-
Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 375: Tà ma ngoại đạo, người người có thể tru diệt!
Chương 375: Tà ma ngoại đạo, người người có thể tru diệt!
Ngay khi chứng kiến Đại Ung lại nắm trong tay một đám cường giả có thể đánh nát hư không, dùng sức người tùy ý chế tạo ra khe nứt không gian.
Hai mắt Nguyễn An Bình phải co giật, vì hắn đã đánh giá quá thấp chiến lực của thế giới này.
Nhưng mọi thứ mới chỉ là một món khai vị.
Khi cả bầu trời hoàn toàn bị che khuất bởi những bóng đen, Nguyễn An Bình giờ không nhịn được mà chửi bậy.
“Con mọe nó! Đùa ta sao?!
Ta biết cái thế giới này rất không hợp thói thường, nhưng không nhất thiết phải không hợp thói thường tới vậy a!
Lại một lần nữa, nơi đây có phải một cái thế giới võ hiệp không vậy!”
Lúc này, cả bầu trời đã hoàn toàn bị che lấp bởi vô số những điểm đen.
Đó không phải mây trời, mà là hàng trăm, thậm chí là hàng ngàn những chiến hạm khổng lồ, những cỗ máy tạo vật bằng sắt thép tinh xảo, nhưng bọc bên ngoài vẻ hiện đại đó lại là một nét cổ kính, khi từng dãy cung điện nguy nga, tráng lệ, quỳnh lâu ngọc vũ mọc lên trên chúng.
Khiến lần đầu tiên nhìn qua, Nguyễn An Bình đã tưởng rằng đang có cả một khu di tích chùa chiền cổ kính đang lơ lửng trên không.
Mỗi một chiếc chiến hạm mà Đại Ung đem tới đều có chiều dài nhỏ nhất là 3 cây số, còn lớn là những thành phố trôi nổi dài hơn 50 cây số.
Nhìn vào đủ thứ vũ khí được tích hợp trên những chiến hạm khổng lồ, một cảm giác nguy hiểm đến lạnh gáy xuất hiện trong lòng Nguyễn An Bình.
Điều đó có nghĩa, một khẩu pháo trên tàu của người ta đủ để uy hiếp sinh mạng của hắn, và đối phương có hàng triệu khẩu như vậy, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.
Khi Nguyễn An Bình còn chưa hết bàng hoàng.
Từ trên những chiến hạm to lớn, từng điểm đen bắt đầu được thả tự do.
Với khả năng quan sát từ con mắt có thể bóp méo thực tại, hắn ước tính chiều cao của những thứ đang rơi xuống khoảng từ 30 tới 100 mét.
Khi những khối kim loại nặng nề giáng xuống từ trên không, mặt đất dưới chân rung chuyển, rừng cây đổ rạp, từng đợt sóng xung kích từ phương xa kéo tới tạo thành một cơn cuồng phong, cuốn phăng mọi thứ theo chiều gió.
Với thực lực của mình, Nguyễn An Bình tự tin hắn có thể trụ vững trước cơn bão nhân tạo ấy.
Nhưng khi thấy có một đám Tụ Khí cảnh bị thổi bay như chim trời, còn Khai Mạch cảnh ở lại chống chọi.
Trong đầu hắn chợt nghĩ tới một khả năng.
Rất có thể, đám người của Đại Ung đang đãi cát, muốn tìm ra những mục tiêu có giá trị nhất để tra hỏi thông tin.
Và đâu là mục tiêu có giá trị nhất? Đương nhiên chính là những võ giả có tu vi cao.
Dù không biết suy đoán của mình chính xác hay không, nhưng cẩn thận là không bao giờ đủ.
Nên giống như bao võ giả cấp thấp khác, hắn thả mình để gió cuốn đi.
Còn số phận của những kẻ trụ lại?
Khi cơn cuồng phong nhân tạo biến mất.
Đám võ giả Khai Mạch cảnh phải sững người, khi mà những gã khổng lồ sắt thép giờ đã để ý chúng.
Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, từng âm thanh máy móc chói tai đã vang lên từ những cung điện, pháo đài trên lưng gù của những cỗ titan.
“Tất cả những võ giả còn ở bên trong Khư Mộc Lâm nghe rõ, tất cả các người hiện tại đều là đối tượng tình nghi, yêu cầu mọi người giơ hai tay đầu hàng, phối hợp Trấn Vũ Ty điều tra làm rõ.
Nhắc lại, yêu cầu tất cả võ giả giơ hai tay đầu hàng, phối hợp Trấn Vũ Ty điều tra làm rõ.”
Cảm nhận được uy áp từ những gã khổng lồ tỏa ra, phần lớn đám thám báo, hoặc vài kẻ mạo hiểm muốn kiếm cơ duyên đành giơ tay đầu hàng.
