Chương 370: Chém ngang lưng.
Giờ Nguyễn An Bình cũng không thể nào ngờ được, lần đầu tiên chiến đấu chống lại những võ giả con người lại còn chật vật gấp nhiều lần, so với khi đối đầu những vị thần hùng mạnh.
Điều này kể ra cũng là chuyện bình thường, khi một pháp sư chỉ quen sử dụng pháp thuật lại phải dựa vào thân thể mà tranh đấu.
Ánh mắt hắn nhìn về hai tên sát thủ, và cũng tiện thể quan sát môi trường xung quanh.
Hiện tại, phạm vi cả trăm dặm đều đã bị san phẳng, một góc của vách vực vĩ đại cũng bị đánh sập, và rơi vào khe nứt sâu tưởng chừng như không đáy.
Nếu cứ tiếp tục chiến đấu tại nơi đây, ai mà biết được liệu ba người họ còn có thể đánh sập cả vực sâu, khiến cho khe nứt dẫn tới Liên Minh Nhân Loại bại lộ ra không nữa?
Và lại, trận chiến ở cấp độ Vô Cấu cảnh này chắc chắn sẽ thu hút vô số những võ giả kéo tới.
Càng nhiều người, tỉ lệ khe nứt dẫn tới Liên Minh Nhân Loại bị phát hiện càng cao.
Nghĩ tới tình huống xấu nhất, trong lòng Nguyễn An Bình giờ đã nổi lên thoái ý.
Trong nháy mắt, từ những lỗ chân lông trên thân thể hắn, một làn sương mù máu tỏa ra, làm bóng dáng tên kiếm khách mang theo khí tức quỷ dị vô cùng nguy hiểm, khiến Bạch Kê và Tử Ngọ không nhịn được mà lui bước.
“Khí tức này, mùi máu tươi này.
Ta thật không ngờ, ngày hôm nay cũng có thể thấy được một ma đạo tông sư chân chính.”
“Bạch Kê, cẩn thận vào, bí thuật thiêu đốt tinh huyết của ma môn là không thể coi thường.”
Cả hai tên sát thủ không còn giữ lại vẻ thong dong của chúng nữa.
Khi còn đang chờ Nguyễn An Bình tung chiêu, một cảnh tượng không tưởng đã xuất hiện ngay trước mắt chúng.
Làn sương đỏ đang bao phủ quanh người tên “ma đạo tông sư” giờ không ngừng tụ hợp, hóa thành từng phù văn kỳ lạ, từng đường nét phức tạp đang phát sáng ngay giữa không trung.
Là những kẻ đã lăn lộn giang hồ gần trăm năm, đã chứng kiến qua vô số đỉnh cấp công pháp, đủ loại thần công bí tịch.
Nhưng đây là lần đầu tiên Bạch Kê và Tử Ngọ chứng kiến có loại võ công kỳ lạ tới vậy.
Chưa đợi hai tên sát thủ định thần lại, tất cả những phù văn và đường nét kỳ lạ kia đột ngột bám vào thân thể Nguyễn An Bình, biến làn da hắn hóa thành vật chứa cho một bộ kinh văn kỳ lạ, hoặc một nghi quỹ ma quỷ nào đó.
Còn giờ, ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.
Cảm nhận ma pháp trận được vẽ bằng tinh huyết đã hoạt động, cho phép hắn tạm thời sử dụng một vài loại pháp thuật cấp thấp.
Nguyễn An Bình không chần chờ mà dùng Phong Hành Thuật và Gia Tốc Thuật lên chính bản thân.
Từng phù văn ma pháp bùng lên ánh đỏ máu, và trong chớp mắt, người đứng đầu liên minh đã hóa thành một viên sao băng đỏ bay lướt qua bầu trời.
Thẫn thờ khi chứng kiến hành động của tên kiếm sĩ, Bạch Kê giờ không nhịn được mà chửi bậy.
“Cái quái gì đây?!
Chẳng phải trên giang hồ này, kiếm tu là một đám điên rồ, lúc nào cũng thẳng tiến không lùi sao?
Đúng là sống đủ lâu thì cái gì cũng có thể thấy được, đây là lần đầu tiên ta thấy có kiếm tu quay lưng bỏ chạy!”
Không nói gì nhiều hơn, đôi cánh chân nguyên sau lưng Bạch Kê đập mạnh, tạo thành lực đẩy đưa hắn bay vút lên trời cao như một quả tên lửa.
Còn ngay phía sau hắn, Tử Ngọ vẫn đứng yên trong tư thế chuẩn bị rút đao.
Mọi loại năng lượng trong đất trời, nhiệt độ, từ trường, ánh sáng đang dần bị thanh đao trong tay tên sát thủ cắn nuốt.
