Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nang-luc-cua-ta-toan-bo-nho-doat.jpg

Năng Lực Của Ta Toàn Bộ Nhờ Đoạt

Tháng 5 13, 2025
Chương 570. Đại kết cục Chương 569. Về nhà
bcd975b32e5d21ed8e2810c64153b984

Cái Này Minh Tinh Chỉ Muốn Thêm Tiền

Tháng 5 16, 2025
Chương 239. Kết thúc cảm nghĩ Chương 238. Sinh thái đại biến
nu-hiep-xin-dung-tay.jpg

Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

Tháng 1 14, 2026
Chương 584: Vị cô nương này về sau đi theo ta! (2) Chương 584: Vị cô nương này về sau đi theo ta! (1)
chuyen-xua-o-hollywood.jpg

Chuyện Xưa Ở Hollywood

Tháng 12 5, 2025
Chương 31: Ám Ảnh Bởi Quá Khứ Chương 30: Da Mặt Loại Này
lao-minh-vao-kiem-lang-thang-the-gian

Lao Mình Vào Kiếm, Lang Thang Thế Gian

Tháng 12 19, 2025
Chương 1003: Chương 1002:
tu-tien-ac-boc-bat-dau-tron-vao-tong-mon-lam-tap-dich.jpg

Tu Tiên: Ác Bộc Bắt Đầu, Trốn Vào Tông Môn Làm Tạp Dịch

Tháng 1 15, 2026
Chương 418: Rút lui con đường Chương 417: Man thiên quá hải
troi-sap-ta-mang-theo-tieu-khu-xuyen-qua.jpg

Trời Sập, Ta Mang Theo Tiểu Khu Xuyên Qua !

Tháng 1 8, 2026
Chương 357: Có nguyện ý hay không? (tăng thêm! ) Chương 356: Đại thế đã mất
hoc-ty-minh-treu-choc-toi-du-ta-nhin-khong-duoc-rat-binh-thuong-di

Học Tỷ Minh Trêu Chọc Tối Dụ, Ta Nhịn Không Được Rất Bình Thường Đi

Tháng 10 17, 2025
Chương 496: Phiên ngoại hai: Luyện cái tiểu hào a (chương cuối) Chương 495: Phiên ngoại một: Báo thù thiếu nữ Trần Quả Quả
  1. Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
  2. Chương 379: Ăn?
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 379: Ăn?

Nhìn hai thi thể không đầu ngã xuống ngay trước mắt, Nguyễn An Bình cũng chỉ đành lắc đầu.

“Chậc, dân bản địa ở Đại Ung này đúng là không nói lý mà.

Ta vốn chỉ là người qua đường, không muốn dính vào chuyện rắc rối mà thôi, nhưng hết lần này tới lần khác các ngươi lôi ta vào thì đừng trách.”

Nói rồi, ngoài phần đầu đã chết không nhắm mắt của hai quan bách hộ, tất cả những gì còn lại của họ đều nhanh chóng được hắn hấp thu.

Sinh mệnh lực tràn vào, từng mầm thịt trên vết thương bắt đầu nhúc nhích, cơ bắp, mao mạch nhanh chóng mọc ra, kết nối và bao quanh phần xương trắng.

Trong chớp mắt bắp chân nổ tung của Nguyễn An Bình bắt đầu khôi phục lại.

Hắn nhẹ nhàng cử động như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Tiếp theo, hắn lấy ra Huyết Lộ, để thanh huyết kiếm cắn nuốt ký ức của hai tên Phi Thiên đại tông sư.

Cuối cùng, là phần năng lượng đặc biệt của Phi Thiên cảnh.

Khi Nguyễn An Bình còn chưa biết thứ năng lượng mà cảnh giới này sử dụng là gì, thì bất chợt, những hiểu biết từ hai quan triều đình đã bị thanh kiếm Huyết Lộ hấp thu, chuyển hóa, rồi truyền vào đầu óc chủ nhân nó.

Thông thường, khi một Phi Thiên đại tông sư bỏ mình, năng lượng trong thân thể họ sẽ nhanh chóng bốc hơi, và hòa vào thiên nhiên, tạo thành những vùng đất sinh cơ dồi dào, là tu hành thánh địa với những kẻ từ Khai Mạch cảnh trở xuống.

