Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
xuan-thu-dai-lanh-chua.jpg

Xuân Thu Đại Lãnh Chúa

Tháng 2 4, 2025
Chương 863. Truyền thừa có thứ tự Chương 862. Tức sắp đến hồi cuối
chung-ta-la-tro-choi-nguoi-choi.jpg

Chúng Ta Là Trò Chơi Người Chơi

Tháng 1 10, 2026
Chương 870: Con thỏ động Chương 869: Yên tĩnh tiêu vong
nam-nhan-dinh-chuoi-thuc-an

Nam Nhân Đỉnh Chuỗi Thức Ăn

Tháng mười một 11, 2025
Chương 00: Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 35: Chương cuối cùng
vo-dich-kiem-tu-he-thong.jpg

Vô Địch Kiếm Tu Hệ Thống

Tháng 2 4, 2025
Chương 106. Thánh ma chủ nhân sứ giả Chương 105. Đàm phán
gia-mien-vi-vuong.jpg

Gia Miện Vi Vương

Tháng 2 13, 2025
Chương 628. Chương khâu cuối cùng (2) Chương 627. Chương khâu cuối cùng (1)
ta-that-khong-phai-ma-than.jpg

Ta Thật Không Phải Ma Thần

Tháng 1 24, 2025
Chương 646. Phiên ngoại: không đội trời chung Chương 645. Phiên ngoại: ba ba đi chỗ nào? (1)
dung-gia-vo-nguoi-chinh-la-kiem-dao-chi-ton.jpg

Đừng Giả Vờ, Ngươi Chính Là Kiếm Đạo Chí Tôn!

Tháng 1 22, 2025
Chương 597. Hoàn Kết Cảm Ngôn Chương 596. Thế giới chân tướng ( hoàn tất )
quy-cot-chung-tien.jpg

Quỷ Cốt Chứng Tiên

Tháng 1 13, 2026
Chương 413: ra Tạo Hóa thánh địa Chương 412: cơ duyên tràn đầy
  1. Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
  2. Chương 376: Nếu sống không nổi nữa…
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 376: Nếu sống không nổi nữa…

Từ nòng pháo của cỗ titan, một tia sáng chói lóa được giải phóng, nhuộm trắng nửa bầu trời.

Ngay sau đó là một tiếng nổ đinh tai nhức óc, chấn động không gian.

Và khi tầm nhìn một lần nữa trở lại, một cột khói hình nấm khổng lồ đã thay thế mảng rừng nơi Nguyễn An Bình vừa đứng không lâu.

Bên trong cỗ máy, toàn bộ hệ thống cảm biến hoạt động hết công suất, liên tục rà quét qua lại khu vực tên “ma đạo tông sư” vừa gào thét.

Trong đài chỉ huy, tay súng chính đang đeo lên một thiết bị tương tự kính thực tế ảo, hình ảnh về môi trường bên ngoài cùng hàng loạt các loại số liệu khác nhau xuất hiện trên mắt vị sĩ quan.

Vì vậy, dù cho bên ngoài đã được bao phủ bởi khói bụi dày đặc, người trong cỗ máy chiến tranh vẫn có thể nắm được tình hình bên ngoài thế giới.

“Báo cáo chỉ huy, đã hủy diệt mọi thứ trong phạm vi 12 cây số.

Tất cả hệ thống cảm biến không phát hiện bất cứ dấu hiệu nào của sự sống, xác suất mục tiêu bị xóa sổ là 99%.”

“Không cần thiết phải báo cáo tỉ lệ sống sót của đối phương đâu, thiếu tá.

Theo những gì hệ thống giám sát của chúng ta báo cáo, đối phương rất có thể chỉ là một tên Khai Mạch cảnh, dù cho hắn có thiêu đốt toàn bộ tinh huyết trong thân thể để tăng tốc thì cũng chạy không kịp.

Phải biết, trúng một tia hủy diệt, thì cả Thần Ý cảnh đại năng cũng phải trọng thương, đừng nói gì tới một tên còn chưa đến Vô Cấu cảnh.

Nên mục tiêu đã bị xóa sổ hoàn toàn, chúng ta nên đi sang chỗ khác tìm con mồi mới.”

Mệnh lệnh được đưa ra, tổ lái của cỗ máy bắt đầu nhanh tay thao tác, điều hướng gã khổng lồ sắt thép.

