Chương 371: Tuyệt Vận Tử.
Cảm giác đau đớn như muốn chết đi sống lại này, rất lâu rồi Nguyễn An Bình không cảm nhận lại được nó.
Nếu là người thường, có lẽ lý trí của họ đã bị phá hủy hoàn toàn khi cả người bị chặn ngang chặt đứt.
Nhưng với một kẻ đã nghiền ép từng tế bào, lôi cổ tất cả nguồn ô nhiễm không thể diễn tả ra khỏi người.
Nguyễn An Bình vẫn giữ được bình tĩnh, kể cả khi chỉ còn lại tri giác nửa trên cơ thể.
Những hình xăm phù văn, những cấu trúc ma pháp trên da thịt hắn sáng rực lên ánh đỏ, thi triển Tơ Tuyến Ma Pháp.
Từ những phần máu thịt được chia tách, những sợi tơ đỏ liên tục được bắn ra, kết nối lại hai phần của cơ thể đã bị chém ngang lưng.
Dù cho thực lực đã suy giảm đáng kể, nhưng Nguyễn An Bình vẫn đủ sức để khâu vá lại từng thớ thịt.
Khi quá trình chữa thương hoàn tất, hắn run run ngồi dậy trên nền đất nóng.
Có thể thấy, làn da của thanh niên trẻ tuổi giờ đang lão hóa, với tốc độ bằng mắt thường cũng có thể trông thấy, giống như những tu tiên giả tuổi xế chiều đang bước vào thiên nhân ngũ suy.
“Khụ khụ.
Khi bước chân vào Đại Ung, mất đi kết nối với Bia Đá Giác Tỉnh, ta có thể cảm nhận được cái mạng cùi này chỉ còn 300 năm tuổi thọ.
Để có thể thi triển pháp thuật, ta dùng Sinh Cơ Cường Thể Thuật, thiêu đốt sinh mệnh, xăm lên mình đủ loại phù văn, tiêu tốn 150 năm tuổi.
Vì chạy trốn, ta thiêu đốt hơn 1 năm tuổi đời, và để phản kích ta không ngại đốt thêm 99 năm.
Còn bây giờ, sau khi tốn 45 năm tuổi để chữa thương, thì ta đã trở thành con ma chết sớm với 5 năm tuổi thọ sót lại.”
Nguyễn An Bình giờ cảm thấy thân thể của hắn là xa lạ tới vậy.
Thân thể suy kiệt, tay chân run rẩy, da lỏng đầy những vết đồi mồi, cả người đầy tử khí.
Quay người về sau, hắn lê từng bước tới gần thân xác đã bị băm thành vô số khối của Tử Ngọ.
Trên vùng đất đã bị hủy diệt này, đây là nguồn sinh cơ gần nhất mà hắn có thể tiếp cận.
Từ trên thân thể già nua gần đất xa trời, từng sợi tơ đỏ máu được giải phóng, tinh chuẩn bắn trúng vào từng khối thịt vẫn còn vương hơi ấm.
Trên những sợi tơ tuyến, ánh đỏ yêu dị nổi lên, phập phồng như tim đập.
Có thể thấy, những gì còn sót lại của tên sát thủ đang nhanh chóng phân hủy, trở thành một đống bùn đen.
Và ngược lại, thân thể Nguyễn An Bình cũng lấy lại được phần nào sức sống.
Giờ, ngoài mái tóc đã bạc màu ra, ngoại hình của hắn cũng dần quay trở lại thành một ông chú trung niên.
Cảm nhận được sinh mệnh tuôn trào, hắn giờ có thể thở phào nhẹ nhõm.
Theo những thông tin tình báo hắn vô tình thu nhận được từ Khư Mộc Trấn.
Trong khi cả giang hồ đồn ầm lên về lời sấm truyền từ Thiên Cơ Các.
Tất cả thế lực trên Đại Ung đều cẩn trọng, khi chỉ phái ra các Khai Mạch võ giả tới thăm dò cơ duyên.
Bên cạnh đó, cũng có vài thế lực ngầm không có nhiều dây dưa chính trị, nên mới dám phái Vô Cấu tông sư đi thăm dò.
Với trạng thái hiện tại, Nguyễn An Bình có thể an tâm phần nào, khi tại Khư Mộc Trấn này, không còn nhiều kẻ có thể đe dọa hắn.
Chợt, ông chú trung niên với mái tóc bạc trắng này nhớ ra điều gì đó.
“Chậc, đáng tiếc, ta đã quên mất là thanh kiếm của mình còn khả năng hấp thụ ký ức kẻ địch.”
Từ trên người hắn, cây ma kiếm đỏ máu một lần nữa xuất hiện.