Tại Đại Ung, ai cũng biết kiến thức cơ bản đó.

Và từ trước tới nay, nghe nói chỉ có những đại năng cảnh trở lên mới có thể tự do lưu trữ lại “linh lực” cũng chính là năng lượng đặc thù mà các Phi Thiên cảnh nắm giữ.

Nhưng với Nguyễn An Bình, hắn cảm thấy thứ năng lượng đó cũng không quá khác so với ma lực của các pháp sư là bao.

Nên lại lấy chính khí huyết của bản thân làm môi giới, hắn đã thi triển một loại pháp thuật phong ấn, tạo ra hai quả cầu máu khóa kín chỗ linh lực tràn ra.

Nhìn vào hai quả cầu máu lớn bằng quả bóng bàn trong tay.

“Ta liệu có nên hấp thu thứ này không nhỉ? Dù sao thân thể hiện tại của ta vẫn chỉ được cập nhật tới giai đoạn hấp thu chân nguyên mà thôi.

Nếu cưỡng ép luyện hóa, thì việc tiêu hao chắc là không thể tránh khỏi.”

Chợt, dạ dày của Nguyễn An Bình ục ục kêu, thu hút sự chú ý của hắn.

“Ai nha, ta quên luôn mất là phần lớn sức mạnh chức nghiệp giả của mình đã bị thiên đạo phong ấn lại.

Thật lâu rồi không cảm nhận lại cơn đói a.”

Mà nhắc tới cơn đói, Nguyễn An Bình càng nhìn lại càng thấy hai quả cầu máu trong tay hắn giống như hai viên đan dược.

Thứ tròn vo là tu vi ngưng tụ của hai Phi Thiên đại tông sư, ăn vào có khả năng bạo thể hoặc một bước lên trời, nên về bản chất cũng chẳng khác đan dược là bao.

Tự tin vào tố chất thân thể mình, hắn không ngần ngại mà ném thử một viên để nếm xem mùi vị thứ này có gì đặc biệt.

Kết quả, thân thể hắn tuy hình người dáng người, nhưng đủ loại cải tạo đã khiến phần vị giác của Nguyễn An Bình trở nên vô cùng kỳ lạ.

Hắn giờ có thể cảm nhận được độ ngon của vật thể không phải nhờ vào thành phần vật chất, mà là nhờ số năng lượng tồn tại bên trong.

Ngay khi viên huyết đan rơi vào dạ dày, bản năng sử dụng ma pháp trụ cột Nghiên Cứu đã thức dậy bên trong từng tế bào.

Dạ dày Nguyễn An Bình giờ đã hóa thành một phòng nghiên cứu tân tiến nhất, có thể phân tích, tháo dỡ từng thành phần vật chất, năng lượng trong bụng hắn.

Lúc này, những thông tin về lớp vỏ bọc máu dần xuất hiện trong đầu.

“Ân, đây hình như là khí huyết của ta, và cả cấu trúc tế bào hồng cầu của ta nữa, những thông tin này vốn đã có rồi, thôi bỏ qua đi.”

Ngay sau khi lớp bọc ngoài của đan dược bị phá vỡ, thứ linh lực cuồng bạo của Phi Thiên đại tông sư tràn ra, muốn đục thủng túi dạ dày đang giam giữ chúng.

Nhưng mọi nỗ lực xông phá của linh lực là vô ích.

Nếu giải phẫu Nguyễn An Bình, sẽ thấy dạ dày của hắn là do vô số tinh thể liên kết lại, nặng nề như đại địa, cứng rắn như kim cương.

Mặc kệ cho linh lực cuồng bạo, đủ để tạo thành một vụ nổ có thể hủy diệt vạn dặm, chúng cũng không thể lay chuyển cấu trúc tinh thể này dù chỉ một ly.

Và giữa cơn bão linh lực hỗn loạn đó, từng mảnh vụn tinh thể bay ra từ thành dạ dày, nhanh chóng chia cắt, hấp thu, nghiên cứu, phân tích thứ “thức ăn” được nuốt vào.

Sau đó các mảnh vụn tinh thể quay ngược về thành dạ dày, truyền năng lượng có thể hấp thu vào cơ thể, khiến Nguyễn An Bình xuất hiện cảm giác ăn no.

