Chương 383: Điên rồ!
Bước chân của Nguyễn An Bình vốn có thể vượt hàng cây số trong chớp mắt giờ dần chậm lại.
Vì ngay trước mắt hắn lúc này là chân tường thành Phong Hàn Huyện cao cả trăm mét, được xây lên bằng một loại hợp kim đen nhẵn.
Hắn ngước nhìn trời cao.
Lúc này, trong phạm vi hàng trăm cây số, cả vùng rộng lớn thuộc Phong Hàn huyện thành đã bị một bóng đen khổng lồ che khuất.
Đó không phải mây trời, mà là một thành phố bằng sắt thép đang lơ lửng trên không.
Chiến hạm của Đại Ung với chiều dài vượt quá 10km, kiến trúc của nó là một sự kết hợp quái dị giữa công nghệ cao cấp và thẩm mỹ cổ điển.
Từng tháp pháo, từng bệ phóng tên lửa đều được ngụy trang dưới hình dạng những ngôi chùa, đình, tháp bút, đền đài nguy nga,…biến nó thành một “khu di tích đền chùa biết bay” trôi nổi giữa không trung.
Bên dưới cỗ máy hủy diệt có thể xóa sổ cả hành tinh, hàng trăm triệu con người trong Phong Hàn Huyện vẫn ngơ ngác nhìn trời cao, chưa có ai nhận ra thảm họa sắp giáng xuống.
Trong thoáng chốc, có thứ gì đó tỏa ra từ con tàu làm Nguyễn An Bình cảm thấy lạnh gáy.
Lúc này, khoang chứa khổng lồ ở đáy tàu mở ra, như hàm răng của một con quái vật cơ khí.
Bên trong chiến hạm của Đại Ung, một cỗ máy titan được trang bị đầy đủ đã chờ sẵn.
Nhờ vào ký ức đã có được, cùng với những dữ liệu thu thập khi hack vào hệ thống của triều đình, Nguyễn An Bình cũng nhận ra được mẫu titan sắp được đối phương sử dụng.
“Một cỗ máy chiến tranh tương đương Thần Ý cảnh, cảnh giới thứ sáu… và cả một chiến hạm dài 10km đủ để xóa sổ cả một hành tinh.
Vì để giết con tôm nhỏ như ta, Đại Ung đúng là không tiếc vốn liếng a.” – Nguyễn An Bình lẩm bẩm chửi bậy.
Nhưng thân là kẻ đã từng đối đầu với đủ các thực thể từ người tới thần, hắn lại không cho rằng cỗ titan khổng lồ kia là mối nguy chính yếu.
Mối đe dọa thực sự nằm ở con tàu mẹ, nơi chứa đựng các hệ thống vũ khí tầm xa và đội ngũ chỉ huy.
“Đánh rắn là phải đánh đằng đầu…”
Trong tích tắc, Sinh Cơ Cường Thể Thuật được Nguyễn An Bình vận chuyển đến cực hạn.
Một lượng lớn khí huyết được chuyển hóa thành một nguồn năng lượng thuần túy, và cuồng bạo được kết hợp thêm với đao ý hắn vừa học được từ ký ức của hai Phi Thiên đại tông sư.
Thanh Huyết Lộ trong tay hắn rực sáng, ánh đỏ như kéo cả một vùng chìm vào hoàng hôn màu máu.
Hắn nâng cao thanh ma kiếm quá đỉnh đầu, và bổ mạnh như muốn phân chia thế giới.
Luồng kiếm khí cong như vầng huyết nguyệt, bay vút lên trời cao, như muốn xẻ “khu di tích đền chùa” đang lơ lửng thành hai nửa.
Nhưng ngay sau đó, một lớp lá chắn năng lượng vô hình xuất hiện, cản lại tất cả nỗ lực giãy dụa của Nguyễn An Bình.
Tiếng nổ gầm vang vọng như đất trời giận dữ.
Kiếm khí của hắn đã thất bại khi phá hủy con tàu, nhưng ít nhất, nó cũng thành công khi cố đục một cái lỗ trên lớp lá chắn.
Trong đài chỉ huy, vị đô đốc lúc này lắc đầu trước đòn tấn công toàn lực của vực ngoại thiên ma.
Còn các nhân viên và sĩ quan thì cười nhạt, chế nhạo con tôm nhỏ không biết lượng sức mình.
Tưởng chừng nỗ lực của Nguyễn An Bình đã thất bại, nhưng từ vết rách trên lá chắn năng lượng, khí huyết của hắn cũng đã thẩm thấu qua mai rùa của đối phương.
Và trong chớp mắt đó, sương mù máu vốn phân tán nay đột ngột được kết nối cùng một chỗ, đan dệt thành vô số tơ hồng.
Theo những hiểu biết của Nguyễn An Bình về chiến hạm của đế quốc, thì ngoài một vài bộ phận quan trọng được chế tạo từ những loại hợp kim đặc biệt ra, thì phần lớn con tàu đều được cấu tạo từ những hợp kim thông thường.
Dù Đại Ung đúng là giàu nứt khố đổ vách, nhưng điều đó không đồng nghĩa là họ có thể tiêu hao những siêu kim loại với số lượng ít ỏi để chế tạo lớp bảo vệ cho những quái vật dài hàng chục cây số này.
Vì vậy, dựa vào hiểu biết, từng sợi tơ máu tưởng chừng mỏng manh được Nguyễn An Bình đặt vào đúng chỗ của chúng.
Từng vết cắt ngọt xé con tàu thành trăm ngàn mảnh.
Hệ thống máy tính, vũ khí, năng lượng hạch tâm, và hàng chục tỷ tấn kim loại bị xé nát.
Hàng loạt những vụ nổ giây chuyền xảy ra, biến bầu trời hóa thành biển lửa.
Từng mảng kim loại khổng lồ rơi xuống như cơn mưa thiên thạch, biến cả trời cao thành bản giao hưởng của tận thế.
Cả chiến hạm khổng lồ của Đại Ung bị xóa sổ chỉ trong một chiêu.
Nhưng trước khi bị phá hủy hoàn toàn, nó đã hoàn thành trách nhiệm.
Cỗ titan khổng lồ được thả xuống trước khi chiến hạm phát nổ, xuyên qua đám mây lửa, lao qua vô số mảnh vụn của tàu đổ bộ.
Con quái vật bằng sắt thép, cao hàng trăm mét va chạm với mặt đất, tạo thành trận động đất kinh hoàng khiến cả Phong Hàn Huyện rơi vào hoảng loạn.
Mỗi bước chân của nó đều gây ra địa chấn, liên tục và dồn dập, lan tỏa vượt qua bức tường thành vĩ đại, khiến mặt đường nứt vỡ, người dân không ngừng té ngã kêu la.
Nhiều tòa nhà thấp bé không được tường thành bảo hộ như những quân domino, chúng liên tục sụp đổ trước sức mạnh thuần túy của một cỗ máy chiến tranh.
Giờ này, Thủ Hộ Thần của Đại Ung lại dày xéo mảnh đất mà nó bảo vệ.
Tuy đã biết được cấu tạo của những gã khổng lồ thép, con mắt trái rực đỏ của Nguyễn An Bình nhìn thẳng vào cỗ máy ngay trước mắt.
Sau khi hấp thu hai Phi Thiên cảnh, tên “ma đạo tông sư” đã phát hiện ra, chỉ cần cảnh giới của hắn càng cao, áp chế của thiên đạo lên người hắn cũng càng thấp.
Và khả năng nhìn xuyên qua các chiều không gian cũng đã trở lại.
Bên trong lõi trung tâm của gã khổng lồ thép, một lò phản ứng hạt nhân công nghệ cao đang hoạt động, nhưng lại được bao bọc bởi một tấm lưới sinh học kinh hoàng, được cấu tạo từ hàng vạn đan điền khí hải của các võ giả.
Nhìn qua, lò phản ứng quỷ dị như một đống thịt vặn vẹo bị khoét rữa và được chắp vá lại cùng một chỗ.
“Tê, dù ta biết Đại Ung không ngại sử dụng người sống làm cơ bộc, nhưng mà để chế tạo ra thứ vũ khí này, các ngươi đã phải móc ra đan điền của bao nhiêu võ giả vậy?
Nhìn vào cái họa phong này, các ngươi còn giống tà ma ngoại đạo hơn cả ta nữa.”
Nghe được lời chửi bậy tới từ tên vực ngoại thiên ma, một giọng nói từ trong cỗ titan đã vang ra, phản bác.
“Hừm, tà ma ngoại đạo, ngươi thì biết cái gì chứ?
Thời đại moi móc cấy ghép đan điền đã kết thúc từ lâu rồi, giờ chúng ta đều đã chuyển sang công nghệ cấy ghép đan điền nhân tạo.”
Và không để Nguyễn An Bình còn cơ hội nói nhảm, cỗ titan bất ngờ tung một đòn chớp nhoáng.
Lưỡi đao cao tần khổng lồ bên tay phải của nó phát ra một tiếng “ù” chói tai, làm chấn động không gian.
Trong chớp mắt, cả một khối kim loại to lớn giống như đã hóa thành plasma, năng lượng tích tụ đến mức cực hạn, tạo thành một nhát chém ánh sáng trắng thuần khiết, có uy lực tương đương hàng vạn Vô Cấu cảnh cùng lúc tung ra sát chiêu.
Tốc độ của nhát chém quá nhanh, quá linh hoạt so với cái thân thể cồng kềnh đầy vẻ nặng nề đó.
Nguyễn An Bình ngay lập tức kích hoạt Tốc Hành Bộ, né sang một bên nhanh tới nỗi tạo thành tàn ảnh.
Nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ.
Trong chớp mắt, cánh tay trái của hắn đã hoàn toàn mất đi tri giác.
Dù đã né được phần lớn uy lực, nhưng sóng chấn động cao tần của lưỡi đao vẫn quét qua cơ thể hắn.
Từ khuỷu tay trở xuống, cánh tay trái của Nguyễn An Bình bị năng lượng cao tần phân giải hoàn toàn, tan thành bụi mịn, chỉ còn lại những sợi gân thịt đen cháy.
Những cảm giác đau đớn phun trào, nhưng chẳng thể nào ảnh hưởng hắn.
Vô thức liếc nhìn về phía sau, Nguyễn An Bình chứng kiến cả Phong Hàn huyện thành đã phân thành hai nửa, bị chia cắt bởi một khe nứt sâu hoắm kéo dài tới đường chân trời, xóa bỏ mọi thứ trên đường đi.
Trước đòn tấn công mạnh như vậy, dù cho tường sắt của huyện thành có được trang bị hệ thống lá chắn tương tự các chiến hạm, nó cũng sẽ chỉ là giấy trước cỗ titan.
Nguyễn An Bình cảm thấy cỗ máy trước mắt có gì đó không đúng.
Với sức mạnh và công nghệ của Đại Ung, nếu kẻ điều khiển còn giữ được lý trí và ý muốn bảo vệ đế quốc, hắn sẽ cố gắng đánh bay tội phạm ra xa khỏi khu vực dân cư, tránh thương vong cho dân thường nhiều nhất có thể.
Nhưng cỗ máy trước mắt hắn không làm vậy.
Nó hành động như một công cụ hủy diệt thuần túy, vô cảm trước sự sụp đổ của thành trì Đại Ung, và không hề thương tiếc trước máu của chính đồng bào.
“Đám người đế quốc này điên cuồng thật, vì giết ta mà làm ra chiến trận kinh khủng như vậy sao?”
Sau đòn tấn công không thành, cỗ máy có chiến lực Thần Ý cảnh nhanh chóng đổi vũ khí tấn công, khẩu pháo tay trái của nó sáng rực, nhắm thẳng vào tên vực ngoại thiên ma đang lao tới.
Nguyễn An Bình biết hiện tại không có thời gian để hắn chần chờ.
Cỗ titan rất lớn, nhưng kích thước là điểm mạnh và đồng thời là điểm yếu của nó.
Chỉ cần hắn tiến quá gần, những vũ khí tầm xa và đao cao tần khổng lồ của nó sẽ trở nên vô dụng, hoặc ít nhất là khó sử dụng hơn.
Dù mất đi một cánh tay, Tốc Hành Bộ vẫn đẩy cơ thể hắn về phía trước như một mũi tên đỏ máu.
Ngay khi lao tới đối phương, thể chất đặc thù của Nguyễn An Bình bắt đầu hoạt động.
Từ dạ dày tinh thể đang sôi sục, các mảnh kim loại và nguyên liệu mà hắn đã hấp thu từ bộ áo giáp khi nãy nhanh chóng được giải phóng, tổng hợp và tạo hình lại theo ý chí của hắn.
Từng mạch máu ma thuật trên bả vai hắn tỏa ra ánh đỏ, kết nối với những mảnh kim loại đen nhánh.
“Chậc, hy vọng người anh em Nicolas Smith sẽ không đánh bản quyền khi thấy vẻ ngoài của ta hiện tại đi.”
Chỉ trong chớp mắt, một cánh tay máy móc màu đen bóng, với các khớp nối cơ khí tinh xảo và các đường ma pháp đỏ ẩn hiện đã được hình thành, và mọc ra từ vị trí cánh tay đã mất.
Nguyễn An Bình bật mạnh và bay lên không trung, ánh mắt khóa chặt vào bả vai của cỗ titan, chỉ cần hắn có thể tiếp cận nó…
Nhưng ngay khi cách Titan khoảng 50 mét, hắn dừng lại giữa không trung như con ruồi đã đâm thẳng vào lưới điện.
Năng lượng khổng lồ tràn vào, khiến thân thể hắn giống như bị nướng khét tới nơi.
“Con mọe nó…Void shield à?” – Giọng nói khàn khàn của Nguyễn An Bình vang lên từ gương mặt đã biến dạng.