Khiến một vùng cả cây số quanh người hắn giờ bỗng hóa chiều tàn.
Trên trời cao, vừa bay xuyên qua những đám mây, Nguyễn An Bình vừa kiểm tra trạng thái của chính bản thân.
“Quả nhiên a, việc dùng sinh mệnh lực thay cho ma lực này tiêu hao không phải một chữ lớn có thể diễn tả.
Nếu như ta muốn ở lại để chiến đấu với hai tên kia, chắc mỗi giây trôi qua, ta cũng phải tổn thọ cả tháng trời.”
Giờ hắn bắt đầu nhớ về những ngày xưa cũ, khi có thể ngồi yên bên trong dị không gian, thả ra đám hóa thân máu thịt để chiến đấu thay cho mình.
Và nếu bộ thân thể hiện tại là một hóa thân, Nguyễn An Bình sẽ không tiếc mà ở lại chém giết với hai tên sát thủ.
Nhưng ai bảo, hắn đang sử dụng chính chân thân của mình, và còn bị thiên đạo của Đại Ung phong ấn lại phần lớn sức mạnh.
Nên chỉ cần sinh mệnh lực hao hết, khi đó có lẽ tử thần sẽ tới để đòi mạng hắn.
Hoặc cũng có thể, cái chết sẽ là chìa khóa giúp hắn gỡ bỏ toàn bộ xiềng xích.
Nghĩ tới đây, một cảm giác hưng phấn, nhao nhao muốn thử xuất hiện trong lòng Nguyễn An Bình.
Ngay sau đó, hắn đã tự cho mình một cái tát để tỉnh người.
“Móa nó, đầu óc ta đúng là có vấn đề rồi.
Ai mà lại muốn chết một lần để thử phong ấn của thiên đạo có rắn chắc hay không a?”
Khi đang xoắn xuýt chuyện tuổi thọ tiêu hao.
Chợt, một cảm giác nguy hiểm nổi lên ngay phía sau lưng, khiến Nguyễn An Bình dựng cả lông tơ.
Phía sau hắn, một cái bóng trắng đang đuổi sát theo sau.
Với tốc độ càng lúc càng nhanh đó, việc một giây thiêu đốt một tháng tuổi thọ có lẽ không đủ để hắn thoát khỏi Bạch Kê.
“Chậc, giờ ở lại đánh cũng phải tổn thọ, mà chạy trốn cũng tổn thọ.
Như vậy, ta lựa chọn ở lại chém chết hai đứa mất dạy nhà chúng bay!”
Nếu còn tại Liên Minh Nhân Loại, Nguyễn An Bình dự đoán tuổi thọ của hắn là vô hạn nhờ vào việc nửa số liệu hóa.
Nhưng khi bước vào Đại Ung, và phần lớn năng lực bị phong ấn.
Những ám tật từ trước tới nay như lần vắt kiệt sinh mệnh để thanh tẩy mọi loại ô nhiễm, hay các vết thương lớn nhỏ trong những năm tháng Xích Triều bao phủ… tất cả đều cùng một lúc phát tác.
Khiến tuổi thọ hiện tại của Nguyễn An Bình còn khoảng 300 năm, đủ lâu với một người bình thường, nhưng quá ngắn so với kẻ nắm trong tay sức mạnh tương đương cảnh giới thứ bảy.
Khi nãy, để tạo dựng những mạch ma pháp bằng khí huyết, hắn đã phải tiêu tốn một nửa tuổi thọ của mình.
Trong trạng thái hiện tại, mỗi giây Nguyễn An Bình lại tiêu hao gần 1 năm tuổi để chạy trốn.
Và nếu kẻ địch đã không muốn buông bỏ hắn.
Như vậy, người đứng đầu liên minh không ngại thiêu đốt 99 năm tuổi, cho chúng một đòn thật hung ác.
Khi chứng kiến làn sương mù máu một lần nữa xuất hiện, bao phủ cơ thể tên ma đạo tông sư.
Bạch Kê lúc này nhếch môi, khinh thường đối phương ra mặt.
“Hừm, lại muốn chạy trốn nữa sao?
Ngươi đừng suy nghĩ nhiều.”
Bạch Nhật Kê Minh!
Từ người tên sát thủ, chân nguyên được giải phóng tạo thành ngọn lửa trắng cháy bùng quanh thân thể hắn.
Bạch Kê há miệng như thét gào.
Thứ năng lượng cuồng bạo đang bọc quanh người hắn giờ được chi phối hoàn toàn bởi ý chí của võ giả, tạo thành hình dạng một con gà trắng đang gáy sáng.