Nhưng đúng lúc này, từng tiếng rên rỉ, nỉ non lại bất ngờ vang lên từ phía hệ thống máy tính.

Ngay lập tức, vị thiếu tướng chỉ huy cau mày, quát.

“Hừm! Đám các ngươi làm ăn kiểu gì đấy hả?

Ai lại mở thể loại phim vớ vẩn nào ngay trong lúc chúng ta đang chiến đấu thế này?”

Bầu không khí bên trong tĩnh lặng, tất cả thành viên trong đài chỉ huy đều im lặng không nói lên lời.

Trong bầu không khí tĩnh lặng đó, từng tiếng rên la vẫn tiếp tục vang lên.

Nghe vậy, có một sĩ quan cũng nhận ra có chuyện gì đang xảy ra.

Chỉ thấy người nọ tới gần một vách kim loại, rồi gỡ bỏ tấm thép ra, để lộ phần dây cáp chằng chịt bên trong, và cả một con người được đặt ngay trong đó.

Trên người anh ta, vô số những giác cắm được cấy ghép, đang kết nối trực tiếp với cỗ titan.

“Xem ra cơ bộc vẫn còn giữ lại được một phần cảm giác đau đớn chính là nguyên do của những tiếng rên rỉ khi nãy, thưa tướng quân.”

“Hừm! Ai là người phụ trách việc bảo trì máy móc, thế quái nào lại để cơ bộc kém chất lượng vào trong cự thần binh của đế quốc thế này?!” – Vị tướng không nhịn được, quát lớn.

Đáp lại, người sĩ quan nhìn vào đống mạng nhện giữa những cuộn dây mà lắc đầu.

“Thưa ngài, nhìn vào công nghệ chế tạo cơ bộc thô sơ này, thuộc hạ cho rằng đây là đồ cổ từ hơn 9000 năm trước, thời điểm khi mà nữ đế vẫn còn chưa thống nhất cả lục địa.”

Nghe cỗ titan mình được phân phối không phải là hàng mới được sản xuất, mà là đồ cổ từ thời đại xa xưa, vị thiếu tướng giờ này trong lòng chửi bậy, không ngừng nguyền rủa quan trên nào đã ném hắn vào đây.

Khi gã khổng lồ bằng sắt thép bắt đầu sải bước rời xa.

Lúc này, trong không gian tăm tối, Nguyễn An Bình cũng mở con mắt trái của hắn ra.

Màu đỏ máu lan tràn, nhanh chóng thắp sáng nơi trú ẩn của hắn, cùng lúc, từng tiếng tim đập mạnh cũng vang lên phá vỡ sự yên tĩnh vốn có.

Hít sâu một hơi, hắn giải trừ trạng thái ẩn tàng khí tức.

“Cảm giác đầu óc đau nhói vừa rồi, hai phân thân cây cối và tảng đá của ta chắc cũng bị nghiền nát rồi.

Cũng phải thôi, với cái thái độ cào sâu ba thước đất đó, chắc chẳng còn lại gì trên mặt đất.”

Từng tia sáng từ môi trường bên ngoài nhanh chóng tràn vào, khi thứ đang bao bọc hắn dần rút về lòng bàn tay, và hóa thành chiếc găng màu máu.

Lại một lần nữa, thanh huyết kiếm do Nguyễn An Bình tạo ra đã cứu mạng chủ nhân nó.

Dù sao đây cũng là vũ khí có thể sát thương cảnh giới thứ bảy, tương đương Khống Vực cảnh đại năng.

Nên đương nhiên, tia sáng hủy diệt cảnh giới thứ sáu không thể đánh xuyên lá chắn do thanh kiếm dựng lên.

“Chậc, ban đầu ta cũng chỉ coi thứ này như một món đồ chơi tiện tay chế tạo mà thôi.

Ai mà ngờ được, thứ đồ chơi đó giờ lại thành ngón tay vàng của ta chứ?

Giờ, có lẽ ta cũng nên đặt một cái tên mới cho ngươi, cứ suốt ngày gọi huyết kiếm thì cũng không ổn.”

Từ găng tay, chất lỏng màu đỏ máu lại biến hình, trở lại hình dạng nguyên bản là thanh kiếm.

Soi vào hình bóng mình phản chiếu trên lưỡi kiếm, Nguyễn An Bình giờ nở nụ cười nhạt.