Chưa dừng lại ở đó, những tế bào tinh thể nhỏ xíu của hắn cũng truyền lại kết quả phân tích về thứ được nuốt vào.

“Ra là vậy sao, linh lực của Phi Thiên tông sư có thể được xem như tam hoa tụ đỉnh, khi chân nguyên áp súc cực hạn, ý chí cứng rắn tới ảnh hưởng hiện thực, máu thịt tinh hoa vượt qua ngưỡng cửa của sự tiến hóa.

Thú vị thật, ta không ngờ ý chí của Phi Thiên cảnh vẫn có thể tồn tại trong loại năng lượng đặc thù này.

Nếu như có cơ duyên phù hợp, Phi Thiên đại tông sư có thể ngưng tụ ra một ý thức thứ hai, tương tự như phân thân ý thức của ta.

Và dùng ý thức đó để đoạt xá sinh linh có bản chất thấp hơn, giúp võ giả có thể sống thêm đời thứ hai.

Xem ra võ đạo tại Đại Ung đã phát triển đến mức độ không hề thua kém tu tiên rồi a.”

Trong dạ dày hắn, linh lực của “lão Ngô” vẫn đang phản kháng rất mạnh mẽ, thậm chí còn ngưng tụ lại, tạo thành một bóng người cầm trong tay một thanh đao.

Dựa vào những thông tin được dạ dày truyền về, Nguyễn An Bình thoáng thấy được cái bóng của vị quan bách hộ vừa rồi.

Bóng người trong suốt đó bị bao vây trong một không gian tinh thể, chỉ cần chạm phải vách viên pha lê, thì phần va chạm sẽ ngay lập tức bị tiêu hóa.

Dù vậy “thần hồn” của lão Ngô vẫn đang điên cuồng phản kháng.

Lấy ý chí tuyệt đối, thống ngự tinh khí thần, một cây đao linh lực chứa đầy ý cảnh của một đại tông sư hình thành, chém vào thành dạ dày của Nguyễn An Bình.

“Răng rắc!” Từng tiếng tinh thể tan vỡ cứ như vậy mà vang lên.

Một nụ cười đắc ý cũng xuất hiện trên gương mặt đã gần như trong suốt của thần hồn lão Ngô.

Nhưng ngay giây sau đó, thành dạ dày tinh thể lại khôi phục với tốc độ nhanh không tưởng.

Và sau đòn khi nãy, số lượng những hạt tinh thể lơ lửng trong dạ dày Nguyễn An Bình cũng đã tăng lên đáng kể, giống như một cơn bão pha lê lấp lánh, tuyệt đẹp nhưng cũng là tuyệt sát.

Chỉ một mảnh tinh thể nhỏ bé đó cũng đã sắc như dao cạo, dễ dàng đâm xuyên qua thần hồn của lão Ngô, đừng nói gì tới một cơn bão tinh thể đang cuốn tới.

Kết quả sau đó, toàn bộ linh lực của Phi Thiên đại tông sư đã bị chia cắt, ý chí cuối cùng của lão Ngô cũng bị đánh tan.

Số năng lượng khổng lồ đó đi tới từng tế bào trong thân thể Nguyễn An Bình, và nhanh chóng bị hấp thu.

Tàn dư ý chí của vị đại tông sư cũng bị vô số phân thân ý thức của hắn tách ra cắn nuốt.

Sau khi mọi thứ chấm dứt, bên ngoài thế giới thực, Nguyễn An Bình mở mắt, khí thế của hắn nhanh chóng thay đổi.

Tinh thần lực của hắn vô tình phát ra, khiến mặt đất rạn nứt, đất đá, cây cối xung quanh bị nghiền nát bởi một thứ áp lực vô hình.

Chỉ cần nuốt vào một viên huyết đan, hắn cũng đã cướp đoạt gần như toàn bộ tu vi của một Phi Thiên đại tông sư.

Không dừng lại ở đó.

Nguyễn An Bình nâng lên một đầu ngón tay, tư thế của hắn giống y hệt đao chiêu mà thần hồn của lão Ngô đã tung ra khi tuyệt vọng.

Và chỉ kẻ một đường tùy ý, một cây rừng cách hắn xa cả trăm dặm bỗng nhiên đổ ngã, giống như vừa có một lưỡi đao siêu sắc bén lướt ngang qua.

“Tốt, rất tốt.

Ai mà ngờ được, trong linh lực của Phi Thiên cảnh, thế mà lại ẩn chứa cả bí mật về võ công, võ kỹ và ý cảnh cả đời người tu luyện.”

Với thực lực của Nguyễn An Bình hiện tại, một ý niệm của hắn có thể tung ra đạo đao khí bao phủ ngàn dặm cũng không thành vấn đề.

Nhưng chỉ vô tình phá rừng mà hắn cũng bị hai Phi Thiên cảnh để mắt, tới tận nơi kiểm tra giấy tờ.

Như vậy, ai mà biết việc thử những đại chiêu hủy diệt ở cấp độ lục địa sẽ kéo thêm bao nhiêu người tới?

Thân là “người xuyên việt” một vực ngoại thiên ma với thế giới này.

Hắn cần che giấu bản thân càng sâu càng tốt.

Đao khí cũng đã thử nghiệm xong, giờ Nguyễn An Bình muốn thử một khả năng khác do dạ dày cung cấp.

Khi “tiêu hóa” thành công vật thể, hoặc năng lượng, hắn sẽ luôn có hai lựa chọn.

Đó là hấp thụ để bổ sung cho thân thể, hoặc là “nôn” ngược ra ngoài môi trường.

Hắn đã thử qua khả năng hấp thu và rất hài lòng, giờ hắn tò mò về khả năng giải phóng năng lượng đó.

Ánh mắt Nguyễn An Bình nhìn về một tảng đá lớn cách hàng trăm mét.

Hắn truyền một lượng nhỏ linh lực của lão Ngô vào trong bãi nước bọt, nhổ thẳng về khối đá.

Một giây sau đó, khối đá chỉ đơn giản là nổ tung như vừa bị pháo kích.

“Chậc, xem ra khả năng giải phóng năng lượng này cũng chẳng có gì đặc biệt.

Chắc khi nào ta nuốt phải thứ gì đó khó tiêu, lúc đó mới cần động tới nó.”

Lắc đầu, Nguyễn An Bình cũng cắn nuốt luôn viên huyết đan còn lại trong tay.

Dạ dày tinh thể của hắn đã ăn qua linh lực một lần, nên trong lần thứ hai, tốc độ tiêu hóa nhanh hơn trước rất nhiều lần.

Chỉ trong vài giây, khí tức của Nguyễn An Bình đã tăng thêm một bậc.

“Có lẽ, ta cũng nên rời đi rồi.”

Tên “ma đạo tông sư” bước chân, chuẩn bị rời đi.

Nhưng chợt, ánh mắt hắn nhìn vào những trang bị của hai quan bách hộ.

Nhìn kiểu gì đi nữa, những loại trang bị này chắc chắn không phải là đao kiếm, hay giáp tấm được rèn đúc thủ công như thời cổ đại.

Cầm trong tay thanh đao của một quan sai, có thể thấy rõ từng mạch điện hoặc thứ gì đó tương tự bên trong các chi tiết vũ khí ấy.

“Được rồi, vấn đề là ta làm sao nuốt cả thanh đao lớn như này giờ?”

Nguyễn An Bình trầm ngâm suy nghĩ vài giây, rồi đưa lưỡi đao lên miệng, những tinh thể sắc bén xuất hiện, bọc lên men răng của hắn.

Răng rắc! Nhóp nhép!

“Nhoàm nhoàm. Dạ dày của ta giờ chẳng khác nào một cái cơ sở thí nghiệm bỏ túi, thôi thì có vụn một chút chắc nó cũng có thể tiêu hóa hết được.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

566ba0d36210932eaf5a683d2d2134de
Bạo Sủng Độc Thê: Mụ Mụ Muốn Lật Trời
Tháng 1 18, 2025
ta-de-nhat-to-vu.jpg
Ta! Đệ Nhất Tổ Vu
Tháng 2 23, 2025
vong-du-bat-dau-hop-thanh-dinh-cap-than-trang
Võng Du Bắt Đầu Hợp Thành Đỉnh Cấp Thần Trang
Tháng mười một 4, 2025
kho-chu-nam-ngua-lai-dem-toc-vang-phuong-ngao-thien-phan-sat.jpg
Khổ Chủ Nằm Ngửa Lại Đem Tóc Vàng Phượng Ngạo Thiên Phản Sát?
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved