Chương 382: “Vận mệnh” can thiệp.
Giọng nói của vị chỉ huy vang lên, uy nghiêm như cây búa thẩm phán có uy quyền tuyệt đối.
Giờ, mọi người đều hiểu, tại sao Đại Ung lại thối nát như ngày hôm nay rồi.
Nữ đế không hề bỏ rơi con dân.
Nàng có quá nhiều việc quan trọng phải bận rộn, không còn thời gian quản việc triều chính nữa.
Giờ nàng đang tập trung để chiến đấu, chống lại vực ngoại thiên ma, chống lại những quái vật vận mệnh liên tục được Thiên Cơ Các thả ra, tấn công Đại Ung.
Khi biết được nàng đã phải hi sinh nhiều như thế nào để bảo vệ thế giới.
Những quan lại tử trung với nữ đế đã quyết định, họ phải giữ vững hậu phương cho người bằng mọi giá, kể cả sinh mạng của hàng tỉ con người, và cả chính bản thân họ.
Đại Ung đế quốc có thể tồn tại cho tới giờ không phải là nhờ lòng nhân từ, mà nó được duy trì bởi những trái tim nóng của sự trung thành, đầu óc lạnh lùng không có chỗ cho mềm yếu, và bàn tay sắt luôn sẵn sàng nhuộm đỏ vì nữ đế.
Trong giây phút cả phi hành đoàn đang trầm lặng vì sự trang nghiêm.
Vị đô đốc đứng lên, phát biểu, như một nhát búa cuối cùng đóng đinh sự quyết tâm của cả phi hành đoàn.
“Khoảng 8000 năm trước, chúng ta đã phát hiện ra một kẻ đổ bộ có hệ thống ngôn ngữ riêng, trang phục và những cách hành xử vô cùng khác biệt với con người tại Đại Ung.
Các học sĩ có thể đoán được sơ bộ, đây là một vị khách tới từ dị giới.
Nhưng khi đó, để giữ vững lễ tiết của một đại đế quốc bao dung và hùng mạnh, chúng ta vẫn giữ thái độ khá hữu hảo với tên vực ngoại thiên ma đó.
Và để mặc hắn xây dựng lên một thế lực mới gọi là Thiên Cơ Các.
Chúng ta đã nghĩ, đây chỉ là một môn phái nhỏ, còn không phải võ đạo chính thống, và sớm muộn cũng phải giải thể…
Nhưng đó là sai lầm lớn nhất trong lịch sử đế quốc.”
Vị đô đốc biết, có những trang sử là nỗi ô nhục, giống như những vết thương khó lành không thể tùy tiện lật ra.
Nhưng ngày hôm nay, khi đối đầu với một vực ngoại thiên ma trong truyền thuyết.
Dù cho đối phương giống như đang chạy trối chết, thì vị đô đốc cũng đã chuẩn bị tinh thần sẽ bỏ mạng tại nơi đây.
Nên những bí mật hắn sắp nói ra này, tiết lộ cho một đám người chết cũng không sao.
“Khi Thiên Cơ Các được thành lập, vô số những lời tiên đoán đã được đám thần côn dưới trướng thiên ma tung ra làm đảo lộn thế cục giang hồ.
Phải biết, trong 1000 năm nữ đế nắm quyền, đám tông môn chỉ có hai kết cục, đó là đầu hàng hoặc bị hủy diệt.
Kể từ khi có Thiên Cơ Các, chúng đã có thêm được một lựa chọn mới, là chạy trốn.
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất.”
Vị đô đốc hít sâu một hơi.
“Cứ mỗi khi một lời tiên tri của Thiên Cơ Các thành sự thật, thì tương ứng, một thảm họa sẽ đột ngột xuất hiện trên đế quốc.
Có thể là một sinh vật quỷ dị nào đó đột ngột xuất hiện, hoặc cả một vùng quy tắc bị vặn vẹo, trở thành những tử địa nguy hiểm.
May mắn, nhờ có nữ đế anh minh thần võ, nàng đã thay đổi quy tắc của màn đêm.
Nên cứ mỗi khi đêm tới, mặc kệ cho có là yêu ma quỷ quái nào xuất hiện, tất cả chúng đều sẽ bị màn đêm bắt tới Trấn Ma Tháp.
Các ngươi thấy số lượng đại năng cảnh của Đại Ung chúng ta có vẻ không nhiều.
Nhưng thực chất, phần lớn những đại năng cảnh của đế quốc đều đang trông giữ Trấn Ma Tháp.”
“Chưa dừng lại ở đó, Thiên Cơ Các còn lan truyền ra khắp Đại Ung một thứ kinh văn đặc biệt, thứ chỉ cần ngươi có nhận thức về nó, thì nguyền rủa cũng đã bắt đầu xuất hiện rồi.
