Chương 386: Sơn Hà Xã Tắc Đại Trận.
Trong khi toàn bộ Phong Hàn Huyện bị phong tỏa.
Nguyễn An Bình vẫn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Hiện tại, hắn đã ở rất xa phạm vi nơi cỗ titan gục ngã, cách hàng vạn dặm về phía đông, tiến sâu vào vùng núi rừng hoang dã.
Hắn đi bộ, không vội vã, để có thời gian gặm nhấm chiến lợi phẩm.
Két… rắc…
Hắn gặm một mảnh linh kiện nhỏ của cỗ titan, nhai nuốt một cách khó khăn.
Dù đã có dạ dày tinh thể như một phòng nghiên cứu, phân tích mọi tri thức, và vô số phân thân ý thức làm vùng đệm, nhưng việc tiêu hóa tri thức có trong những mảnh kim loại hợp kim vẫn là một trải nghiệm đau đớn.
“Móa nó, công nghệ của Đại Ung này có gì đó sai sai.” – Hắn vừa lẩm bẩm, vừa xoa hai huyệt thái dương.
Nguyễn An Bình đã hấp thu đủ loại công nghệ, từ hệ thống điều khiển tàu đổ bộ, giáp phản lực của sĩ quan,… cho đến kiến trúc nội bộ của cỗ Titan.
Hắn nhận ra, tất cả công nghệ trên đế quốc này đều có một điểm chung rất quái đản.
Trừ những thiết bị nhỏ bé không đáng nhắc tới ra, đã là thiết bị cỡ lớn thì buộc phải kết hợp với Đan điền của con người.
Titan, tàu đổ bộ, pháo đài bay, hay tới những chiếc xe hơi chạy ngoài đường, tất cả chúng đều giống như cố nhét thêm cơ bộc vào, theo một cách đầy thô bạo.
“Với hiểu biết công nghệ mà ta vừa hấp thu, đáng lẽ ra, cây công nghệ của Đại Ung có thể hoạt động độc lập, không nhất thiết phải sử dụng tới cơ bộc.
Hệ thống năng lượng hạt nhân thu nhỏ, máy tính lượng tử tinh thần lực, pin năng lượng cao… tất cả công nghệ hiện đại này, đế quốc đều nắm nó trong tay.
Nhưng tại sao chứ?”
Nếu bỏ qua phần võ đạo, Đại Ung vẫn là một nền văn minh khoa học đủ mạnh, có thể vận hành những cỗ máy một cách tự động bằng trí tuệ nhân tạo.
Nên việc sử dụng cơ bộc gần như là vô nghĩa, khi nó không có quá nhiều giá trị trong việc tăng cường sức tính toán cho máy tính, và cực kỳ vướng víu, tốn không gian so với những vi xử lý chỉ nhỏ bằng đầu móng tay.
“Dù không biết tại sao Đại Ung lại làm vậy, nhưng chắc chắn phải có nguyên do.” – Nguyễn An Bình trầm ngâm suy nghĩ.
Chắc chắn việc sử dụng, tích hợp con người vào máy móc không phải là một trò tiêu khiển man rợ, mà là một sự lựa chọn có ý thức của cả nền văn minh.
Hoặc, cũng có thể đây là truyền thống của Đại Ung cũng không chừng.
Dù sao, thông qua những lời nói vu vơ khi đối mặt với cỗ titan, Nguyễn An Bình cũng hình dung được công nghệ trước kia của đế quốc thô sơ tới mức nào, khi móc sống đan điền của con người ra để chế tạo vũ khí, hay cấy ghép thêm đan điền để làm võ giả mạnh hơn.
Như vậy, trong giai đoạn đầu dựng nước, khi thời đại mà công nghệ vẫn chẳng khác nào phong kiến cổ đại.
Việc nữ đế của Đại Ung cải tạo người sống, biến họ thành cơ bộc để chế tạo động cơ và máy tính thế hệ đầu cũng là điều dễ hiểu.
Và với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, đáng lẽ ra, thứ công nghệ cổ đại gần vạn năm tuổi này nên được ném vào sọt rác.
Nhưng tới giờ, nếu đế quốc vẫn còn sử dụng nó, có lẽ vẫn còn một nguyên do khác.
Nghĩ tới đây, Nguyễn An Bình nhìn vào đống hành lý mà hắn mang theo.
“Chậc, có lẽ ta cũng nên bắt chước người trong Đại Ung, cho thêm người sống hoặc đan điền vào trong một thiết bị nào đó…”
Lúc trước, thân là người lãnh đạo Liên Minh Nhân Loại, hắn có một bộ sưu tập khổng lồ đủ loại thiết bị ở trong dị không gian.