Nhưng bên cạnh đó, vẫn có nhiều võ giả trong lòng có quỷ.
Những kẻ này phần lớn là các ma tu, hoặc là thám tử được Võ Minh cài vào.
Đám người này biết được kết cục của chúng sẽ thê thảm như thế nào, nếu bị người của triều đình bắt giữ.
Nên khi bị dồn vào bước đường cùng, chúng cũng đành liều mạng chạy trốn.
Đương nhiên, chỉ là một đám Khai Mạch võ giả, không thể nào sánh được với đội quân cận vệ của nữ đế, nơi mà ai cũng có tu vi từ Vô Cấu cảnh trở lên.
Nhìn từ phương xa, chứng kiến từng cỗ máy to lớn giày xéo mặt đất.
Nguyễn An Bình giờ này hoàn toàn trầm mặc.
Nếu đối mặt với nữ đại tá Lâm Phương Cửu kia, hắn nghĩ mình vẫn còn cơ hội để rời đi.
Nhưng nhìn vào lực lượng quân đội đế quốc đang bao phủ trên trời dưới đất.
Thì sự lựa chọn duy nhất đó chính là ở lại Đại Ung, nơi con đường phía trước chìm trong một làn sương mù mờ mịt.
Trong lúc Nguyễn An Bình đang than thở.
Chợt, một cảm giác suy yếu xuất hiện trong lòng hắn.
Đây cũng là điều hiển nhiên, vì các cơ quan của hắn được thiết kế để tồn trữ nội lực, mà cả cơ thể hắn vẫn trong trạng thái trống không.
Khi hắn còn đang nghĩ xem, nên đi tìm thằng xui xẻo nào để tạm thời lấp đầy cơn đói, thì giống như ngủ gật lại được đưa gối đầu.
Cái mũi Nguyễn An Bình run run, hắn cảm nhận được một mùi hương quen thuộc đang lan tỏa trong không khí.
Một mùi máu tươi, khá tương tự khi hắn thiêu đốt khí huyết dùng thay cho ma lực.
Nhìn vào hai đám mây đỏ máu đang nhanh chóng bay tới, Nguyễn An Bình giờ cũng đành trầm mặc.
“Chậc, thảo nào kể từ khi đặt chân tới Đại Ung, tên võ giả nào gặp cũng đổ oan ta là ma đạo tông sư.
Thì ra trên đời lại có tà ma ngoại đạo, bắt chước phong cách võ đạo của Liên Minh Nhân Loại chúng ta tới vậy.” – Hắn vô sỉ mà chửi bậy.
Còn ngay trước mặt Nguyễn An Bình.
Lúc này, hai tên Khai Mạch cảnh ma đạo đang cuống cuồng nhìn về phía sau.
“Nhanh, Tiền lão, mấy cỗ máy đó liếc nhìn về phía hướng này rồi! Mà ta cũng không còn nhiều huyết khí nữa!”
“Hừm, ngươi đúng là quá trẻ tuổi.
Cứ thong thả, và yên tâm chúng ta có thể chạy thoát thôi, dù sao cả đời lão già ta đã trốn qua không biết bao lần, khi bị đám triều đình ưng khuyển đuổi bắt.”
Nghe tiền bối của mình khẳng định như vậy, tên ma tu trẻ tuổi cũng an tâm được phần nào.
“Như vậy, lão Tiền, ngươi nói biện pháp tránh thoát người của triều đình là gì đây?”
“Kiệt kiệt. Thanh niên trẻ, gió lớn quá, ngươi ghé sát vào rồi ta nói cho bí quyết.
Dù cảm thấy lão ma đạo tiền bối của mình có gì đó không ổn, nhưng tên ma tu trẻ vẫn ghé tới gần mà không để ý nụ cười đang nở trên môi đối phương.
“Bí quyết chạy trốn của ta là…”
Còn chưa nói hết câu, ma tu lão Tiền đã há miệng, để lộ ra hàm răng sắc bén, lởm chởm không giống người.
Trong chớp mắt, một cú cắn cực mạnh đã được tung ra, nhắm thẳng vào động mạch cổ tên ma tu hậu bối.
Tích tắc mà qua, mạng sống của một Khai Mạch cảnh cứ như vậy mà bị đoạt đi.
Còn trong tầm nhìn của Nguyễn An Bình.
Hắn chứng kiến hai đám mây sương mù máu đang tới gần, chợt một bên đâm vào bên còn lại, rồi tai nạn giao thông trên không xảy ra.
Cả hai đám mây sương máu đâm sầm vào nhau, cày một đường tới ngay trước mặt hắn.
Khi bụi mù tán đi, có hai bóng hình dần xuất hiện.