Còn thứ nguyền rủa đó là gì?
Nếu ta nói ra ở đây, tất cả các ngươi, thậm chí là cả một vùng của Bắc Vực đều sẽ bị cách ly.”
Khi vị đô đốc nói tới đây, phi hành đoàn cũng thấy được bóng hình của Phong Hàn huyện thành đã ở rất gần.
“Các ngươi nên biết, chuyện tiếp theo chúng ta sắp làm không phải là vì hủy diệt, hay tàn sát người vô tội!
Việc chúng ta sắp làm có thể khiến bàn tay các ngươi dính đầy máu tanh.
Nhưng các ngươi nên biết, nữ đế đã luôn ở tiền tuyến, bảo hộ đế quốc chúng ta, nên những bề tôi như ta và các ngươi phải làm mọi cách để giữ vững hậu phương của người.
Nên khi xuất hiện vực ngoại thiên ma thứ hai, chúng ta phải tiêu diệt đối phương bằng được, mặc kệ cái giá phải trả như thế nào!”
Ngay sau bài phát biểu động viên đó, toàn bộ phi hành đoàn đều không ai còn chất vấn.
Trong lòng tất cả mọi người, họ cảm thấy mình đang gánh trên vai một gánh nặng của lịch sử.
Nhưng ngay khi các nhân viên trong phi hành đoàn quay người, họ không để ý tới, gương mặt của vị đô đốc giờ đã trở nên ngốc trệ.
Trong hai mắt ông ta, không còn là tròng mắt của một con người bình thường nữa.
Nếu Nguyễn An Bình có mặt, hắn sẽ nhận ra, đây chẳng phải là con mắt khi hắn nhìn thẳng vào vận mệnh hay sao?
Không chỉ có đô đốc đang trở nên kỳ lạ, mà toàn bộ phi hành đoàn cũng bắt đầu hăng hái quá mức.
Các nhân viên cách xa đài chỉ huy, không nghe được bài phát biểu khi nãy giờ đang co ro run người.
Vì trước mắt họ, từng sự kiện kỳ lạ đang diễn ra trên con tàu đổ bộ.
Nhiệt độ trong không khí đột ngột lạnh đi, một vài nhân viên vô cớ biến mất.
Từng cơ bộc tưởng chừng là vô tri giờ đã lấy lại linh hồn cùng lý trí.
Chúng kêu gào vang vọng, đan dệt, tạo nên một bản giao hưởng đầy chết chóc và quỷ dị.
Chỉ trong chớp mắt, cả con tàu giống như đã bị nguyền rủa.
Có kẻ đã nói ra bí mật, và có người đã nhận thức được nó.
Căn cứ của Trấn Vũ Ty tại quân khu Khư Mộc.
Lúc này, trong phòng chỉ huy căn cứ, đại tá Lâm Phương Cửu cùng những thành viên khác trong đội cận vệ của nữ đế đang tập trung nhìn vào màn hình.
“Có chuyện quái gì đang diễn ra với tàu đổ bộ C2082 vậy?!”
“Liên lạc với đám người đó ngay cho ta! Rõ ràng mệnh lệnh được đưa ra là sử dụng pháo chính, thổi bay cả Phong Hàn huyện thành cùng phạm vi vạn dặm xung quanh.
Có như vậy mới đảm bảo trừ độc hoàn toàn, không cho vực ngoại thiên ma bất cứ đường sống nào mới đúng!”
Các thành viên Trấn Vũ Ty nhìn về phía màn hình, chờ đợi một lời giải thích tới từ tàu C2082.
Cuối cùng, trên màn hình, gương mặt ngốc trệ của vị đô đốc cũng xuất hiện ngay trước mặt các cao tầng, bờ môi hắn cũng bắt đầu mấp máy.
Thấy được đôi mắt như ẩn chứa vô số sợi tơ vận mệnh đó, Lâm Phương Cửu không chần chờ mà tung ra một chưởng, phá hủy cả màn hình cùng bức tường sắt thép phía sau.
“Chết tiệt! Là đám phản bội!” – Nữ đại tá thét lớn.
Trong lúc các chỉ huy còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, trước mắt họ giờ đã là cả khoảng trời đầy tro bụi cùng tàn lửa của Đại Khư.
Lúc này, một chỉ huy của căn cứ nheo mắt nhìn về phía Lâm Phương Cửu.
“Khụ, Trấn Vũ Ty đại nhân, vừa rồi đã có chuyện gì xảy ra chứ?”
Nghe được câu hỏi đầy vẻ dò xét đó, nữ đại tá nhíu mày không vui.
Nhưng trước ánh mắt của những chỉ huy quân đội xung quanh, cùng cái gật đầu tới từ cấp trên trong Trấn Vũ Ty, Lâm Phương Cửu nghiêm giọng trả lời.