“Tại cái thế giới mà đi đâu cũng thấy sự thù địch này, ta chỉ muốn dùng huyết kiếm trong tay, chém ra một đường sống cho bản thân mình.

Nên từ giờ, tên của ngươi là Huyết Lộ.”

Đặt tên xong cho kiếm, Nguyễn An Bình cũng quay sang nhìn hoàn cảnh xung quanh.

Nơi hắn đang đứng hiện tại đã hóa thành biển lửa, mặt đất bị nung thành pha lê nóng chảy.

Còn đại địa dưới chân vẫn rung động liên hồi.

Qua làn khói bụi dày, vẫn chứng kiến bóng dáng từng cỗ máy khổng lồ băng qua khu rừng cháy.

Từ phương xa, từng tiếng nổ xé trời vang vọng, khiến Nguyễn An Bình giờ cũng chỉ có thể lắc đầu trước mức độ tàn phá kinh hoàng đó.

“Chậc, xem ra từ hôm nay trở đi, chẳng còn khu rừng nào gọi là Khư Mộc Lâm nữa.”

Giờ, Nguyễn An Bình cũng phải khiếp sợ trước thái độ cực đoan của đám người Đại Ung đế quốc.

Nhưng khi nghĩ lại, hắn cũng vì đánh giết một con goblin mà cho người đánh nổ cả một hành tinh.

“Ai, tại sao ta lại nghĩ xấu về bản thân mình như vậy chứ?”

Tự chửi bậy mình, Nguyễn An Bình cũng nhanh chóng rời đi.

Sau hai ngày hai đêm tiến sâu vào nội địa Đại Ung.

Tới giờ này, người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại vẫn phải chật vật nằm trong hang động đá.

Hiện tại, không thể gọi hắn là con người, mà là một xác ướp, khi ngoài gương mặt ra, toàn bộ cơ thể hắn đều được băng bởi vải trắng.

Hắn nằm ngửa trên nền đất lạnh, mắt mỏi mệt nhìn lên trần động tối, còn miệng dù đã suy yếu thều thào nhưng cũng không ngừng chửi bậy.

“Móa đám triều đình ưng khuyển, ta chỉ là một khách tham quan từ thế giới khác, có thể chất tương đương Vô Cấu cảnh mà thôi, các ngươi có cần phải đem tận 5 tên Phi Thiên đại tông sư để rượt một mình ta hay không?

Còn mọe cái bọn không làm mà vẫn có ăn ở Khư Mộc Trấn, đám các ngươi hại ta đúng là thê thảm mà.”

Sau khi đào thoát thành công khỏi Khư Mộc Lâm.

Nguyễn An Bình đã một đường xuôi nam, tiến dần về trung tâm Bắc Vực.

Vào lúc cách xa Khư Mộc Trấn cả ngàn dặm, không còn cảm nhận được chấn động khi những cỗ máy sắt thép cày nát đại địa.

Hắn bắt đầu nghĩ tới việc muốn tìm một chỗ để ẩn náu an thân.

Đại ẩn tại triều đình, trung ẩn tại thành thị, tiểu ẩn tại hoang dã.

Hắn là một vị khách tới từ thế giới khác, không hề có bất cứ giấy tờ tùy thân nào chứng minh là người của Đại Ung, đừng nói gì tới làm quan mà ẩn thân trong triều.

Nên hắn tìm tới thành thị gần nhất, muốn trà trộn, tìm kiếm đường giây làm giả mạo giấy tờ để kiếm thân phận hợp pháp.

Cũng giống như lần tại Khư Mộc Trấn đó, hắn ngang nhiên đi vào thành bằng cổng chính, khiến đám tán tu cùng ma tu quanh cổng phải trợn trừng mắt.

Nhưng ai ngờ được, cả khu cổng thành chìm trong báo động đỏ.

Từng đội vệ thành quân hung hãn lao ra, hướng về Nguyễn An Bình như thể hắn là mỹ nữ.

Thậm chí, có tới tận 5 Phi Thiên cảnh tông sư ra tay truy bắt hắn.

Gặp đối phương người đông thế mạnh, nên đương nhiên 36 kế, chuồn là thượng sách.

Sau khi đánh trọng thương ba người, dọa sợ hai kẻ khác.

Nguyễn An Bình cũng lết tới và chữa thương ngay tại hang núi này.