Một người trẻ tuổi giờ đang đè lên trên thân thể đã chết không nhắm mắt của một lão già.
Trong miệng tên ma tu trẻ, đó là miếng thịt vẫn còn đang rướm máu của lão Tiền.
“Phi! Đồ con lợn ngu ngốc.
Lão nghĩ Lâm Diệu ta là trẻ ba tuổi à?
Ta mới hai mươi ra mặt mà tu được tới tận Khai Mạch, trong khi lão già rồi vẫn dậm chân tại chỗ, như vậy lão cũng nên nhận thức được chênh lệch giữa chúng ta chứ?”
Tên ma tu ngồi trên xác chết của kẻ thù mà liên tục chửi bậy, hoàn toàn không quan tâm Nguyễn An Bình đang đứng ngay bên.
Lâm Diệu cũng đã liếc qua tên kiếm khách ngay trước mắt.
Khí huyết dồi dào, chắc hẳn lại là một luyện thể võ tu.
Mà ma tu chính là khắc chế của luyện thể, thậm chí, nhiều người trong ma đạo còn gọi đám luyện thể là hình người đan dược, đủ để thấy địa vị luyện thể thuần túy thấp như thế nào.
Bàn tay trắng nhợt của tên ma tu trẻ đặt gần động mạch cổ của lão Tiền.
Từ trong vết thương hở, từng dòng tinh huyết đỏ tươi chảy ra, vô căn cứ lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
Lúc này, tên ma tu trẻ mới quay sang, nhìn vào Nguyễn An Bình một mắt.
“Khí huyết trên người ngươi thật nồng đậm, quả nhiên là hình người đại dược a.
Thật là xui xẻo khi ngươi gặp Lâm Diệu ta tại đây.”
Tên ma tu vừa giới thiệu, vừa nuốt xuống chỗ tinh huyết mới thu thập.
Trước thái độ thong dong lạ kỳ của đối phương.
Nguyễn An Bình không nhịn được mà đưa ra câu hỏi.
“Ra vậy, tên ngươi là Lâm Diệu sao?
Ta hiện tại có một câu rất muốn hỏi ngươi.”
“Quân đội của Đại Ung đã dí ngay sau lưng ngươi rồi, tại sao ngươi lại không chạy?”
Đáp lại, Lâm Diệu nở một nụ cười đầy thâm hiểm.
“Hừ, ta vừa nuốt tinh huyết của lão Tiền, nên tốc độ sử dụng Huyết Độn Đại Pháp có thể nhanh gấp đôi.
Như vậy, tại sao ta phải hoảng sợ nhỉ?
Và nếu ta cắn nuốt thêm cả một tên luyện thể đại đan như ngươi, ta lại càng không cần kiêng nể gì nữa.”
Nghe đối phương giải thích, Nguyễn An Bình cũng gật gật đầu, đã hiểu.
Trong chớp mắt đó, không có bất cứ dấu hiệu nào.
Găng tay đỏ trong tay hắn đột ngột biến hình, hóa thành một lưỡi kiếm sắc bén, lấy đầu Lâm Diệu khi đối phương còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Tiếp đó, linh hồn, ký ức của hai tên ma tu bị thanh huyết kiếm hấp thu.
Sinh Cơ Cường Thể Thuật khởi động, hút sạch sinh mệnh lực từ hai bộ thi thể, biến chúng thành hai cái xác khô.
Còn phần nội công chân khí, thể chất đặc thù mới được chế tạo của hắn tham lam cắn nuốt tất cả.
Sau cùng, một cảm giác no lửng dạ cũng xuất hiện trong lòng Nguyễn An Bình.
Có thể nói, với kẻ đứng đầu Liên Minh Nhân Loại, ma tu chính là một từ ngợi ca khi có người gọi hắn.
Ngay khi Nguyễn An Bình còn đang vươn vai sảng khoái.
Bỗng chợt, hắn cảm nhận được đang có thứ gì đó khóa chặt mình.
Từ phương xa, nòng pháo của một cỗ titan đã hướng thẳng về phía hắn.
Giọng nói máy móc vang vọng khắp khu rừng, uy nghiêm như một lời thẩm phán.
“Đúng là tà ma ngoại đạo, người người có thể tru diệt!”
Nghe vậy, Nguyễn An Bình lập tức xù lông phản bác.
“Tà ma ngoại đạo? Ta rõ ràng là chính đạo hiệp sĩ có được hay không a?
Các ngươi không thấy ta ra tay chém giết hai tên người trong ma đạo sao?”
Nhưng nòng pháo không nghe lời thanh minh, một tia sáng hủy diệt lập tức được giải phóng, hướng thẳng về phía Nguyễn An Bình.