Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-my-thuc-ngau-nhien-doi-moi-khach-hang-them-khoc

Ta Mỹ Thực Ngẫu Nhiên Đổi Mới, Khách Hàng Thèm Khóc

Tháng 1 11, 2026
Chương 826: Đại kết cục: Đại gia sẽ gặp nhau lần nữa. Chương 825: Mọi người tốt, ta là Lâm Huyền
bi-day-den-bien-cuong-thanh-tuu-phien-vuong-manh-nhat.jpg

Bị Đày Đến Biên Cương, Thành Tựu Phiên Vương Mạnh Nhất

Tháng 1 4, 2026
Chương 405: Nhân gian cấm kỵ Chương 404: Rối loạn
hong-hoang-ta-bat-chu-son-than-mo-dau-danh-dau-dai

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Tháng 12 21, 2025
Chương 360: Phá giới mà ra? (đại kết cục ) Chương 359: Hỗn Độn không có trong ngoài, ta tức là chung yên!
truong-sinh-dinh.jpg

Trường Sinh Đỉnh

Tháng 1 10, 2026
Chương 460: Quả nhiên là hắn Chương 459: Một nhà đoàn tụ
tam-quoc-bat-dau-giac-tinh-thu-nguyen-khong-gian.jpg

Tam Quốc, Bắt Đầu Giác Tỉnh Thứ Nguyên Không Gian

Tháng 1 5, 2026
Chương 929: Phù văn bom. Chương 928: Băng Tuyết Cự Nhân.
thanh-ha-ma-su.jpg

Thanh Hà Ma Sư

Tháng 1 11, 2026
Chương 259: Lục Mang Diệp (1) Chương 258: Độc kế (2)
tu-sung-vat-tiem-bat-dau.jpg

Từ Sủng Vật Tiệm Bắt Đầu

Tháng 1 10, 2026
Chương 1000 : Đánh rắn động cỏ Chương 999: Không giống như là tới gặp người quen
tan-the-bat-dau-bi-nha-ben-ngu-ty-day-nguoc

Tận Thế: Bắt Đầu Bị Nhà Bên Ngự Tỷ Đẩy Ngược

Tháng mười một 11, 2025
Chương 529: Đại kết cục! Chương 528: Zombie không phải tận thế, mà là tương lai ánh rạng đông
  1. Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
  2. Chương 389: Kim Hổ đường chủ.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 389: Kim Hổ đường chủ.

Sau vài ngày ở lại Thanh Long bang, Nguyễn An Bình cũng đã hiểu sơ qua về nơi đây.

Lê Minh phường thị về danh nghĩa vẫn do triều đình quản lý.

Nhưng thực chất, ai cũng nhìn ra đế quốc đã không còn đủ tinh lực để cai quản những khu vực hỗn loạn này, nhất là khi Nữ đế đang phải bận rộn đối phó với Thiên Cơ Các, và hàng tá những thảm họa do thế lực này gây ra.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Đại Ung hoàn toàn buông bỏ.

Quan phủ vẫn duy trì một văn phòng đại diện tại đây, có tác dụng giám sát và lập hồ sơ, đăng ký hộ khẩu cho dân chúng.

Vì không được quân đội trực tiếp đứng sau hậu thuẫn, nên người của triều đình phải dùng các băng đảng như Thanh Long Bang làm công cụ kiểm soát, thu thập thông tin, và dọn dẹp các mối nguy cơ tiềm ẩn.

Điều đó giải thích cho sảnh đường của một Thanh Long bang nhỏ bé lại xa hoa, chẳng kém phủ đệ của các quan lại triều đình.

Trong lúc Nguyễn An Bình còn đang suy nghĩ vu vơ về cấu trúc của Lê Minh phường thị.

Chợt, hắn cảm thấy ánh sáng bên trong phòng bệnh đã tối đi đôi chút.

Lúc này, ngay trước cửa phòng, một gã cao to với con mắt máy, cánh tay cơ khí đang không ngừng vung vẩy búa tạ, đứng chắn ngay trước cửa chính, và nở một nụ cười dữ tợn đầy vẻ đắc ý.

Kẻ đó không phải là Hùng Bưu thì ai vào đây nữa.

Không chỉ vậy, qua từng ô cửa sổ, Nguyễn An Bình cũng có thể thấy được hàng chục những Luyện Lực võ giả cùng 5 tên Tụ Khí cảnh khác đang bao vây phòng bệnh.