“Móa nó, ai mà ngờ được, lần trước ta ra vào Khư Mộc trấn dễ dàng như vậy là do đám ăn hại ở đó bỏ bê trách nhiệm, kỷ luật như bùn nhão.

Quân lính thì cũng sợ đánh nhau, nên cứ mắt nhắm mắt mở, ai cũng cho vào.

Nên làm ta tưởng thành trì nào của Đại Ung cũng chểnh mảng như vậy…nên lại một lần nữa… con mọe nó.”

Sau một hồi liên tục chửi bậy, Nguyễn An Bình giờ cũng cảm thấy những vết thương trên người hắn đã lành lại vài phần.

Có một thể chất mới đúng là đã đề thăng lực chiến của hắn lên nhiều lần.

Nhưng việc không thể làm quen với thể chất đặc thù cũng là điều tai hại.

Thân thể phức tạp đồng nghĩa với thời gian khôi phục vết thương sẽ kéo dài hơn, và kiến thức về chữa trị của Nguyễn An Bình gần như bị lật đổ và phải làm lại từ đầu.

Nên sau cả ngày trời, những vết thương trên người hắn mới khôi phục bảy, tám phần.

Thương thế chuyển biến tốt, hắn cũng bắt đầu rảnh mà để ý tới cái hang mình đang cư trú.

Chợt, hắn lập tức cau mày bật dậy.

Con mắt đỏ máu liên tục đảo qua đảo lại, quan sát mọi thứ xung quanh.

“Không đúng.

Trong cái hang này có gì đó rất không đúng.

Nếu trong rừng sâu có một hang đá thoáng mát, thoải mái, ở ngay chân núi dễ tiếp cận,… ta không tin, nơi đây đến một con kiến cũng không có.

Với lại, cái hang này cũng sạch sẽ quá mức bất thường rồi đi.”

Nguyễn An Bình bắt đầu đi quanh, thăm dò nơi hắn đang đặt chân.

Rất nhanh chóng, hắn đã tìm thấy một cái hốc nhỏ, có thể thông tới một hang rỗng khác.

Lách người đi qua khe đá nhỏ hẹp, bước vào trong khu vực mới.

Nguyễn An Bình phải bất ngờ, khi nơi đây có vẻ sáng hơn hắn đã nghĩ.

Có một vết nứt xuất hiện trên đỉnh trần, giống như một cửa sổ tự nhiên chiếu sáng nơi âm u này.

Ngay khi bước vào, một hàng chữ khắc trên vách đá đã thu hút sự quan tâm của hắn.

Đó là hàng chữ được khắc bằng tiếng mẹ đẻ của Nguyễn An Bình, không phải ngôn ngữ của một Đại Ung xa lạ.

“Ngài Thiên Mệnh, thân là một người đi xa xứ, tứ cố vô thân trên thế giới này, ta chắc hẳn ngài phải cảm thấy hoang mang lắm.

Nhưng hãy đừng vội hoang mang, vì đó chỉ là sự khởi đầu cho những ngày tháng ngài bị người của triều đình truy nã.

Thật lòng mà nói, bần đạo rất xót xa khi thấy ngài cứng đầu chịu khổ như vậy, nên bần đạo đưa cho ngài một lời khuyên.

Nếu ngài sống không nổi nữa, hãy tìm Thiên Cơ Các, chúng ta luôn chờ ngài ở đó.”

Bên dưới từng hàng chữ, chiếc lông quạ đen lắc lư qua lại thay ký tên.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bi-nu-oa-nuoi-mot-van-nam-ta-rot-cuc-hoa-hinh.jpg
Bị Nữ Oa Nuôi Một Vạn Năm, Ta Rốt Cục Hoá Hình
Tháng 1 23, 2025
hong-hoang-tien-dao-thong-than-tam-tieu-cau-ta-cho-luyen.jpg
Hồng Hoang: Tiễn Đạo Thông Thần, Tam Tiêu Cầu Ta Chớ Luyện
Tháng 1 9, 2026
chan-quan-gia-lam.jpg
Chân Quân Giá Lâm
Tháng 1 2, 2026
tan-the-tu-la-ta-co-to-cap-giet-choc-thu-ve-he-thong
Ta Có Tổ Cấp Sát Lục Thu Về Hệ Thống
Tháng mười một 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved