Chương 373: Trấn Vũ Ty.
Tìm được cách để lách qua phong ấn thiên đạo đã đặt trên người mình, Nguyễn An Bình vươn tay theo cảm giác, tiếp dẫn một phần sức mạnh vận mệnh tiến vào trong thân thể.
Cảm nhận được liên kết với các vận mệnh hóa thân đã xuất hiện trở lại, hắn không chần chờ mà thiêu đốt hơn một nửa số vận khí, kêu gọi Trường Sinh Thánh Chủ.
Dù sao tại thế giới nơi lấy võ học làm đầu, một tà thần thiên về sinh mệnh luôn là sự lựa chọn tốt nhất.
Một tia vận mệnh xuyên qua lỗ hổng, tạo thành cầu nối đưa nguồn sức mạnh khổng lồ truyền vào thân thể Nguyễn An Bình.
Ngay lập tức, một luồng sinh cơ dồi dào vô cớ xuất hiện, tẩm bổ cho thân thể trung niên già yếu.
Trong chớp mắt, cơ thể hắn đã xuất hiện những thay đổi vô cùng to lớn.
Trên người hắn, ngoại trừ mái tóc bạc trắng không có gì thay đổi, từng lớp da nhăn nheo đầy sẹo đang nhanh chóng bong tróc, để lộ ra một làn da non trắng bệch.
Phủi đi những lớp da chết, Nguyễn An Bình giờ đã hoàn toàn khôi phục lại dáng vẻ của một thanh niên trẻ tuổi.
Dù đang có trong thân thể một luồng sinh cơ khổng lồ, nhưng khi chạm vào mái tóc bạc trắng, hắn giờ chỉ có thể thở dài.
“Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra đây, với một lượng lớn sinh cơ tràn vào như vậy, thì đáng lẽ ra thọ nguyên của ta phải khôi phục lại mới đúng.
Thế quái nào, tuổi thọ còn lại của ta vẫn chỉ vỏn vẹn 5 năm thế này?”
Sau một hồi tạm dùng vị cách từ một vận mệnh tà thần, dò xét những điểm bất thường trên thân thể mình.
Nguyễn An Bình cũng đã có đáp án cho câu trả lời ấy.
Đúng là nhờ vào Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, hắn cũng có thể đi vòng qua phong ấn của thiên đạo, mở khóa được phần nào sức mạnh của bản thân.
Nhưng phong ấn mà thế giới ý chí đặt lên hắn vẫn còn đó, nó áp chế, khiến một tên “vực ngoại thiên ma” với những quy tắc kỳ lạ giờ phải tuân theo quy luật của thế giới này.
Tại Đại Ung, người có sinh mệnh nồng đậm đúng là có thể sống rất lâu, nhưng dù có nạp thêm bao nhiêu sinh cơ cuối cùng cũng có hạn mức cao nhất, không thể giúp một người trường sinh bất tử.
Muốn khôi phục thọ nguyên? Muốn sống lâu ngàn đời?
Chỉ có một con đường có thể đi, đó là tu luyện võ đạo, đột phá cảnh giới.
Nếu không, Nguyễn An Bình cũng sẽ chỉ còn lại 5 năm tuổi thọ.
Đương nhiên, cũng có một cách khác giúp hắn có thể khôi phục thọ mệnh.
Đó chính là đi qua khe nứt không gian, trở về Liên Minh Nhân Loại, thì ngay lập tức, những phong ấn quy tắc mà thiên đạo Đại Ung đặt lên người hắn sẽ tự động tan biến như chưa bao giờ tồn tại.
Trước lựa chọn cấy ghép thứ đan điền không thể diễn tả và bắt đầu luyện võ, với việc quay trở lại Liên Minh Nhân Loại.
Đương nhiên, Nguyễn An Bình lựa chọn phương án thứ hai.
Ai mà biết sẽ có tai họa ngầm nào, nếu hắn cấy ghép cơ quan mang theo ô nhiễm đó vào trong thân thể?
Ngay khi hắn muốn quay trở lại chiến trường, nhảy xuống khe nứt để trở về liên minh.
Bỗng chợt, từ trên trời cao, một ngôi sao băng đang lướt ngang qua bầu trời, rồi vô số tiếng nổ vang như sấm rền theo sau, xé toạc từng đám mây trắng.
Nếu nhìn kỹ, có thể thấy rõ đó là một bóng người đang lướt nhanh trên những đám mây, khí tức người nọ vô tình thả ra cũng đủ để khiến Khai Mạch cảnh trong phạm vi ngàn dặm run rẩy sợ hãi.