Trước đám bang phái người đông thế mạnh, hắn cũng chỉ nhíu mày nhẹ mà không tỏ ra bất cứ sự sợ hãi nào.

“Sao vậy, “hùng hài tử”? Lần trước bị ta dọa sợ, nên hôm nay gọi người tới để trợ uy hay sao?” – “Trần Tri Chu” bình tĩnh ứng đối.

Nhưng nghe đối thủ nói vậy, Hùng Bưu chợt cười phá lên hưng phấn.

“Haha, Trần đầu mục đừng nói đùa như vậy a?

Ta chỉ là một đầu mục nhỏ bé, làm sao có thể so với một kẻ sắp được tăng lên làm phó đường chủ như ngài được?

Lần này, đích thân đường chủ của Kim Hổ đường chúng ta gọi ngài tới, nên Trần đầu mục, chúng ta nên lên đường thôi.”

Nghe giọng điệu như thể muốn áp giải tử tù, Nguyễn An Bình cũng chỉ lắc đầu nhẹ.

Quả nhiên những biểu hiện lạ thường của hắn cũng đã bị người của Thanh Long bang để mắt tới.

Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là một phần trong kế hoạch lên chức nên hắn cũng không quan tâm.

Cứ như vậy, đầu mục “Trần Tri Chu” bị đám người Hùng Bưu đưa ra ngoài tổng bộ của Thanh Long bang, đi qua 5 con phố.

Lúc này, trước mắt Nguyễn An Bình là một tòa lâu các cao năm tầng, với mái cong được lợp từ đủ loại nhựa tái chế, từng khối kim loại được hàn gắn lại, tạo thành những bức tường phòng ngự chắc chắn.

Hắn ngẩng đầu lên thì thấy tấm bảng hiệu có ghi rõ ba chữ: Kim Hổ Đường.

Thanh Long bang là tổ chức do một Vô Cấu cảnh bang chủ cầm đầu.

Dưới trướng hắn là hai phó bang chủ, tứ đại hộ pháp và năm vị đường chủ, tất cả bọn họ đều là Khai Mạch cảnh cao thủ.

Năm vị đường chủ lần lượt chưởng quản Kim Hổ, Mộc Xà, Thủy Long, Hỏa Ưng, Thổ Lân, năm phân đường của bang phái.

Bước vào trong Kim Hổ Đường, điều đầu tiên Nguyễn An Bình chứng kiến là một nơi dơ dáy, như quán ba lộn xộn cả tuần chưa ai dọn dẹp.

Trên mặt đất, từng vỏ chai bia, vò rượu và đủ mảnh vỡ sành sứ phủ đầy cả mặt sàn còn xen lẫn chút máu tươi.

Theo ký ức mơ hồ của Trần Tri Chu cùng một vài thành viên bang phái, phòng làm việc của đường chủ là ở trên tầng 5, nên hắn tiếp tục bị áp giải tới thang máy.

Trong buồng kim loại chật chội, đám người Hùng Bưu lúc này cười gằn, dùng xích khóa chặt Nguyễn An Bình từ mọi phía.

Chất liệu của loại xích này chỉ là sắt thường, đến cả Luyện Lực cảnh cũng có thể dễ dàng thoát khốn.

Nhưng chỉ cần cho năm tên Tụ Khí võ giả truyền chân khí vào, khi đó, dù có là Khai Mạch cảnh cũng khó lòng trốn thoát.

Thấy Nguyễn An Bình ngoan ngoãn giơ tay chịu trói như vậy, đám đầu mục xung quanh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao với một đám chỉ là Tụ Khí trung kỳ và Tụ Khí hậu kỳ, việc chiến đấu chống lại Tụ Khí đỉnh phong là chuyện khiến người đau đầu.

Sau vài giây đi thang máy, “Trần Tri Chu” đã được áp giải tới trước văn phòng của đường chủ Kim Hổ Đường.

Được đám người Hùng Bưu ném lên ghế sofa.

Nguyễn An Bình đối mặt với một người đàn ông trung niên để râu dài, mái đầu hoa râm, ăn mặc như một thư sinh nho nhã, hai mắt lạnh nhạt còn đang chăm chú đọc một bản kinh thư.

