Chương 378: Ta… là vực ngoại thiên ma…
Dựa theo tấm bản đồ mà Tuyệt Vận Tử đã để lại, Nguyễn An Bình tiến về dãy núi Lê Minh, nơi đánh dấu có tồn tại một phường thị của đám tán tu.
Sau vài lần bị đám võ giả nghi kỵ, bị người trong quân đội bắn bỏ ngay khi thấy mặt, Nguyễn An Bình cũng đã rút ra được một vài kinh nghiệm quý báu.
Đó chính là đừng để lộ mấy loại pháp thuật cần sử dụng khí huyết làm dẫn, vì sẽ khiến hắn nhìn qua rất giống ma tu.
Và tại Đại Ung, quần thể ma đạo võ giả vừa là những kẻ đông đúc nhất, khi pháp môn ma đạo đã phổ cập tới độ gần như ai ai cũng biết.
Nhưng sử dụng ma đạo công pháp cũng tương tự phim AV, mỗi người giấu trong mình một chút làm bí mật thì không sao.
Ngươi dùng chúng khi chỉ có một mình thì mọi người cũng biết, cũng chẳng ai rảnh mà khui ra.
Còn nếu ngươi sử dụng ma đạo công pháp ở chốn công cộng, đừng hỏi tại sao ánh mắt của mọi người lại kỳ lạ khi nhìn ngươi như vậy.
Nguyễn An Bình bị gọi là ma đạo tông sư vài lần chính là do ăn thua thiệt, không hiểu nhiều về văn hóa của Đại Ung.
Và nếu ngang nhiên dùng ma đạo công pháp, thì ai nấy xung quanh đều khen ngươi dũng cảm, và sẽ lao lên với khẩu hiệu: “tà ma ngoại đạo, người người có thể tru diệt.”
“Khụ, khoan đã, tại sao càng nghĩ, ta lại càng cảm thấy có gì đó sai sai a?”
Không nghĩ nhiều về vấn đề ma đạo công pháp nữa.
Hắn biết, thứ hắn cần nhất hiện tại là một phương thức di chuyển mới, không lấy việc tiêu hao khí huyết làm trung tâm.
Trong đầu óc, Phân Hồn Quy Nhất Thuật được hắn sử dụng, tư duy không ngừng phân nhánh.
Hiện tại, trong đầu Nguyễn An Bình như thể đang có một đoàn đội nghiên cứu gồm cả trăm, cả ngàn hắn đang không ngừng tranh cãi, không ngừng tính toán.
Tuy có hơi ồn ào đôi chút, và thân thể co giật liên hồi vì cả đống những chỉ lệnh hỗn loạn từ não bộ.
Nhưng chỉ cần hắn chịu bỏ ra vài phút khó chịu, thu hoạch có được sẽ là thứ khó có thể tưởng tượng nổi.
Khi xác nhận toàn bộ ý kiến trong đầu đã không còn gì để tranh cãi.
Một chủ ý thức sẽ bắt đầu quá trình hợp nhất toàn bộ những tia ý thức phân nhánh lại.
Cảm giác như thể cả ngàn người được dung hợp một chỗ không hề khiến Nguyễn An Bình khó chịu, muốn hóa điên hay cảm thấy lạc lối.
Vì tất cả những tia ý thức đang được lôi trở lại đều chính là hắn.
Lượng lớn tri thức tràn vào đầu óc như một cơn lũ quét.
Với người khác, đây chắc chắn chính là tra tấn giày vò, còn với Nguyễn An Bình, hắn lại đang hưởng thụ cảm giác ngâm trong biển tri thức.
Và khi mở mắt ra, trong đầu hắn cũng đã có thêm một môn công pháp mới, với tên của nó là Tốc Hành Bộ.
Còn nguyên lý của nó bắt nguồn từ ma đạo công pháp, chính xác hơn là ma pháp sử dụng khí huyết.
Nhưng thay vì tạo ra dị tượng là sương mù máu tung bay, nhìn phát biết ngay công pháp ma đạo.
Tốc Hành Bộ lại khóa khí huyết bên trong thân thể, không tạo ra sương mù máu.
Nên khi sử dụng loại bộ pháp này, ngoài việc làn da ở bắp chân có hơi đỏ lên một chút, sẽ chẳng ai nhận ra hắn đang dùng thứ được võ giả gọi là công pháp ma đạo.
Có được thân pháp mới, Nguyễn An Bình lập tức sử dụng nó để đi đường.
Trong thân thể hắn một lượng lớn khí huyết được dồn vào lòng bàn chân, khiến thể chất ở cảnh giới thứ tư giờ cũng phải căng nứt.
Ngay lập tức, mặt đất dưới chân hắn vỡ tan, còn người chỉ một bước đầu đã phóng nhanh cách xa hơn 200 mét.
Bước thứ hai, hắn phá vỡ bức tường âm thanh, xuất hiện cách nơi vừa đứng hàng cây số, và bước thứ ba, thứ tư…
Tốc độ của Nguyễn An Bình càng lúc càng nhanh, cho tới khi cả người hắn hóa thành một vệt sáng.
Với tốc độ di chuyển đó, hắn chẳng khác nào một thiên tai hình người đang lướt nhanh qua mặt đất.
“Tốc độ này cũng không tệ, nếu như ta lấy được mẫu chân khí hoặc chân nguyên của Vô Cấu cảnh, có lẽ ta có thể dễ dàng bay lượn hơn là chạy bộ như thế này.
Không biết ta có thể tìm được mẫu vật nào không đây?”
Chợt, trong cảm nhận của Nguyễn An Bình, đang có hai luồng khí tức mạnh mẽ nhanh chóng tiếp cận hắn.
“Khí tức này, tại sao ta thấy quen quen?”
Trong đầu Nguyễn An Bình, hắn chợt nhớ tới chuyện không vui vào hai ngày trước đó.
Vào lúc hắn vô tư tiến vào Phong Hàn Huyện, còn chưa kịp đi qua cổng thành đã bị năm tên Phi Thiên cảnh đại tông sư tự dưng lao lên vây đánh.
Đến hiện tại, da thịt dưới những lớp băng bó trên người hắn vẫn còn đau đớn.
“Hừm, xem ra là có kẻ muốn tìm đường chết đây mà.”
Ánh mắt Nguyễn An Bình nổi lên chút sát ý, rồi nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
Cùng lúc, hai luồng uy áp nặng nề từ trời cao giáng xuống, khiến một kẻ đang lao đi với tốc độ 3 km mỗi giây phải dừng lại, cày một đường kẻ dài trên mặt đất.
“Đứng lại nơi đó, Vô Cấu cảnh lạ mặt!
Chúng ta là người của nha môn Phong Hàn Huyện đang truy bắt hung phạm!
Nếu ngươi còn không ngừng lại, chúng ta sẽ ra tay.
Cảnh cáo lại lần nữa, nếu ngươi không dừng lại, chúng ta sẽ ra tay!”
Nói hết lời, áp lực khổng lồ mà hai tên Phi Thiên tông sư đè lên Nguyễn An Bình lại nặng thêm vài phần.
Thậm chí, thứ sức mạnh đó còn khiến mặt đất dưới chân hắn bắt đầu rạn vỡ.
Thứ hai đại tông sư đặt lên trên người hắn không chỉ đơn thuần là khí thế, mà còn kèm theo một loại tinh thần lực đặc biệt, khiến tâm thế vốn hư vô mờ mịt của con người nay có thể ảnh hưởng tới vật chất.
Với kẻ có thể chất chỉ tương đương Vô Cấu cảnh, nhưng lại không có chân nguyên trong thân thể.
Nên về số liệu trên bàn giấy, Nguyễn An Bình có thể được xếp vào loại tông sư cảnh yếu nhất.
Do có chỉ số yếu kém tới như vậy, hắn khó lòng tránh thoát được sự áp chế về khí thế tới từ hai tên Phi Thiên cảnh.
Nhìn qua, một kẻ chỉ có một phần sức mạnh từ Vô Cấu cảnh sẽ không có bất cứ cơ hội nào để chống lại hai vị quan bách hộ.
Nhưng với Nguyễn An Bình, hắn chưa rút ra Huyết Lộ để phản công, như vậy chứng tỏ hắn còn con bài đang được ẩn giấu.
Làn da, cơ bắp, xương cốt của hắn đang không ngừng nhúc nhích.
Tất cả vết thương ngoài da dần chìm trong thân thể, và gương mặt, mái tóc của hắn cũng biến đổi nhanh chóng.
Dù sao da, xương, thịt của Nguyễn An Bình đều mang sức mạnh của Trường Sinh Thánh Chủ, một tà thần sinh mệnh, nên chuyện biến đổi vẻ ngoài với hắn cũng chỉ là bữa ăn sáng.
Hạ xuống từ bầu trời lúc này là hai người đàn ông trung niên cao lớn, khoác trên mình loại áo giáp tân tiến, nặng nề, như thể bước ra từ một tác phẩm khoa huyễn, thay vì những bộ đầu như thời cổ đại.
Ngay khi gặp mặt, từng ánh mắt sắc lạnh đã liên tục đảo qua lại, như muốn xác nhận thân phận của kẻ bị bắt giữ.
Chứng kiến gương mặt của Nguyễn An Bình, hai viên quan Bách Hộ giờ chỉ đành lắc đầu thất vọng.