Lưỡi kiếm sắc bén dễ dàng đâm xuyên qua đống thịt vụn đã hoàn toàn mất đi sức sống của Tử Ngọ.
Ngay sau đó, ký ức của tên Vô Cấu cảnh dần tràn vào trong đầu hắn.
Nhưng do Tử Ngọ đã chết trong một khoảng thời gian, và sinh mệnh trong thân xác hắn cũng đã bị người hút sạch.
Nên cuối cùng, chỉ còn lại một vài tin tức vụn vặt tràn vào trong đầu Nguyễn An Bình.
Những thông tin này đều là những tin tức tình báo quan trọng mà tên sát thủ thu thập được, còn những ký ức về thời thơ ấu, hay quá trình tu tập võ đạo trong Thiên Cang Lâu của hắn đã tan thành bọt nước.
“Ai, xem ra mọi chuyện càng lúc càng hỗn loạn rồi a.”
Trong những mảnh ký ức còn sót lại của tên sát thủ.
Đã có bốn Vô Cấu tông sư được cử tới Khư Mộc Trấn này.
Hai trong số họ đã bị hắn xử lý, và một lão đạo sĩ thuộc Thiên Cơ Các đã bị người chém ngang lưng.
Cuối cùng, là một cao thủ đại nội từ Hoàng Thành tới, kẻ mà tu vi sâu không lường được, đã từng vượt cấp chiến đấu, đánh bại cả Phi Thiên cảnh đại tông sư.
Nghĩ tới những thông tin đọc được, Nguyễn An Bình chỉ có thể thở dài mệt mỏi.
Lúc này, ánh mắt hắn vô thức nhìn lên trời cao.
“Ta đã hấp thu xong Tử Ngọ rồi, giờ có nên kiếm cái xác của tên Bạch Kê đó không nhỉ?
Ha, thôi vậy, người vừa bị chém làm đôi, vừa ở ngay trung tâm vụ nổ như vậy thì không biết còn lại nắm tro nào không?”
Chợt, hắn nghĩ tới vẫn còn thân xác của một Vô Cấu tông sư khác.
“Phải rồi a, còn lão đạo sĩ đó nữa.”
Dọc theo con đường mà Tử Ngọ đã mở ra, Nguyễn An Bình lao nhanh về phía khe nứt không gian.
Tại nơi đó, vẫn còn thân xác vị Vô Cấu cảnh thuộc Thiên Cơ Các.
Dù đã khôi phục lại một phần thực lực, nhưng với cơ thể đã bước vào tuổi trung niên, Nguyễn An Bình vẫn phải thở hổn hển khi một hơi chạy ngang qua hàng trăm cây số.
Bước tới vách vực, ngó nhìn bãi chiến trường lộn xộn tại nơi đây.
Giờ, muốn tìm một “nửa người” trong cả cánh rừng đã bị hủy diệt này đúng là mò kim đáy bể.
May mắn, nhờ vào việc lấy lại khả năng thi triển các pháp thuật cấp thấp, Nguyễn An Bình cũng dò tìm được vị trí người của Thiên Cơ Các đang bị chôn vùi.
Sau một hồi đào bới, ném ra từng cây cổ thụ dập nát, từng tảng đá cao bằng cả tầng lầu.
Cuối cùng, hắn cũng đã móc được cơ thể thảm không nỡ nhìn của lão đạo sĩ.
Về khả năng hủy diệt, Vô Cấu cảnh không thể phá hủy ngàn dặm như các pháp sư cấp độ 4 hay Nguyên Anh tu sĩ.
Nhưng về mảng cận chiến và khôi phục, các võ giả lại là những kẻ chiếm ưu thế.
Lúc này, sức sống mãnh liệt của Vô Cấu cảnh khiến Nguyễn An Bình cũng phải kinh ngạc.
Lão đạo sĩ của Thiên Cơ Các ngày hôm trước đã bị Tử Ngọ dùng đòn hiểm, đánh cho lão một phân thành hai, nhưng lão vẫn còn thoi thóp.
Và trải qua cả đêm chịu đủ loại tra tấn, vị Vô Cấu tông sư tới giờ vẫn giữ được một hơi.
Nếu như không trải qua tranh đấu gì, thì lão đạo sĩ vẫn có thể sống hết cuộc đời còn lại chỉ với nửa thân trên.
Nhưng do lão đã ở ngay trung tâm trận đại chiến giữa Nguyễn An Bình và hai tên sát thủ.
Nên dư ba do chiến đấu lan tới, trở thành giọt nước tràn ly, khiến vị tông sư không thể nào qua khỏi.
