Chương 385: Cấm đi tặng đầu người!
Đài chỉ huy của cỗ Titan Thủ Hộ Thần, một chiếc hộp sắt kín mít giờ đã bị Nguyễn An Bình phá nát, và biến thành địa ngục trần gian.
Hắn nằm vắt vẻo bất cần đời trên chiếc ghế chỉ huy đã bị chém đứt, khạc ra một bãi nước bọt mang theo cả máu tươi và những mảnh vỡ kim loại nhỏ li ti.
Trong trận chiến vừa rồi, nhiều lần hắn đã suýt phải bỏ mạng.
Nhờ việc liên tục chữa lành, thay thế bản thân bằng những chi tiết máy móc, hắn đã trở thành kẻ sống sót sau cùng.
Và giờ, khi trận chiến kinh thiên động địa đã kết thúc.
Nguyễn An Bình cũng phải tập trung vào chữa lành chính bản thân mình.
Từ trên thân thể hắn, các khối máu thịt liên tục cựa quậy, Sinh Cơ Cường Thể Thuật được vận chuyển đến mức tối đa.
Có thể thấy rõ, sinh mệnh lực của những sĩ quan và cơ bộc đang bốc hơi thành sương mù đỏ, rồi ngưng tụ lại thành tơ máu khí huyết, truyền thẳng vào cơ thể Nguyễn An Bình.
Chỉ trong một cái chớp mắt, nguồn sinh cơ khổng lồ đã ồ ạt chảy vào, tẩm bổ cho bộ thân thể đang suy yếu.
Răng rắc!
Cánh tay máy móc giờ không còn cần thiết nữa.
Nó bị chính những mô thịt mới mọc ra của hắn đẩy lùi, và rơi xuống sàn chỉ huy đầy máu.
“Ờm, trải nghiệm cảm giác được cosplay thành người anh em Nicolas Smith của ta cũng không tệ.
Nhưng nếu tên đó không phải đã hiến tế các bộ phận vĩnh viễn để đổi lấy thiên phú mới… Ta nghĩ, hắn vẫn sẽ thích sử dụng lại cơ thể máu thịt của mình hơn.”
Nguyễn An Bình lẩm bẩm, nhìn vào cánh tay phải mới được tái tạo hoàn toàn bằng xương bằng thịt.
Với một kẻ có khả năng tự khôi phục nhanh chóng, nếu như trên chiến trường có nguồn thực phẩm dồi dào, hắn cũng không đến mức phải dùng tay máy không hoàn hảo đó như một biện pháp tình thế.
Ngay sau khi cánh tay bị thay thế, những khối kim loại bám trên thân thể cũng lần lượt rơi rụng, và trên những vết thương, máu thịt lại nảy mầm, khôi phục như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nguyễn An Bình tiến vào một khoang chứa nhỏ, nơi có vẻ là nhà bếp hoặc khu tiếp tế khẩn cấp trên cỗ máy, may mắn thay nó chưa bị phá hủy hoàn toàn.
Hắn nhanh chóng tìm thấy vài loại đồ hộp được chất đầy trong kho.
Bật nắp nhôm của món đồ hộp lên, hắn ghé mũi hít hà.
“Khịt khịt… cái mùi này… tốt, không phải thịt người, xem ra đế quốc này cũng không túng quẫn tới mức phải cho binh sĩ ăn Corpse Starch.”
Đây có vẻ là thịt của một loài dị thú nào đó tại Đại Ung, một loại đồ hộp được tẩm ướp sơ sài, đồng thời cũng là thứ tốt nhất để hắn đem làm sinh khối dự trữ.
Nguyễn An Bình mở ra từng hộp, và đổ hết toàn bộ chỗ thức ăn đó vào trong miệng.
Khi nào cảm nhận dạ dày không chứa nổi, thì từng khối tinh thể lại co bóp, đè nén hàng chục ký đồ ăn lại, và lưu trữ vào những khối pha lê với kích thước chỉ nhỏ như đầu ngón tay.
Hắn biết, nếu nén đồ ăn lại tới mức độ đậm đặc vậy, thì thịt sẽ hoàn toàn biến chất, và mọi giá trị dinh dưỡng sẽ tan biến.
Nhưng hắn đang ăn không phải là để thỏa mãn cơn đói, mà là dự trữ vật chất, để dễ dàng tái tạo thân thể cho những trận chiến khốc liệt sau này.
Khi dự trữ quân lương đầy đủ, Nguyễn An Bình bắt đầu lùng sục khắp nơi.
Hắn cần tìm chút đồ ăn vặt làm nghiên cứu trước khi rời đi, dù sao chẳng mấy khi hắn có cơ hội tiếp xúc với nhiều công nghệ quân sự của Đại Ung như thế này.
“Chậc, đi khắp cả cỗ titan mà chỉ nhặt được mấy thứ lặt vặt này…thôi vậy, có còn hơn không.”