Vì gương mặt của kẻ tình nghi này khác hoàn toàn so với tên ma đạo hung đồ, kẻ từng đánh trọng thương ba vị Phi Thiên đại tông sư.
“Lão Ngô, chúng ta nhầm người rồi, đây không phải là người chúng ta chạm mặt vào hai ngày trước.”
Ngay bên cạnh, lão Ngô cũng soi rất kỹ gương mặt của Nguyễn An Bình, nhưng khi xem xét mà không thấy có dấu hiệu bất thường nào, như dịch dung, súc cốt.
Ngô bách hộ cũng gật đầu, đồng ý rằng hai người đã bắt nhầm nghi phạm.
Trước mặt họ lúc này, rõ ràng không phải tên tóc trắng mắt chột kia, mà là một ông chú trung niên với mái tóc hoa râm dài.
Nhưng dù đã xác nhận không phải kẻ họ muốn tìm chăng nữa, Ngô bách hộ vẫn lấy ra một xấp vé phạt.
“Vị tiên sinh này, vừa rồi ngươi đã phóng đi với vận tốc 3 km trên giây, và còn phóng đi ngay trong rừng sâu thay vì cao tốc.
Và hành động của ngài đã làm ảnh hưởng môi trường sinh thái, phá hoại tài sản của nữ đế.”
Vị bách hộ vừa nói, vừa chỉ tay về phía sau, nơi mà có ai đó đi ngang qua đã biến cả khu rừng hóa thành đống lộn xộn.
“Nên hiện tại, xin mời ngài cùng chúng ta về Phong Hàn huyện thành, chúng ta sẽ có rất nhiều điều có thể nói đây.”
“Haha, lão Ngô nói cũng rất đúng đấy.
Cứ yên tâm đi, với những Vô Cấu cảnh tông sư, miễn là phạm tội không quá nghiêm trọng, đế quốc vẫn sẽ luôn bao dung.
Thậm chí, chỉ cần phối hợp tốt với quan huyện, huynh đệ ngươi còn có thể được đưa vào trong biên chế của nha môn cũng không chừng.”
Nghe được có cơ hội bước vào quan đồ, Nguyễn An Bình lập tức tỏ ra hứng thú.
Dù sao với hắn, việc làm quan, dù cho có nhỏ tới mấy chăng nữa, thì cũng tốt hơn nhiều lần việc trở thành tội phạm nay đây mai đó.
Nhưng vẫn có một vấn đề rất quan trọng còn ở đó.
“Hai vị, tại hạ đã đánh mất chứng minh thư, như vậy…”
Vừa nghe Nguyễn An Bình nói tới không có chứng minh thư, hai quan bách hộ lập tức biến sắc.
Phải biết, tại Đại Ung này, dù cho có là tán tu, ma tu bị triều đình truy nã chăng nữa, thì họ vẫn có trong mình vài loại giấy tờ tùy thân đơn giản.
Nhưng nếu đi đường gặp một võ giả không có giấy tờ tùy thân, thì chắc chắn, kẻ đó là người thuộc Võ Minh, là tàn dư của đám tông môn giang hồ.
Chứng kiến nét mặt biến sắc của hai quan bách hộ, Nguyễn An Bình cũng chỉ lắc đầu nhẹ.
“Quả nhiên a, đây là một thế giới cao võ hiện đại, không phải cổ đại như vẻ ngoài, thật đáng tiếc…
Và ta không phải người tốt lành gì… ta là vực ngoại thiên ma.”
Khi Nguyễn An Bình đang than thở, hai Phi Thiên đại tông sư cũng đã đột ngột ra tay.
Một đòn hợp kích bất ngờ đánh về phía trước, đánh xuyên qua cả khu rừng gần vạn dặm, nghiền nát cả núi cao trên đường đi.
Nhưng trước mắt hai người, bóng dáng Nguyễn An Bình lại trong suốt như quỷ mị, chính xác hơn, đó là tàn ảnh mà hắn đã để lại.
Và không biết từ lúc nào, một bóng người đã xuất hiện sau lưng họ.
Vừa rồi, Nguyễn An Bình đã sử dụng Tốc Hành Bộ lên mức tối đa, vượt qua cả khả năng quan sát của Phi Thiên cảnh.
Nhưng tác hại là khiến nhóm cơ ở bắp chân trái nổ tung, chỉ để lại xương trắng chống đỡ trọng lượng thân thể.
“Lão… Ngô…Thanh ma kiếm vừa rồi…”
“Phải… là tên ma đầu chết tiệt đó…”
Bóng hình một tên kiếm khách mang theo thanh huyết kiếm, đó là những gì cuối cùng mà hai quan bách hộ chứng kiến trước khi tầm nhìn chìm vào trong tăm tối.