Khi được tìm thấy, lão đạo sĩ đã tắt thở, nhịp tim yếu ớt, và sinh mệnh sói mòn tới không thể cứu vớt.
“Chậc, xem ra mệnh của lão chỉ tới đây mà thôi, để ta tiễn lão đi một đoạn.”
Nói rồi, thanh huyết kiếm sắc bén đâm xuyên qua trái tim, giải thoát vị tông sư già nua khỏi đau đớn.
Là người đã có kinh nghiệm khi sử dụng thanh kiếm.
Nguyễn An Bình không vội mà hấp thu sinh mệnh và tu vi của lão đạo sĩ, thay vào đó, hắn nhắm tới ký ức của đối phương.
Nhưng rồi, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Từ trong bộ thi thể dần lạnh, một lực hút tâm linh cực mạnh xuất hiện, kéo ý thức đang bị thiên đạo phong ấn của Nguyễn An Bình đi.
Cảm giác quen thuộc chết tiệt này, nó khiến hắn nhớ tới cái lần gặp gỡ di hài của thần hề Sal.
“A lại nữa sao?
Dù cho linh hồn của ta bị thiên đạo phong ấn thật, nhưng tiến vào không gian ý thức rồi, khi đó không biết ai ăn ai đâu.”
Không tỏ ra bất cứ kháng cự nào, Nguyễn An Bình thuận theo lực hút ấy.
Tới khi ánh mắt mở ra một lần nữa, hắn đã đặt chân tới một chiều không gian kỳ lạ.
Dưới chân hắn là từng đám mây trắng, còn bầu trời chỉ là màn đêm đen đặc.
Nhờ vào ánh sáng từ mây trời, nên Nguyễn An Bình có thể thấy rõ một lão đạo đang quay lưng thẫn thờ ở phương xa.
Cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn về phía mình, lão đạo sĩ quay người nở một nụ cười khổ.
“Ai, nếu như bần đạo gặp được ngài ở đây, như vậy, chắc hẳn khí số của bần đạo đã tận, nên không thể trực tiếp nói chuyện được với ngài.”
Khi đặt chân vào chiều không gian ý thức này, Nguyễn An Bình đã sẵn sàng cho một trận chiến mới.
Nhưng có vẻ mọi chuyện đã diễn ra khác với dự tính của hắn.
Không có tàn hồn nào cười “kiệt kiệt kiệt” và cuồng ngạo, đòi đoạt xá hắn ở đây cả.
Chỉ có một lão già đang nói những điều khiến hắn cảm thấy khó hiểu.
Bình thường, Nguyễn An Bình sẽ rất thích khi được đóng vai câu đố người, để trêu đùa đối thủ.
Nhưng nếu đối phương muốn dựa vào vài câu nói mà muốn giả thần giả quỷ trước mặt hắn, như vậy, phải xem lão đạo sĩ này có mấy cân mấy lượng.
Trong tích tắc, con mắt đỏ của hắn giờ sáng rực, nhấn chìm cả không gian ý thức vào một biển máu.
Lúc này, bóng hình của Nguyễn An Bình đã trở nên vô cùng cao lớn, đủ để dọa sợ bất cứ ý thức thể nào.
Với tổng lượng ý thức khổng lồ như vậy, hắn có thể làm căng nát nơi đây chỉ với một suy nghĩ.
“Ta không cần biết ngươi là ai, nhưng tại sao ngươi lại tỏ ra như thể quen biết ta? Nói!”
Trước áp lực tâm linh nặng nề như núi cao đó, lão đạo sĩ vẫn nở một nụ cười niềm nở, thong dong như thể trời sập cũng không làm loạn đạo tâm lão.
Quan sát kỹ biểu hiện của đối phương, Nguyễn An Bình thở gắt rồi thu hồi uy áp, trả lại màu đen tĩnh mịch vốn có cho không gian ý thức này.
Hắn nhận ra được, lão già trước mắt mình chỉ là hình chiếu, hay chính xác hơn là một cái video được người ta ghi lại từ trước.
Như vậy, sẽ là trò hề nếu hắn còn muốn thị uy với một hình chiếu không có ý thức.
Trước mặt người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại, lão đạo sĩ cung kính cúi người.
“Bần đạo, Tuyệt Vận Tử, vốn là kẻ theo hầu bên cạnh các chủ Thiên Cơ Các.
Một năm trước đây, các chủ bỗng nhiên tâm huyết dâng trào, nên ngài đã bói ra một quẻ, và biết có vị khách từ dị giới ghé thăm, sẽ thay đổi khí số của Đại Ung này vĩnh viễn.
Vô lượng thiên tôn.
Bần đạo kính cẩn chào mừng Thiên Mệnh ghé thăm Đại Ung.”