Tiếng gà gáy vang vọng, gọi lên một mặt trời thứ hai ngưng tụ ngay trước mặt Bạch Kê.
Chợt, tròng mắt tên sát thủ phải co rụt lại, khi tên kiếm tu hèn nhát kia lại đột ngột xoay người, tung ra kiếm quang đỏ máu vắt ngang trời cao, chia tách cả thời không.
Không còn đủ thời gian chờ đợi, chiêu thức của hắn chỉ vừa ngưng tụ không lâu giờ phải vội vàng giải phóng.
Ngay giữa không gian, một mặt trời trắng va chạm với đường kiếm như phân chia thế giới.
Dù cho Bạch Kê có cảnh giới cao hơn, nhưng Nguyễn An Bình mới là người chủ động.
Và đường kiếm thiêu đốt 99 năm tuổi thọ để thi triển, làm sao có thể thua một chiêu thức chưa ngưng tụ hoàn chỉnh?
Nên mặt trời trắng bị tách làm hai nửa, còn tên võ giả vừa tạo ra dị tượng đó giờ cũng một phân thành hai.
Trong chưa đầy một giây, hai nửa của thiên thể nhân tạo sụp đổ, phát nổ và san phẳng cả khu rừng ngay bên dưới.
Cách tâm vụ nổ hàng cây số, nhưng Nguyễn An Bình cũng phải chật vật ứng đối với từng đợt sóng xung kích kéo tới.
Từ trên trời cao, viên sao băng đỏ rơi thẳng xuống lòng chảo vừa được vụ nổ tạo thành.
Việc bay lượn trên bầu trời cũng là quá miễn cưỡng với Nguyễn An Bình, và tuổi thọ của hắn giờ cũng không dư giả để tiêu hao mãi như vậy được.
Khi hai chân đứng trên mặt đất, hắn quay người, nhìn về phía nơi mình vừa chạy trốn và chờ đợi.
Dù sao hắn cũng tiêu hao gần trăm năm tuổi thọ để đổi một mạng người, nên hắn muốn xử lý tên thứ hai để tránh lãng phí.
Trong khói bụi sau vụ nổ, ánh mắt Nguyễn An Bình vẫn tập trung nhìn về phía trước, như thể mọi vật cản không hề tồn tại.
Khi một pháp sư đã lấy lại được phần nào khả năng thi pháp.
Mọi cảm quan trở về, giúp hắn thấy được một bóng đen đang xuyên qua khu rừng với vận tốc của một ngôi sao băng, sóng xung kích vô tình thả ra, hủy diệt vạn vật trên đường đi như thiên tai hình người.
Và kẻ đó không ai khác ngoài Tử Ngọ đã tích súc đao thế tới cực đại.
Tốc độ của hắn quá nhanh, khi Nguyễn An Bình kịp nhận ra, đối phương cũng đã xuất hiện ngay trước mặt.
Trong chớp mắt, đao khí đã tích súc cực đại được giải phóng, lướt ngang qua hàng trăm cây số.
Khi hình bóng Tử Ngọ xuất hiện một lần nữa, hắn đã trong tư thế nửa quỳ sau lưng Nguyễn An Bình.
Tên sát thủ Thiên Cang Lâu tra đao vào trong vỏ.
Trước mặt hắn, núi cao, rừng sâu… vạn vật đều bị chém thành hai nửa.
Còn sau lưng hắn, cơ thể Nguyễn An Bình cũng phải chịu chung số phận với núi rừng.
Dù đã thành công xử lý được tên ma đạo tông sư, nhưng với biểu hiện của Tử Ngọ, hắn hoàn toàn không có ý muốn quay lại để nhặt nhạnh cơ duyên.
Không phải vì hắn đại triệt đại ngộ sau khi chém giết tên kiếm khách, mà là vì…
“Ta cứ như vậy mà thua sao?” – Tử Ngọ run run nói.
Từng câu từng chữ đó, nghe kiểu gì cũng là lời trăn trối thay vì một tuyên bố thắng lợi.
Trên thân thể tên sát thủ, từng vết cắt sắc bén bắt đầu ẩn hiện, máu dần chảy thấm đẫm cả mặt đất.
Từng phần thân thể hắn lần lượt rơi rụng, cho tới khi chỉ còn đống thịt vụn.
Khói bụi dần tan đi, để lộ từng sợi tơ đỏ không biết đã giăng ra từ lúc nào.
Khi mọi thứ tưởng chừng rơi vào tĩnh lặng, từng tiếng ho khan lại đột ngột vang lên.
“Khục, khụ khụ!
Quả nhiên, làm kiếm khách giang hồ không hợp với ta tẹo nào, mà dùng Tơ Tuyến Ma Pháp để âm người mới là sở trường của ta.”