Trong ký ức của tên đầu mục Thanh Long bang, người này là Thạch Lâm, cũng chính là người quản lý nơi đây.

Khí tức hắn tỏa ra là Khai Mạch sơ kỳ, vừa đủ mạnh để ngồi vào vị trí đường chủ.

Khi thấy “Trần Tri Chu” được đưa vào, người đàn ông ngồi trên ghế xoay lúc này đặt cuốn sách xuống, dùng ánh mắt sắc bén như có thể nhìn xuyên tâm hồn, gằn giọng tra hỏi.

“Trần đầu mục? Không đúng, nếu ta đoán không sai, ngươi chắc là người được một thế lực nào đó cài vào, muốn thăm dò Thanh Long bang chúng ta đi?”

Vừa nói, hắn vừa lấy một cây quạt sắt xòe ra phe phẩy.

Trong chớp mắt, từng đạo khí kình sắc bén ẩn trong từng cơn gió bay tới, dễ dàng cắt đứt sợi xích sắt còn đang được chân khí của đám người Hùng Bưu gia trì.

Dù đã được cởi trói, nhưng Nguyễn An Bình vẫn ngồi yên không động trên ghế sofa, đối mặt với Thạch Lâm như một người ngang vai phải vế, thay vì là một thủ hạ khúm núm nịnh nọt.

“Thạch đường chủ, ngài tự dưng gọi ta tới đây, vu cáo ta là gián điệp… rốt cuộc, ngài có ý đồ gì?”

Thấy một tên “thuộc hạ” dưới trướng mình có thể thoải mái đối mặt với người cao hơn cả cảnh giới, thái độ thong dong như thể tử sĩ đã thấy được cái chết của chính bản thân mình, Thạch Lâm chỉ mỉm cười, hắn vẫn nghĩ mình là kẻ nắm thế chủ động trong trò chơi mèo vờn chuột này.

“Haha, trong Thanh Long bang chúng ta, ai mà không sợ đến y quán chữa bệnh chứ?

Ngươi nhìn qua đúng là bị thương rất nặng, nhưng đó phần lớn đều là ngoại thương không đáng nhắc tới.

Dù có lấy lý do: Bị người phục kích, tâm trạng bất an nên mắc chứng vọng tưởng, vì vậy mới ở lại y quán lâu hơn bình thường… thì ngươi không thấy lý do này quá miễn cưỡng hay sao?”

Nguyễn An Bình nghe vậy cũng gật đầu đồng ý.

“Chậc, nói thật, ta vẫn muốn đóng vai thân phận Trần Tri Chu này lâu hơn chút nữa, và hy vọng rằng Thanh Long bang có thể nhắm một con mắt mở một con mắt, chơi trò lá mặt lá trái với ta.

Nhưng có vẻ, Thạch đường chủ đây lại xem việc giữ lại ta là một mối họa a.

Dù sao cảnh giới của ta cũng là “Tụ Khí cảnh đỉnh phong” có cơ hội trùng kích lên Khai Mạch cảnh, đe dọa tới cái ghế đường chủ của ngài đâu.

Nên ngài mới vội vàng, muốn trừ khử ta đi…”

Thạch Lâm nghe hắn nói vậy cũng không giữ nổi vẻ thong dong như trước.

Theo cách hành xử của Thanh Long bang, dù cho có nghi ngờ thành viên trong bang phái là gián điệp, thì cũng cần một quá trình điều tra nghiêm cẩn và minh bạch.

Nhưng Kim Hổ đường chủ đã vượt quyền, bỏ qua khá nhiều bước thăm dò, tiến thẳng tới giai đoạn thẩm vấn, tất cả là để giữ lại cái ghế đường chủ của hắn.

Nếu như “Trần Tri Chu” chứng minh được bản thân trong sạch và trở thành Khai Mạch cảnh, hắn sẽ là một mối nguy lớn với quyền lực trong tay Thạch Lâm.

“Hừm! Chỉ là gián điệp mà cũng nói nhăng nói cuội!”

Vẻ thong dong đạo mạo đã không còn, Thạch Lâm vận công làm không khí quanh quạt sắt trở nên vặn vẹo.

Chiếc quạt đánh nhanh về trước, tạo thành những tiếng gió rít gào như thể chia cắt không gian.