“Đương nhiên là liên quan tới chuyện những kẻ phản bội bị ô nhiễm từ Thiên Cơ Các rồi.”
Nghe nàng nói tới đây, các đại tướng cũng phải hoảng hốt như thể người vừa đi qua cửa tử.
“Chuyện liên quan tới Thiên Cơ Các sao? Đa tạ Lâm đại tá cứu mạng.”
“Đa tạ Trấn Vũ Ty đại nhân.
Nếu như ngài không kịp ra tay, thì có lẽ cả căn cứ này cũng đã xong đời rồi.
Dù sao chúng ta cũng không phải người được nữ đế ban phước, nên không thể nào chống lại được thứ ô nhiễm đáng sợ đó.”
Trong lúc mọi người còn đang cười nói vui vẻ, chợt, một giọng nói vang lên từ phía phần còn lại của máy tính vừa bị đánh nát.
Đáng lẽ ra, đòn vừa rồi của Lâm Phương Cửu sẽ khiến máy tính liên lạc không thể nào hoạt động, nhưng mọi hệ thống máy móc tại Đại Ung luôn có một phương án dự phòng.
Từ trong miệng một cơ bộc, từng giọng nói của vị đô đốc khi nãy vẫn tiếp tục vang vọng.
“Ta nhìn thẳng vào nó, ta thấu hiểu được nó… Chư Thiên Vận Mệnh Kinh.
Vận mệnh của chúng ta dây dưa, gắn kết với nhau bằng một sợi tơ vĩnh cửu, dựa vào liên kết đó.
Chỉ cần nhất niệm, ngươi là ta, ta là ngươi.”
Khi nghe được tiếng có người nói vọng, một vài chỉ huy nhanh ý đã che lại lỗ tai mình, cúi đầu xuống thấp nhất, như đà điểu tránh kẻ săn mồi.
Nhưng những kẻ còn lại không có kết cục tốt đẹp vậy.
Ngay lập tức, những tướng lĩnh Phi Thiên cảnh nay đột ngột biến đổi, hóa thành những quái vật gào thét, như thể từ khi sinh ra, họ đã là những quái thú đội lốt người.
Còn chưa đợi đám quái vật kịp làm loạn.
Lâm Phương Cửu lại lần nữa ra tay.
Từ trong lòng bàn tay nữ đại tá, một luồng chân nguyên đã cô đặc tới vật chất hóa được giải phóng.
Chỉ một cái vẫy tay nhẹ, trong không gian như đột ngột xuất hiện vô số những lưỡi đao kiếm lướt ngang qua, để lại trên mặt đất những khối thịt vụn.
Lúc này, một thành viên khác của Trấn Vũ Ty cũng nhanh tay, nghiền nát toàn bộ những cơ bộc bên trong căn phòng.
Đám người giờ không còn dám chủ quan nữa, ai cũng đề phòng sẽ có thứ gì đó trong góc tối nhảy nhót ra, lải nhải về Chư Thiên Vận Mệnh Kinh.
Sau một hồi bình yên vô sự.
Thân là thành viên của hoàng thất, Lâm Phương Cửu lúc này bắt đầu ra lệnh.
“Được rồi, trong căn phòng này! Ai là truyền lệnh quan?!
Chúng ta cần truyền lệnh gấp, bắn hạ tàu vận chuyển C2082!”
Nhưng đáp lại nàng, chỉ có từng nụ cười khổ của các chỉ huy, khi họ nhìn vào đống bầy nhầy trên mặt đất.
“Thưa Trấn Vũ Ty đại nhân, quan truyền lệnh mà ngài nói… hắn ở đây.”
Nghe vậy Lâm Phương Cửu trầm mặc.
“Được rồi, vậy thiết bị truyền tin liên lạc đâu, ta muốn liên hệ với đội pháo binh.
Chúng ta cần san phẳng Phong Hàn huyện thành!”
Các tướng lĩnh giờ lắc đầu, nhìn vào đống cơ bộc cùng hệ thống máy tính đã bị người dùng bạo lực phá hủy.
“Thôi được rồi! Lần này ta sẽ đích thân đi tới nơi nói chuyện…”
Lâm Phương Cửu còn chưa nói hết câu, từng tiếng còi báo động đã vang lên.
Nàng quay đầu ngoảnh mặt, và chứng kiến bầu trời Đại Khư lúc này xuất hiện chi chít những điểm đen.
“Cảnh báo! Cảnh báo!
Đang có một lực lượng Võ Minh đã vượt qua đại khư, chuẩn bị tiến vào lãnh thổ đế quốc.”
Giờ, Lâm Phương Cửu không muốn mở miệng thêm chút nào nữa, vì nàng đang muốn hóa điên!
Ai hiểu được a! Có việc ra lệnh bắn giết một vực ngoại thiên ma mà cũng bị ngăn cản đủ đường.