỏng bét này thôi.”
Thở dài, ánh mắt của Thanh Long bang chủ không nhịn được mà liếc nhìn trời cao, để rồi vô số những tin tức từ Sơn Hà Xã Tắc Đại Trận truyền vào, làm hắn nhức đầu khó chịu.
“Hiện tại Phong Hàn Huyện đã hoàn toàn bị phong tỏa, vực ngoại thiên ma lại đang bị bao vây tại nơi đây.
Nếu như triều đình bắt được thiên ma, mọi người có thể sống thật tốt nửa quãng đời còn lại trong cái huyện đã bị phong tỏa hoàn toàn này.
Nhưng nếu lâu ngày không tìm được tung tích của đối phương, ta nghĩ mạng của chúng ta khi đó khó lòng giữ được.”
Nghe bang chủ nói như vậy, Bộ Phàm cũng phải nghiêm túc, lão ôm quyền, xin hắn chỉ giáo nhiều hơn.
“Bang chủ, ý của ngài là sao chứ?
Chẳng lẽ triều đình lại không nói lý như vậy, muốn diệt sạch cả địa phận Phong Hàn huyện hay sao?”
Nhìn vào ly trà đang sóng sánh trong bàn tay run rẩy của phó bang chủ, Lục Thanh nở một nụ cười khổ.
“Triều đình đương nhiên là không nói lý rồi a.
Ngươi nên biết, sự kiện Thiên Cơ Các ở 9000 năm trước đã ảnh hưởng tới cả trăm quận thành, khiến cả ngàn tỷ người bỏ mạng.
Nhưng thực chất, chỉ có 10 quận thành bị ảnh hưởng trực tiếp từ tổ chức cấm kỵ đó.
Còn lại, hơn 90 quận thành bị ảnh hưởng gián tiếp mà cũng bị Trấn Vũ Ty xóa sổ không thương tiếc.
Từng là một thành viên trong lực lượng tình báo bí mật của đế quốc, ta từng thấy qua cách điều tra liên đới của quân đội Đại Ung khắc nghiệt đến thế nào.
Chỉ cần ngươi xuất hiện tại khu vực bị tình nghi vực ngoại thiên ma từng đi qua, hay có vết tích của cấm kỵ.
Cả khu phố, thậm chí là cửu tộc nhà ngươi đều sẽ bị vạ lây, bị kéo vào những vòng tra hỏi tưởng chừng không hồi kết.”
Nghe bang chủ nói vậy, Bộ Phàm giờ vẫn không ngừng run tay, cố gắng uống cạn ly trà.
“Như vậy, bang chủ đúng là anh minh…
Tên Trần Tri Chu đó… hay bất cứ ai có nhiều điểm đáng ngờ thì cứ thẳng tay trừ bỏ là hợp lý nhất.
Như vậy, bang chủ… chúng ta liệu có nên trừ bỏ tất cả những cọc ngầm mà những thế lực khác để lại trong Thanh Long bang hay không?”
Lục Thanh nhắm mắt, gật đầu trước ý kiến của phó bang chủ.
Thấy vậy, Bộ Phàm gật đầu, hiểu ý.
Lão ôm quyền và nhanh chóng rời đi.
Cảm nhận người đã không còn ở đây, bang chủ Thanh Long bang mở mắt, nhìn về phía sâu trong hẻm núi của Lê Minh phường thị.
“Haha, người của triều đình sẽ bỏ qua cho Thanh Long bang sao? Nực cười.
Tất cả những hành động giãy dụa này, chỉ có thể đảm bảo chúng ta sẽ không bị đội sát thủ chuyên nghiệp của Trấn Vũ Ty truy sát tới tận cùng.”
Lúc này, tại tầng năm của Kim Hổ Đường.
Nguyễn An Bình trong hình dạng của Thạch Lâm giờ nhìn ra ngoài cửa sổ với gương mặt nặng nề.
Ánh mắt hắn nhìn sâu vào trong hẻm núi, nơi có lối đi dẫn vào thế giới dưới lòng đất.
Trong ký ức của Kim Hổ đường chủ, hắn cũng biết được, lối vào hiện tại đã bị phong ấn bởi trận pháp do đại năng thuộc cảnh giới thứ bảy, Khống Vực cảnh bày ra.
Có vẻ, do đã trải qua hàng ngàn năm bị phá bỏ từ cả mặt đất lẫn lòng đất, nên uy lực của trận pháp đó đã giảm đi vô số lần.
Hiện tại, trong một tháng, sẽ có 1 ngày trận pháp được mở ra.
Nhưng xui cho Nguyễn An Bình, lần gần nhất trận pháp được mở là vào nửa tháng trước, và hắn cần chờ đợi ít nhất là hai tuần để tiến vào trong lòng đất.
Nghĩ tới đây, ánh mắt hắn không tự chủ được mà nhìn lên trời cao.
Dù không biết đám người của Đại Ung đang tính toán gì, nhưng thời gian cho hắn đã không còn nhiều nữa.
Đúng lúc này, điện thoại bàn cũ nát của Thạch Lâm rung chuông bần bật, khiến một con ốc lỏng ra.
Nguyễn An Bình một tay nhấc máy cẩn thận, tránh việc đứt cáp, tay còn lại xoắn con ốc vít về chỗ cũ.
Ngay lập tức, một giọng nói xa lạ vang lên từ phía bên kia đầu máy.
“Kim Hổ đường chủ, chắc giờ ngươi đã xử lý xong tên gián điệp Trần Tri Chu rồi nhỉ?
Ngươi làm rất tốt.
Giờ thì quay trở lại tổng bộ, bang chủ đang có một cuộc họp khẩn muốn tất cả chúng ta cùng tham gia.”
Lục tìm trong ký ức của Thạch Lâm, Nguyễn An Bình nhận ra, giọng nói từ phía bên kia thuộc về Bộ Phàm, người được gọi là hữu phó bang chủ.
“Được rồi, Bộ bang chủ, ta đã biết.” – Hắn bắt chước giọng điệu nịnh nọt của Kim Hổ đường chủ đã bỏ mình.
“Hừm, Thạch Lâm, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần, ta chỉ là cánh tay phải của bang chủ mà thôi.”
Dù miệng nói như vậy, nhưng Nguyễn An Bình cũng có thể cảm nhận được ý cười có trong câu trả lời của đối phương.
Cẩn thận dập máy, hắn không nhịn được mà thở dài.
“Chậc, ta còn nghĩ thăng chức là có thể nghỉ ngơi mò cá được vài ngày, ai ngờ ghế còn chưa ngồi nóng thì đã bị các sếp gọi đi họp.
Hy vọng trong cuộc họp có nội dung nào đó làm ta sáng mắt, nếu không thì ta chẳng muốn vừa họp vừa ngáp ngủ chút nào.”
Lẩm bẩm chửi bậy xong, “tân nhiệm” Kim Hổ đường chủ lập tức lên đường trở lại tổng bộ.
Bước chân vào đại sảnh sạch sẽ của Thanh Long bang, ánh mắt Nguyễn An Bình không tự chủ được mà nhìn về phía y quán.
Dù sao đó là nơi hắn nán lại lâu nhất kể từ khi đặt chân tới thế giới này.
Sau khi đi qua một diễn võ trường và vài khu tiểu viện.
Hắn bước chân vào Tụ Nghĩa Đường của bang phái, nhìn trúng chiếc ghế có hai chữ Kim Hổ và ngồi lên.
Nguyễn An Bình đảo mắt, nhìn qua xung quanh.
Lúc này, bốn vị đường chủ khác cũng đã ngồi vào vị trí dành cho họ từ lâu.
Hỏa Ưng đường chủ là một mỹ phụ tóc đỏ rực, khoác trên mình bộ sườn xám đen với những chi tiết trang trí đỏ lửa.
Đường chủ của Thủy Long đường là một tên thư sinh tóc xanh trắng, lúc nào cũng nở một nụ cười gian xảo như một con hồ ly.
Liếc sang bên phải, nếu như không nhìn kỹ, “Kim Hổ đường chủ” cũng không nghĩ ra được sinh vật đang ngồi bên cạnh mình là con người.
Thổ Lân đường chủ là một người đàn ông to lớn, thân cao hơn 3 mét, thể hình vạm vỡ, lông tóc rậm rạp như một con gấu nâu, hắn ngồi trên ghế mà làm ghế gỗ phải biến dạng, khiến Nguyễn An Bình cảm thấy Thanh Long bang nên làm một chiếc ghế riêng cho người này.
Và cuối cùng, ánh mắt hắn đảo về bên trái, nơi thiếu nữ váy xanh của Mộc Xà Đường đang ngồi phe phẩy chiếc quạt tròn.
Nghe nói, nàng là con gái của bang chủ, nên tuổi còn trẻ đã có thể nắm trong tay một phân đường.
Còn về tên của từng người?
Trong ký ức của Thạch Lâm có ghi nhớ, nhưng Nguyễn An Bình cũng chẳng hề quan tâm.
Dù sao thì hắn cũng chỉ ở lại Thanh Long bang trong nửa tháng nữa, khi đó mọi người ai đi đường nấy, sao hắn còn phải ghi nhớ tên người xa lạ cho mệt đầu?
Chợt, Nguyễn An Bình cảm nhận được những ánh mắt đầy vẻ khinh thường đang hướng thẳng về phía mình, chính xác hơn là những ánh nhìn đầy vẻ phán xét thân phận “Thạch Lâm” của hắn.
Thanh Long bang về cơ bản là một tổ chức tình báo, nên rất có thể, chuyện Kim Hổ đường chủ triệt hạ chính cấp dưới để giữ ghế cũng đã truyền ra.
Hành động hèn hạ đáng khinh bỉ như vậy thì bị người khinh thường cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng Thạch Lâm đã bỏ mình lại không cần phải chịu những ánh mắt khinh miệt, còn Nguyễn An Bình làm thế thân giờ phải nếm đủ.
Khi hắn còn đang cảm thấy khó chịu, muốn trừng mắt nhìn lại đám người kia.
Chợt, từng bước chân dồn dập bắt đầu vang lên phía bên ngoài Tụ Nghĩa Đường.
Bước vào đầu tiên là tứ đại hộ pháp, những cao thủ lúc nào cũng ẩn giấu danh tính phía sau lớp áo giáp thần bí.
Nguyễn An Bình nhìn ra, trang bị của đám người này chính là giáp quân dụng chỉ dành cho các Phi Thiên đại tông sư, nhưng đã được Thanh Long bang độ chế lại, bằng rất nhiều loại trang bị lạ cùng những chi tiết vảy rồng xanh màu lam ngọc đặc trưng.
Nhìn vào tứ đại hộ pháp, hắn không tin phía sau những bộ giáp đó chỉ là một đám Vô Cấu cảnh thuộc một bang phái nhỏ.
Bước ngay phía sau lúc này là bang chủ Lục Thanh, hữu phó bang chủ Bộ Phàm, và một mỹ nhân lạnh lùng là tả phó bang chủ Mạc Lam Ảnh, cũng là bang chủ phu nhân.
Khi tất cả cao tầng của bang phái đã có mặt đầy đủ.
Bang chủ Thanh Long bang bấm nhẹ vào nút bấm trên chủ vị, một hình chiếu ba chiều lập tức hiện lên trước mặt mọi người.
Đây là một danh sách dài các bang chúng trong năm đường khẩu.
Nhìn vào hình chiếu và lục tìm trong ký ức của Thạch Lâm, Nguyễn An Bình phát hiện ra, những kẻ có tên trong danh sách đó đều là các gián điệp hai mang do nhiều bang phái và các tổ chức lớn nhỏ trong Lê Minh phường thị cài vào.
“Các vị, nhìn vào danh sách này.
Ta nghĩ mọi người đã nghĩ tới chuyện gì rồi, đúng chứ?” – Bang chủ Lục Thanh lạnh lùng nói.
Chứng kiến danh sách đó, Hỏa Ưng đường chủ là người đầu tiên đứng lên phản đối.
“Bang chủ, hiện tại thế cục của Lê Minh phường thị đang trong trạng thái cân bằng, rất thích hợp để chúng ta phát triển.
Nhưng nếu chỉ vì lợi ích nhất thời mà xóa sổ toàn bộ tai mắt của những thế lực khác, khi đó Thanh Long bang chúng ta sẽ là tâm điểm bị tất cả các thế lực nhắm tới!”
Nghe vậy, ngoài Nguyễn An Bình và Mộc Xà đường chủ ra, hai đường chủ còn lại cũng gật đầu đồng ý.
Nghe những lời phản bác đó, Lục Thanh lạnh lùng đáp.
“Các vị, vậy nếu ta nói Lê Minh phường thị không tồn tại được quá nửa tháng nữa.
Như vậy, mọi người cảm thấy đám gián điệp đó còn hữu dụng sao?”