Đối mặt với đòn tuyệt sát có thể xé nát cả núi cao, Nguyễn An Bình chỉ khép nhẹ hai ngón tay, chặn đứng đòn tấn công trong ánh mắt đầy kinh ngạc của Kim Hổ đường chủ.

“Chậc, Thạch Lâm, ta thấy bộ quy tắc của Thanh Long bang khi đối phó với gián điệp không phải không có lý.

Như ngươi đã thấy đấy, nếu như ngươi cho người điều tra cẩn thận, hoặc là kích động tên Hùng Bưu kia làm con tốt thí để xác định thực lực của ta…

Có lẽ, ngày hôm nay ngươi đã không rơi vào tình huống lúng túng như thế này rồi.”

Khi hắn nói xong, toàn bộ chân khí được gia trì lên nan quạt dần tan biến.

Thể chất đặc thù của Nguyễn An Bình được thiết kế để hấp thu nội lực và chân khí, là khắc tinh của thể hệ võ đạo tại Đại Ung.

Nên về lý thuyết, hắn có thể miễn nhiễm mọi đòn tấn công từ Vô Cấu cảnh trở xuống.

Chứng kiến cảnh tượng kỳ dị đó, Thạch Lâm còn chưa kịp kêu gào gọi người, cổ họng hắn đã bị một bàn tay mạnh mẽ bóp chặt, làm mặt mày dần trở nên tím tái.

“Chậc, ta cũng phải cảm ơn ngài đường chủ đây vì đã cùng ta nói chuyện nhiều như vậy, giúp ta có thời gian để sao chép cơ thể ngươi một cách hoàn hảo nhất.”

Hai mắt Kim Hổ đường chủ trợn trừng khi chứng kiến gương mặt, dáng người, da thịt của “Trần Tri Chu” đều đang nhúc nhích, và hóa thành một “Thạch Lâm” khác trong tích tắc.

Khả năng ngụy trang thành người khác hoàn hảo tới như vậy, khiến Thạch Lâm chợt nhớ tới một người.

“Ngươi, ngươi là vực ngoại thiên ma…”

Thấy có người đã đoán ra thân phận của mình, Nguyễn An Bình cũng chẳng hề bất ngờ.

Răng rắc!

Tiếng xương cổ gãy nát vang lên, cùng với đó, phần lớn chân khí của một Khai Mạch cảnh cũng đã bị hấp thu, kinh mạch héo rút, chỉ để lại một bộ thể xác của Tụ Khí đỉnh phong.

Những giây phút cuối cùng trước khi ánh sáng biến mất trong hai mắt, Thạch Lâm nhìn vào tủ kính đối diện và thấy được một chính mình khác đã ngồi trên sofa.

Còn ảnh phản chiếu trong gương của hắn không biết từ lúc nào đã hóa thành “Trần Tri Chu” từ thân hình, cảnh giới, quần áo… và chết không nhắm mắt.

Có được thân phận mới, Nguyễn An Bình giờ nở nụ cười nhạt.

Liệu hắn có thể dựa vào thay đổi thân phận, để leo vào hàng ngũ quan lại của Đại Ung hay không?

Nhưng rất nhanh chóng, ý tưởng đó đã bị ném vào sọt rác.

Hắn cũng không muốn trở thành một phiên bản khác của tên Thạch Lâm kia, chết vì không điều tra đủ thông tin tình báo.

Ai mà biết được, liệu Đại Ung có nắm trong tay thủ đoạn phòng chống giả mạo hay không?

Lắc đầu, Nguyễn An Bình bấm chuông trên bàn, gọi đám người Hùng Bưu tiến vào, dọn xác cho “Trần Tri Chu”.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cuoc-song-tot-dep-cua-toi.jpg
Cuộc Sống Tốt Đẹp Của Tôi
Tháng 1 18, 2025
dien-roi-di-nguoi-quan-cai-nay-goi-tho-dia-than
Điên Rồi Đi! Ngươi Quản Cái Này Gọi Thổ Địa Thần
Tháng 12 20, 2025
tu-dai-chua-te-bat-dau-danh-the.jpg
Từ Đại Chúa Tể Bắt Đầu Đánh Thẻ
Tháng 2 26, 2025
hokage-tu-cuop-doat-thuoc-tinh-bat-dau-cuu-vot-uchiha
Hokage: Từ Cướp Đoạt Thuộc Tính Bắt Đầu Cứu Vớt Uchiha
Tháng mười một 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved