Chương 369: Chiến Vô Cấu cảnh tông sư.
Là ma đạo tông sư, Bạch Kê không nói gì nhiều mà lập tức ra tay.
Từng cây phi đao như những chiếc lông vũ trắng được bắn nhanh ra, hướng thẳng về phía Nguyễn An Bình.
Với tốc độ ra đòn nhanh tới kinh khủng, các phi đao được gia tốc nhanh gấp cả ngàn lần âm thanh, hóa thành từng tia sáng trắng lướt ngang qua không gian, nghiền nát mọi cảnh vật trên đường.
Dù sức mạnh đã suy giảm đi đáng kể, tương đương pháp sư cấp độ 2.
Nhưng nhờ sử dụng Sinh Cơ Cường Thể Thuật, không ngừng hấp thu sinh mệnh lực từ tự nhiên, cùng tu vi của đám võ giả chặn đường ngày hôm qua.
Nên các chỉ số cơ bản của Nguyễn An Bình đã tạm thời sánh được với một Khai Mạch cảnh mới đột phá.
Nhưng để hắn đối đầu với một người cao hơn mình cả đại cảnh giới, chừng đó vẫn là chưa đủ.
May mắn, khi tiến vào dị giới, hắn cũng đã mang theo cây kiếm được hắn tiện tay chế tạo ra.
Một bảo vật có trong mình hàng loạt những thuộc tính như: Tiến Hóa, Hấp Thụ Ký Ức, Tước Đoạt Sức Mạnh, Cứng Rắn, Cộng Sinh, Phân Tách, Tái Tổ Hợp, Sắc Bén.
Hiện tại, thanh huyết kiếm đang trong trạng thái cộng sinh với Nguyễn An Bình, nên một bảo vật vô tri giờ cũng xuất hiện một ý thức tạm thời.
Thân là vũ khí được thiết kế cho cảnh giới thứ năm, thứ sáu.
Nên rất nhanh chóng, thanh kiếm cũng phân tích ra được chủ nhân tuy phản xạ thần kinh nhanh, nhưng tố chất thân thể lại không theo kịp mạch chiến đấu.
Để hộ chủ, thanh huyết kiếm biến đổi trạng thái, hóa thành một dạng kim loại lỏng, bao phủ toàn bộ thân thể Nguyễn An Bình, tạm thời cường hóa thân thể hắn.
Lúc này, tốc độ phản ứng thần kinh, tố chất thân thể đều đã đạt tới tầng thứ của Vô Cấu cảnh.
Trong tích tắc, người đứng đầu liên minh cũng kịp thời phản ứng.
Chỉ vung kiếm một đường, nhưng lưỡi kiếm kim loại lỏng lại uốn éo, biến đổi như một dải lụa đỏ linh hoạt.
Từng tiếng “leng keng” đầy chát chúa vang lên, từng thanh phi đao được ngưng tụ từ chân nguyên bị đánh bật, hất văng về phương xa, tạo thành hàng chục vụ nổ san bằng phạm vi cả cây số.
Dư chấn của đợt giao phong lan tràn, tạo thành một trận động đất nhỏ, khiến vách vực nơi hắn đứng xuất hiện vô số vết rạn.
Dù được cường hóa mạnh lên cả đại cảnh giới, nhưng thể chất của một pháp sư vẫn khiến Nguyễn An Bình phải chịu nhiều thua thiệt.
Nếu không có lớp kim loại lỏng của thanh huyết kiếm hoạt động như một bộ giáp xương vỏ ngoài, có lẽ, cả người hắn giờ phải chi chít các vết thương khi từng đoạn kinh mạch nổ tung.
Nhưng không còn thời gian để hắn suy nghĩ nhiều.
Trong mắt hai tên sát thủ Vô Cấu cảnh, kẻ có thể ẩn giấu tu vi tốt như Nguyễn An Bình đương nhiên có cảnh giới ngang hàng chúng.
Vì vậy, chúng cũng sẽ không lấy làm bất ngờ, khi hắn đỡ được một đòn thăm dò tiện tay.
Sớm biết được kết quả, một đợt tấn công mới được Bạch Kê phát động.
Bạch Vũ Loạn Phong.
Vẫn là hàng chục thanh phi đao lông vũ được Bạch Kê ném về phía trước.
Nhưng thay vì phân tán như khi nãy, một loại kỹ xảo kình lực đã được tên sát thủ sử dụng, liên kết những chiếc lông vũ trắng thành một thể, khiến chúng xoay vòng như một mũi khoan.
Rõ ràng Bạch Kê đã nhận ra tốc độ phản ứng thần kinh của đối thủ có vấn đề, nên hắn không ngại mà coi tên kiếm sĩ bí ẩn kia làm bia ngắm.
Nhưng hắn không biết được, Nguyễn An Bình một giây trước và bây giờ giống như hai con người hoàn toàn khác biệt.
“Nếu ta nhớ không lầm, chất lượng thanh kiếm trong tay ta chắc đủ tiêu chuẩn để chém bị thương chân thân của Tử Thần đi.
Nên chắc nó không bị cắt đứt chỉ vì vài cọng lông đâu nhỉ?”
Với một ý niệm, thanh huyết kiếm trong tay Nguyễn An Bình đã biến hình, bung xòe như một chiếc ô lớn, che chắn ngay trước mặt hắn.
Đồng thời, ô đỏ xoay ngược chiều với mũi khoan ám khí đang bay nhanh tới, dễ dàng thổi bay đòn tấn công từ Bạch Kê ra bốn phương tám hướng.
Để tránh bị che khuất tầm nhìn, hắn vắt ô ngả về phía sau lưng, vừa vặn che đi sóng xung kích từ những vụ nổ chân nguyên đang thổi ngược.
Trước khi cả khu vực bị nhấn chìm trong bão bụi, Nguyễn An Bình phải nhíu mày lại, khi không thấy tên Tử Ngọ đã biến đi đâu mất.
Còn chưa kịp định thần, Bạch Kê chủ động giữ nguyên thế công.
Bạch Vũ Chiến Khải.
Thay vì tiếp tục tung ra những đòn tấn công từ xa, tên sát thủ giờ lao tới.
Từng chiếc lông vũ trắng bao bọc quanh người hắn như một bộ áo giáp, và phần lớn chân nguyên được hắn vận chuyển xuống dưới thân, như thể biến hai chân hóa thành móng vuốt của một loài mãnh cầm.
Không còn thời gian để ý tới một kẻ khác đã biến đi đâu mất, Nguyễn An Bình đột ngột biến ô thành kiếm.
Từ nãy tới giờ, một mực phòng ngự như vậy đã là quá đủ rồi, hắn muốn chủ động phản công.
Trong mắt Bạch Kê, đối thủ trước mắt là một kẻ cực kỳ nguy hiểm.
Tuy về thể chất, tên kiếm khách kia đúng là Vô Cấu cảnh yếu nhất hắn từng gặp, nhưng về kiếm đạo.
Cảm giác sắc lạnh, như thể lưỡi kiếm đã mọc mắt nhắm thẳng vào hắn đó.
Không sai đi đâu được, cảm giác đó chỉ có những kiếm đạo tông sư, những kẻ đã dâng hiến cả nửa cuộc đời vì kiếm mới có thể luyện ra được.
Nếu như những suy nghĩ lúc này của Bạch Kê bị Nguyễn An Bình nghe được, hắn chắc chắn sẽ chửi bậy tên sát thủ đã suy nghĩ nhiều.
Phải biết, thanh kiếm trong tay hắn giống như một dạng sinh vật sống cộng sinh, kết nối thẳng vào đầu óc người cầm kiếm.
Nên chẳng cần phải tu luyện, chỉ cần nắm trong tay thanh huyết kiếm này, như vậy, bất cứ ai cũng sẽ lâm vào trạng thái nhân kiếm hợp nhất.
Nhắm chuẩn vào Bạch Kê đang lao thẳng tới, Nguyễn An Bình nhíu mày, vung ra một đạo kiếm quang như vầng trăng tàn màu đỏ máu.
Chớp mắt mà qua, cả khu rừng cùng ngọn núi phương xa đã bị phân làm hai nửa.
Trước đòn kiếm khí đó, chỉ cần sơ sẩy, dù có là Vô Cấu tông sư cũng sẽ bị miểu sát.
Nhưng thân là sát thủ, giác quan của Bạch Kê vốn đã rất nhạy bén, còn chưa kể, hắn cũng đã đề phòng sát chiêu tới từ một “kiếm đạo tông sư”.
Nên tên sát thủ đã né được đòn trong đường tơ kẽ tóc.
Cảm nhận được đối thủ nguy hiểm hơn những gì mình dự đoán.
Bạch Kê lúc này thay đổi chiến thuật.
Hắn ta không còn lỗ mãng lao thẳng về trước nữa.
Thay vào đó, lợi dụng ưu thế tốc độ vượt xa Nguyễn An Bình, tên sát thủ liên tục di chuyển lắt léo vô cùng khó đoán, lưu lại từng tàn ảnh trong không gian, như thể đang chế giễu sự bất lực của kẻ cầm huyết kiếm.
Tốc độ của Bạch Kê càng lúc càng nhanh, khiến từng đòn tấn công của Nguyễn An Bình đều khó lòng khóa chặt hắn.
Vừa di chuyển, cái miệng của tên sát thủ vẫn nói nhảm không ngừng.
“Thật đáng tiếc a, một nhân tài luyện kiếm như ngươi giờ lại đi vào đường tà ma ngoại đạo.
Chính đạo thênh thang ngươi không đi, thế mà còn vọng tưởng bắt chước ma đạo nữ đế của Đại Ung, muốn cấy ghép đan điền của người khác vào thân thể, để nghịch thiên cải mệnh.” – Hắn muốn chọc giận con mồi, để đối phương vì một giây nóng giận mà để lộ sơ hở.
Bị người tự dưng tố giác là tà ma ngoại đạo, gương mặt Nguyễn An Bình khó chịu như vừa ăn phải con ruồi.
Hắn không muốn chơi với con gà thích nhảy nhót này nữa.
“Chậc, ta còn đang chờ tên đồng đội của ngươi xuất hiện, rồi tung ra một đòn xử lý cả hai cùng một lúc.
Nhưng thôi vậy.”
Ngay sau tiếng thở dài đó, thanh huyết kiếm trong tay Nguyễn An Bình lại đột ngột biến hình.
Trong con mắt khó tin của Bạch Kê, lưỡi kiếm màu đỏ máu đột ngột dài ra, uốn lượn bay về phía hắn như một con mãng xà đang nhe ra nanh độc.
“Hừm, lưỡi kiếm biến dài nhưng mỏng như cánh ve đó thì có thể làm gì chứ?
Ngu ngốc.”
Vừa chế giễu, Bạch Kê vừa nhào lộn ngay trên không trung.
Bạch Vũ Ưng Trảo Cước.
Hắn né đi đòn hiểm, và dùng chân phải được bọc trong chân nguyên vồ thẳng về lưỡi kiếm, như một loài chim săn mồi đang vồ bắt con rắn nhỏ.
Nhưng kết quả sau đó nằm ngoài sức tưởng tượng của Bạch Kê.
Đòn đá xoáy hắn tin vào không mạnh như đã nghĩ.
Bình thường, móng vuốt ngưng tụ từ chân nguyên vốn cứng rắn và sắc bén, có thể dễ dàng xé toạc đại địa, đá vỡ núi cao, giờ lại bị lưỡi kiếm siêu mỏng dễ dàng cắt qua như đậu phụ.
Trong ánh mắt tên sát thủ, một màu máu đang dần được phóng to.
Trước tình huống hẳn phải chết đó, Bạch Kê không những không sợ hãi.
Trái lại, hắn còn đang nở nụ cười đầy vẻ khinh thường.
Ngay lúc này, từ trong cái bóng của Nguyễn An Bình.
Một vật thể màu đen nào đó đột ngột nhảy ra.
Trong tích tắc, kẻ đứng đầu liên minh chỉ nhận thức được đối phương là một bóng người, và đang cầm trên tay một thứ vũ khí giống như đao kiếm gì đó.
Trên người kẻ vừa nhảy ra, bóng đen như màn sân khấu được kéo về phía thanh đao, để lộ ra hình dạng tên sát thủ Tử Ngọ.
Trong tay hắn là thanh đao đen đặc không một chút sáng bóng, nhưng ẩn chứa bên trong là một luồng năng lượng khổng lồ.
Ám Hành Trảm Thủ Thuật.
Không màu mè, không hoa mỹ, chỉ là một đòn tấn công cực hạn sát thương, đủ để khiến cả kẻ mạnh nhất cũng chứng kiến cái chết của chính mình thoáng qua.
“Chậc, vây Ngụy cứu Triệu, lấy thân làm mồi? Thì ra đây là lý do con gà ngươi tự tin tới vậy sao?”
Nguyễn An Bình thở dài mệt mỏi.
Chỉ với một suy nghĩ, lưỡi kiếm đỏ đang truy tung Bạch Kê giờ nhanh chóng chuyển hướng, như tia sét đỏ lướt ngang bầu trời.
Mọi sự kiện xảy ra trong chưa đầy một cái chớp mắt.
Lưỡi kiếm đỏ quay về hộ chủ, va chạm với lưỡi đao đen đặc như màn đêm.
Tiếng chát chúa khi kim loại va chạm vang lên, khiến ai nghe cũng phải đinh tai nhức óc.
Khi khí huyết được ma kiếm ngưng tụ tới cực hạn va chạm với chân nguyên được cô đặc trên lưỡi đao.
Ánh sáng chói lóa bao phủ vạn vật, uy lực của vụ va chạm được giải phóng, tạo thành vụ nổ càn quét phạm vi cả trăm cây số.
Sau vài giây, khi mọi thứ tạm thời lắng lại.
“Khục! Khụ khụ!”
Trong cơn bão bụi, Nguyễn An Bình ho vang, làm máu nhuộm đỏ hai bàn tay trắng.
Tưởng chừng cơn bão bụi sau vụ nổ sẽ tiếp tục tồn tại, che chắn, câu thêm chút thời gian cho hắn.
Thì bất chợt, một cơn cuồng phong đột ngột nổi lên, thổi bay toàn bộ tro bụi đang bao phủ.
Và đầu nguồn của cơn gió ấy tới từ Bạch Kê, chính xác hơn là đôi cánh chân nguyên trắng được ngưng tụ sau lưng hắn.