“Móa nó! Méo ổn rồi, là người của triều đình.”
Nguyễn An Bình lập tức dẹp bỏ phương án thứ hai.
Trong cảm nhận của hắn, nữ tướng vừa bay ngang qua dù cảnh giới là Vô Cấu đỉnh phong, nhưng khí tức cô nàng vô ý phát ra cũng đã mạnh gấp cả trăm lần những người cùng cảnh giới.
Trước một đối thủ mạnh như vậy, dù cho hắn có thiêu đốt toàn bộ vận khí để quyết chiến một trận, thì tỉ lệ thắng là ba bảy.
Bảy phần hắn bị đánh chết tại chỗ, ba phần là tàn phế rút lui khỏi chiến trường.
Dự đoán trước được kết quả thảm bại đó, giờ hắn trở lại chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Không còn cách nào khác, Nguyễn An Bình đành rút lui về phía Khư Mộc Trấn, chuẩn bị kế hoạch để trở lại Liên Minh Nhân Loại sau.
Trên trời cao, nữ tướng thuộc Đại Ung đang bay trên không bỗng dưng nhíu mày.
Khi nãy, có một ánh mắt đã liếc nhìn cô trong giây lát, một ánh mắt khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Hừm, chẳng lẽ cơ duyên do đám Thiên Cơ Các đó bày ra cũng đã thu hút cả Phi Thiên đại tông sư tới sao?
Chút nữa ta phải cho người tra xét, xem có quân đoàn nào dám phá luật, cử chiến lực cấp độ đó tới khu vực biên thùy này.
Còn nếu như không phải là người trong quân bộ, như vậy cũng phải báo cáo cho triều đình, tổ chức một lần rà quét đám tông môn dư nghiệt kia.”
Nói tới đây, nữ tướng cũng không còn cảm nhận được ánh mắt khó chịu kia nữa.
Cô nàng lao nhanh về phía khe nứt lớn, nơi đã trở thành một bãi chiến trường lộn xộn.
Sau một âm thanh làm oanh động trời đất, nữ tướng của Đại Ung bước ra từ một hố thiên thạch nóng bỏng.
Áo giáp đen như thể mang trên người màn đêm của thế giới, gương mặt kiên nghị bị phá hỏng bởi một vết sẹo lớn cắt ngang qua sống mũi, đôi mắt đen láy đầy sát ý nhanh chóng đảo qua xung quanh, thu lại tất cả cảnh vật vào trong mắt.
“Hừm, cái mùi đáng chết này, không sai đi đâu được.
Chắc hẳn đã có vài con chuột của Thiên Cơ Các đi ngang qua đây!”
Vừa nói, nữ tướng vừa hùng hổ bước đi trên chiến trường.
Nhưng ngay một giây sau, cái mũi của cô nàng run run, giống như ngửi được một mùi hương mê người nào đó.
“Cái này là… nơi đây chẳng lẽ có linh khí!
Đám Thiên Cơ Các kia tiết lộ một thông tin động trời như vậy, chỉ là để công bố thông tin về linh khí cho người trong thiên hạ sao?”
Nữ tướng quân nghi hoặc như vậy không phải không có căn cứ.
Phải biết, Đại Ung đã thống trị gần như toàn bộ lục địa trên thế giới, nhưng số lượng “bảo địa” hay chính xác hơn là những khu vực giàu linh khí lại vô cùng hiếm có, chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Sau hơn 9000 năm kể từ ngày nữ đế đăng quang, thống trị cả thế giới.
Đáng lẽ ra, đám tông môn giang hồ tàn đảng phải bị quét vào đống rác của lịch sử.
Nhưng vì tìm thấy một bảo địa, nên các thế lực chống đối nữ đế vẫn có thể tồn tại và sống sót cho tới tận bây giờ.
Nhờ việc hấp thu linh khí, đan điền của các võ giả sẽ bước vào một cấp độ mới được gọi là thức tỉnh.
Lúc này, tốc độ tu luyện của một người có thể tăng lên nhanh gấp cả chục, cả trăm, thậm chí hàng ngàn lần tùy vào số linh khí hấp thu.
Nhờ đó, Võ Minh, tổ chức liên hợp các tông môn phản kháng Đại Ung mới có đủ đỉnh cấp cao thủ, và tìm được đường sống trong chỗ chết khi đối đầu với đế quốc.
Cảm nhận được linh khí thi thoảng xuất hiện và biến mất, nữ tướng lúc này vui mừng cười mỉm.
Nàng lấy ra bên hông một thiết bị liên lạc tương tự điện thoại, và bắt đầu gửi mệnh lệnh thẳng về Khư Mộc Trấn.
Lúc này, bên trong một thị trấn xen lẫn giữa cổ phong và hiện đại, từng màn hình vốn chạy quảng cáo lúc này bỗng dưng thay đổi.
Cùng lúc, từng tiếng còi phòng không cũng vang lên inh ỏi, khiến bầu không khí nặng nề đè lên tất cả mọi người.
Tiếp đó, gương mặt nghiêm nghị của nữ tướng quân cũng xuất hiện.
Trên đường phố, ngay khi nhìn thấy binh phù được nữ tướng mang theo.
Dù nhìn qua có vô kỷ luật tới mấy, nhưng khi có những tình huống cần triệu tập, các “đệ tử tông môn” giờ lập tức đứng nghiêm trong vô thức.
“Ta là đại tá Lâm Phương Cửu thuộc Trấn Võ Ty.
Hiện tại, với quyền hạn Hoàng quyền đặc cách, thay mặt nữ đế chí cao.
Ta tuyên bố Khư Mộc Trấn khôi phục lại làm quân trấn như 500 năm trước.
Sau mệnh lệnh này, quân khu Khư Mộc, số hiệu 356 sẽ được thành lập.
Ngoài các cư dân và lực lượng dân quân bản địa ra, yêu cầu tất cả những cá nhân không liên quan, hoặc các sĩ quan không phận sự rời khỏi chiến khu trong 24 giờ.
Nhắc lại, yêu cầu tất cả những cá nhân không liên quan, hoặc các sĩ quan không phận sự rời khỏi chiến khu trong 24 giờ.
Nếu sau 24 giờ vẫn không rời khỏi theo mệnh lệnh, tất cả cá nhân vi phạm đều sẽ bị kết tội gián điệp và phản quốc.”
Ngay sau khi ban bố mệnh lệnh, hình ảnh của nữ đại tá biến mất, để lại chỗ cho những màn hình quảng cáo tiếp tục hoạt động.
Dưới đường phố, bầu không khí nghiêm trang vừa rồi đã biến mất như chưa bao giờ tồn tại.
Đám võ giả giờ này hai mắt nhìn nhau, không ngừng bàn luận về mệnh lệnh vừa được ban ra.
Có người không nhịn được mà chửi bậy.
“Người vừa rồi là con cái nhà ai mà bá đạo như vậy a?
Phải biết, muốn thành lập một quân khu mới, thì phải cần có sự đồng ý của những lãnh đạo cấp cao nhất trong quân bộ, sau đó cần có lục bộ thượng thư cùng các quan lại trong triều đình xem xét tính khả thi.
Rồi cuối cùng, cần có chiếu chỉ của nữ đế thì quyết định đó mới có thể thông qua.
Làm sao mà một chức đại tá cỏn con có thể tùy ý chi phối đơn giản như vậy được?”
Bên cạnh hắn, có rất nhiều võ giả khác cũng gật đầu đồng ý.
Khi cả đám vẫn đang bình chân như vại, chờ đợi xem một màn kịch hay khi có quan trên nào đó xuất hiện, mắng cho Lâm Phương Cửu một trận, rồi đem nữ đại tá lên tòa án binh.
Chợt, bên cạnh họ, một võ giả khác đi ngang qua nở một nụ cười đầy khinh bỉ.
“Hừm, đúng là một đám ngu ngốc.
Giờ còn không chạy nữa thì ngày mai muốn đi cũng không được.”
Nghe người nọ nói vậy, đám người lập tức không vui.
“Chờ chút đã, ý ngươi là sao chứ?”
Thấy cả đám người chặn đường mình, người võ giả cười nhạt giải thích.
“Hừm, đám các ngươi chẳng lẽ chưa bao giờ mở cuốn sổ tay quân nhân ra sao?
Phải biết người vừa rồi không phải tới từ mấy quân đoàn như chúng ta, mà người ta tới từ Trấn Vũ Ty!
Tuần tra thiên hạ, Hoàng quyền đặc cách.
Tám chữ đó không phải là nói đùa, đây là lực lượng thân binh, cực kỳ trung thành và thân cận của nữ đế.
Dù cho có là một binh nhất, nhưng chỉ cần là người của Trấn Vũ Ty, như vậy, các đại tướng cũng phải quan tâm ý kiến của họ vài phần.
Với lại, các ngươi tai điếc, không để ý người vừa rồi họ gì sao?
Đúng rồi, là họ Lâm, là hoàng thân quốc thích.
Giờ, mấy người nói xem, liệu chuyện người ta muốn thành lập quân khu mới có phải chuyện viển vông không?”