Hắn nhíu mày, nhưng vẫn thu lượm những thiết bị nhỏ bé, tinh xảo bị văng ra từ bảng điều khiển. Các bộ xử lý quang học, dây cáp năng lượng cao, hoặc những con chip nhỏ bé với hoa văn phức tạp… tất cả đều là mồi ngon cho dạ dày tinh thể của hắn.
Răng rắc!
Nguyễn An Bình cho vào miệng những mảnh kim loại, nhai giòn tan như kẹo, rồi nuốt chửng.
Cảm giác đau đớn khi đủ loại tri thức và công nghệ đổ vào đầu vẫn luôn khó chịu vậy, nhưng bị xung kích vài lần rồi hắn cũng quen.
Khi thân thể đã khôi phục, trở lại trạng thái sung mãn nhất.
Nguyễn An Bình biết thời gian cho hắn ở lại đây cũng không còn nhiều.
Bước ra khỏi xác của cỗ titan khổng lồ, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua làn mây bụi, nhìn về dãy núi Lê Minh ở phương đông, cũng là nơi có tán tu phường thị.
Hiện tại, hắn cần một nơi an toàn để bế quan, củng cố và biến tri thức vừa hấp thu thành sức mạnh.
Sau một lần sải bước, hình bóng Nguyễn An Bình đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một đường hầm chân không đục xuyên qua tro bụi mịt mù.
Một giờ sau, trên bầu trời của di tích Phong Hàn Huyện lại xuất hiện động tĩnh mới.
Hàng chục những chiến hạm khổng lồ bay gần sát mặt đất.
Luồng khí áp mạnh mẽ của chúng thổi bay tro tàn, để lộ những bức tường kim loại chứng tỏ nơi đây không lâu về trước còn tồn tại một thành trì.
Cả trăm tàu đổ bộ cấp thấp hơn, cùng vô số những Phi Thiên đại tông sư mặc áo giáp đen đặc trưng của Trấn Vũ Ty xuất hiện, đổ bộ xuống hiện trường.
Ánh mắt đám người lạnh lùng đảo qua mặt đất ngay dưới chân, mọi thứ chẳng còn gì ngoài một vùng đất đã bị hủy diệt và hóa thành một lò luyện thủy tinh khổng lồ.
Ở trung tâm, cỗ máy Thủ Hộ Thần bị đánh gục vẫn nằm yên tại đó.
Cơ thể bằng hợp kim đúc nguyên khối của nó ngoài phần chân phải đã bị chém nát ra, về căn bản vẫn còn khá nguyên vẹn.
Còn bên cạnh, xác của tàu đổ bộ bị Nguyễn An Bình dùng Kiếm Khí xé nát, tạo thành những ngọn núi kim loại đen bao phủ cả một vùng.
Nhưng thứ khiến các tướng lĩnh đế quốc lạnh sống lưng lại không phải là danh sách dài dằng dặc những nạn nhân đã bỏ mạng, hay quy mô của sự hủy diệt.
Vì lúc này, từ bộ đàm của họ, từng tiếng kinh hô đầy sợ hãi vang lên.
“Báo cáo! Đài chỉ huy… Đài chỉ huy đã bị dọn sạch!” – Một sĩ quan cấp cao run rẩy báo cáo.
Từ các sĩ quan điều khiển đang nằm la liệt trong đài chỉ huy, cho đến các cơ bộc.
Tất cả đều chỉ còn là những thi thể không đầu khô quắt như thể xác ước đã trải qua ngàn năm.
Trong đài chỉ huy của soái hạm, đại tướng Tề Minh, người đứng đầu quân đoàn phong tỏa khu vực, giờ đang căng thẳng nhìn vào những tin tức được các điều tra viên tải lên màn hình chính, hai tay nắm chặt, móng tay đâm sâu vào da thịt.
“Tên vực ngoại thiên ma này… hắn đã hấp thu sạch sinh mệnh lực của các sĩ quan.
Không đúng… chính xác hơn là hắn hấp thu sinh mệnh lực của mọi sinh vật sống, kể cả cơ bộc hắn cũng không buông tha.”
“Dựa vào những dữ liệu thu thập gần nhất từ Khư Mộc Trấn cho tới Phong Hàn Huyện.
Thưa tướng quân, vào ba ngày trước đó, hắn còn vô cùng yếu đuối, chỉ có khí tức chỉ tương đương Tụ Khí cảnh.
Nhưng sau khi hắn ta hấp thu sinh mệnh lực từ 34 võ giả có cảnh giới Luyện Lực và Tụ Khí, có ghi nhận hắn đã chiến đấu chống lại được hai Vô Cấu cảnh!”
“Hai ngày trước, hắn ta tiến vào Phong Hàn Huyện, nhưng bị năm vị Phi Thiên đại tông sư vây đánh, lúc đó, thực lực của hắn tương đương với Phi Thiên cấp thấp.
Vào khoảng hai giờ trước, trên áo giáp của hai Phi Thiên tông sư đã xác nhận chạm trán với tên vực ngoại thiên ma này, và trong nháy mắt, hai người họ đã bị hạ gục.
Và một giờ trước… cỗ máy Thủ Hộ Thần của chúng ta, một chiến lực tương đương Thần Ý cảnh đại năng… đã bị vực ngoại thiên ma tiêu diệt…
Ước tính, sức mạnh của vực ngoại thiên ma hiện tại… thuộc về cảnh giới thứ 6.”
Tề Minh nhìn vào màn hình, nhìn cỗ Titan đã đổ gục, rồi nhìn vào những cái xác không đầu.
“Được rồi, mở cửa khoang ra, ta muốn đi nhìn thực địa.”
Sau vài phút, bên trong gã khổng lồ đã gục ngã.
Đại tướng Tề Minh chậm rãi bước trên hành lang đầy máu, nhặt lấy một mảnh kim loại đen bóng, là bộ phận máy móc Nguyễn An Bình đã đào thải khi khôi phục thân thể máu thịt.
Mảnh kim loại vẫn còn mang theo vết tích của mạch ma pháp đỏ, khí tức lưu lại trên đó mang đậm mùi máu tươi, nhưng lại không giống với bất cứ thể loại ma công nào trên Đại Ung.
“Tên vực ngoại thiên ma chúng ta đang truy đuổi… hắn ta không hề mạnh lên nhanh như các ngươi nói…” – Tề Minh nghiến răng, bóp mảnh kim loại trong tay như bùn.
“Nếu hắn cần hấp thu lượng sinh cơ lớn như vậy, thì chắc chắn, con quái vật này đã bị thương nặng, và đang cần rất nhiều sinh mệnh lực để khôi phục thực lực.”
Hắn ném mảnh kim loại xuống đất, nhìn về hướng tàn tích Phong Hàn Huyện.
“Tất cả binh sĩ nghe lệnh.
Từ giờ trở đi, nếu như phát hiện ra tung tích của vực ngoại thiên ma… chúng ta sẽ tiến hành giám sát đối phương là chủ, không có lệnh từ cấp trên, tất cả mọi người không được phép tấn công.
Mọi hành động rút lui khi gặp quái vật đó sẽ không bị trách phạt, còn tất cả những ai cố ý ở lại chiến đấu… nếu còn sống trở về sẽ bị xét xử theo tội tư địch bán nước.”
Nghe được mệnh lệnh mà một vị tướng như Tề Minh đưa ra, tất cả sĩ quan xung quanh đều há hốc mồm khó tin.
Có một sĩ quan tuổi trẻ nghe vậy, không nhịn được mà phản bác.
“Thưa ngài, chúng ta là quân đội của Đại Ung, là lưỡi gươm của nữ đế!
Tại sao khi chứng kiến kẻ thù trước mặt, ngài lại có thể ra lệnh cho chúng ta lui bước được?”
Người nọ vừa nói, vừa phẫn nộ dí khẩu súng cỡ nòng 50 Caliber vào đầu Tề Minh.
Ngay lập tức, sĩ quan nóng tính đó cũng đã bị nòng súng đồng đội hướng vào đầu.
Với thực lực Phi Thiên cảnh của Tề Minh, một khẩu súng được sử dụng bởi Vô Cấu cảnh ở khoảng cách gần này, hoàn toàn đủ để khiến vị đại tướng trọng thương.
Nhưng ông ta vẫn thong dong đứng đó trả lời.
“Hiện tại, tên vực ngoại thiên ma kia đang là một quái vật bị bỏ đói, ấy thế mà hắn cũng có thực lực đủ để chiến thắng chiến lực cấp độ Thần Ý cảnh.
Như vậy, các ngươi ai ở đây tự tin có thể truy sát được quái vật đó?
Còn chưa kể, khi có một người trong chúng ta hy sinh vô ích, thực lực của quái vật đó sẽ khôi phục một phần.
Như vậy, sự hy sinh giờ đã hóa thành đưa đồ ăn, là tư địch!”
Nghe vậy, người sĩ quan giờ sững sờ, từ từ bỏ súng, hắn bị người áp giải đi không lâu sau.
Tề Minh không hề quan tâm tới chuyện nhỏ nhặt vừa rồi, ông ta lạnh lùng ra lệnh.
“Miễn là chưa có chiến lực cấp độ Nhất Giới cảnh giáng lâm, tất cả chúng ta buộc phải án binh bất động.
Từ giờ trở đi, toàn bộ Phong Hàn Huyện đều sẽ bị phong tỏa hoàn toàn.
Chỉ có thể vào, không thể ra!”