Nhưng sau nhiều ngày bị thiên đạo dí lôi kiếp sau mông, Nguyễn An Bình đã phải từ bỏ phần lớn tài sản mà bỏ chạy.
Khi tới Đại Ung, hắn hoàn toàn một nghèo hai trắng.
Ngoài thanh Huyết Lộ và con mắt trái ra, hắn gần như chẳng còn gì có giá trị.
“Chậc, ta chọn mày rồi, Huyết Lộ.”
Trong chớp mắt, đôi găng đỏ máu trong tay Nguyễn An Bình hóa thành một thanh ma kiếm.
Dù là một món đồ chơi được hắn tiện tay chế tạo chăng nữa, về bản chất, Huyết Lộ vốn đã có trong mình khả năng cộng sinh với sinh vật khác để mạnh lên.
Còn đan điền khí hải của các võ giả về cơ bản vẫn là tổ hợp của các tế bào, cũng có thể tính chúng là một dạng sống…
Bên tay trái Nguyễn An Bình giờ là một cơ quan như bong bóng cá với những mạch máu đen, bên tay phải là Huyết Lộ giờ đang hóa thành vô số những sợi tơ đỏ bay múa trong không gian.
Ngay khi cảm nhận được sự hiện diện của Huyết Lộ, những mạch máu đen có trên đan điền lúc này cũng bắt đầu phản ứng.
Giống như một con mồi đang cố gắng giãy dụa, để tránh thoát trước kẻ đi săn.
Nhưng một bên là huyết kiếm trong tay Nguyễn An Bình, vẫn còn có chủ nhân của nó điều khiển, một bên là đan điền đã bị moi ra khỏi thân thể võ giả, suy yếu như kẻ đã bị bỏ đói ba ngày.
Sự chống trả của đan điền là không đáng nhắc tới, nó nhanh chóng bị dìm ngập trong những xúc tu đỏ máu.
Cuối cùng, trên thanh Huyết Lộ, có thể thấy những đường vân mao mạch, như thể thứ hắn đang cầm là một trái tim hình kiếm.
Hiện tại, Huyết Lộ không chỉ cộng sinh với đan điền, mà nó cũng đang cộng sinh với Nguyễn An Bình.
Nên khi thanh kiếm có những thay đổi, thân là chủ nhân, hắn cũng có thể cảm nhận được.
“Cảm giác này… như thể tất cả các loại năng lượng tồn tại trên đời đều giống như là đồ ăn của ta vậy.
Ta tuy không thể điều khiển chỗ năng lượng đó, nhưng có thể cắn nuốt chúng…
Thì ra, đây là cảm giác của đám võ giả đó sao?
Thứ đan điền với khả năng cắn nuốt tất cả các thể loại năng lượng để mạnh lên này… nếu đặt ở một cái tu tiên thế giới nào đó, nó có thể sánh được với thánh phẩm hay tiên phẩm linh căn cũng nên…”
Nói tới đây, Nguyễn An Bình chợt nhớ tới Liên Minh Nhân Loại.
Hắn giờ cũng đã tưởng tượng ra được một viễn cảnh, khi mà đám võ giả Đại Ung có cơ hội tiến vào thế giới của hắn.
Đó chắc chắn sẽ là một trận đại chiến không thể nào tránh khỏi.
Sau một hồi cảm nhận khả năng hấp thụ năng lượng, ánh mắt Nguyễn An Bình ngẩng đầu nhìn trời cao, một ánh nhìn sắc lạnh không cảm xúc.
“Chậc, với tiềm lực khoa học công nghệ, tài nguyên, dân số, và cả chiến lực của các võ giả tại Đại Ung này… Liên Minh Nhân Loại còn non trẻ của ta chắc chắn không thể nào là đối thủ…
Như vậy, ta có nên hủy diệt cả cái thế giới này không?
Hoặc ít ra, cũng phải quấy cho đế quốc này gà chó không yên…”
Tự mình nói ra những lời phản nhân loại như vậy, tới Nguyễn An Bình giờ cũng phải cười nhạo chính hắn.
Nhưng khi ngẫm nghĩ lại, Đại Ung là một đế quốc độc tài và cực kỳ bài ngoại.
Chỉ cần bại lộ thân phận không thuộc về thế giới này, thế mà quân đội sẵn sàng truy sát “vực ngoại thiên ma” tới chân trời góc biển, kể cả khi phải đánh đổi bằng tính mạng của hàng trăm triệu dân thường.
Đế quốc đó đối xử với dân chúng của mình đã tàn khốc như vậy, đừng mong chờ sự tử tế của Đại Ung dành cho ngoại tộc, những con người sinh ra đã không có đan điền giống như họ.
“Chậc, ta thật không nghĩ ra được, một kẻ từng cứu cả thế giới như ta giờ lại đang nghĩ cách để có thể hủy diệt một thế giới khác.
Không biết khi tương lai gặp lại, Herriona sẽ nghĩ như thế nào về ta đây?
Có lẽ, cô ấy sẽ thất vọng lắm… hoặc cũng có thể ủng hộ ta hết mình…”
Không nghĩ ngợi nhiều hơn, Nguyễn An Bình tiếp tục làm những thí nghiệm mới.
Hắn lấy ra thêm 30 mẫu đan điền khí hải khác, cũng đang trong trạng thái suy yếu cực độ.
Tất cả đều là đan điền của những võ giả từ Vô Cấu tới Phi Thiên cảnh.
Từng sợi tơ đỏ máu từ Huyết Lộ linh hoạt như những xúc tu siêu mảnh, dễ dàng cuốn theo và hấp thu từng đan điền.
Khi hấp thu tới đan điền thứ 27, một cảm giác no căng và khó có thể kiểm soát được thanh kiếm truyền vào trong đầu hắn.
“Chậc, thì ra đây là giới hạn của ngươi sao? Huyết Lộ.”
Lúc này, thanh ma kiếm trong tay Nguyễn An Bình nào còn giữ lại dáng vẻ thanh thoát nữa?
Nó giờ giống như một trái tim đang đập, với những đường vân máu thịt vặn vẹo, như thể đang có vô số sinh vật bị dồn ép, xoắn lại cùng một chỗ.
Nhưng rất nhanh chóng, những hoa văn ghê rợn ấy cũng biến mất, khi cả lưỡi kiếm hóa thành một màu đen tuyệt đối.
Đây không phải do màu sắc của đan điền đã nhuộm đen thanh kiếm.
Mà là do 27 đan điền tụ tập, chúng dây dưa, kết hợp, khiến khả năng hấp thụ năng lượng của Huyết Lộ là cực mạnh, cảm giác như ánh sáng cũng không thể nào thoát khỏi vùng tối đó.
Lúc này, Nguyễn An Bình cũng chợt nảy ra một ý tưởng mới.
Trong chớp mắt, thanh ma kiếm giờ đã biến đổi, hóa thành một dạng máu thịt lỏng màu đen, tiến vào trong thân thể chủ nhân nó.
Huyết Lộ vốn có khả năng cộng sinh với vật chủ, nên hắn muốn để thanh kiếm ký sinh trong thân thể, giúp hắn ngụy trang làm võ giả tại thế giới này.
“Haha, hiện tại ta có trong người đan điền, có thể tu luyện ra nội lực.
Giờ, ai còn có thể nói ta là vực ngoại thiên ma nữa?”
Mọi thứ đều chuẩn bị xong, Nguyễn An Bình bắt đầu tăng tốc, tiến nhanh về tán tu phường thị.
Nhưng còn chưa đi được nửa đường, trên bầu trời, vô số điểm đen đã xuất hiện.
Đó là những chiến hạm của Đại Ung, chúng đang bao vây cả Phong Hàn Huyện!
Từ những phi thuyền che khuất cả tầng mây, vô số dị tượng được giải phóng, kết nối cùng nhau, tạo thành một bức tranh khổng lồ bao phủ cả bầu trời.
Trong ký ức của những sĩ quan cao cấp, Nguyễn An Bình cũng từng thấy qua loại trận pháp đang được thi triển này.
Tên của nó là Sơn Hà Xã Tắc Đại Trận, một trận pháp liên hợp, tới cả cảnh giới thứ bảy là Khống Vực cũng khó có thể chạy thoát.
Chứng kiến trận pháp khổng lồ đang phong tỏa không gian, Nguyễn An Bình ánh mắt co giật, cảm thấy có chuyện không ổn sắp xảy ra.
Mặc kệ đám người Đại Ung muốn bày trò gì, hắn cũng tăng tốc, tiến thẳng tới dãy núi Lê Minh.
Tìm được tán tu phường thị là tìm được lối vào thế giới ngầm, mà thế giới ngầm nằm sâu hàng ngàn dặm dưới những tầng đá cứng, gọi nó là một thế giới khác cũng không sai.
Ở độ sâu đó, với lớp đá địa chất siêu cứng tới cảnh giới thứ tám là Nhất Giới cũng khó mà đánh vỡ, thì dù đám người triều đình có dùng bao nhiêu vũ khí hủy diệt cũng vô dụng.