Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
conan-kisaki-eri-mang-thai-bat-dau-thoi-gian-ngung-lai.jpg

Conan: Kisaki Eri Mang Thai, Bắt Đầu Thời Gian Ngừng Lại

Tháng 1 8, 2026
Chương 683: Sắp không nhịn nổi Thiên Ảnh phu nhân 【1】 Chương 682: Ta sẽ chiếu cố thật tốt Thiên Ảnh phu nhân 【1】
tien-hong-lo.jpg

Tiên Hồng Lộ

Tháng 2 25, 2025
Chương 1220. 【 đại kết cục chương cuối 】 Chương 1219. Đại kết cục chi Luân Hồi Thiếp
dau-pha-chi-duoc-phong.jpg

Đấu Phá Chi Dược Phong

Tháng 1 20, 2025
Chương 155. Lời cuối sách Chương 154. Kết thúc vẫn là bắt đầu?
thai-co-long-tuong-quyet

Thái Cổ Long Tượng Quyết

Tháng 1 4, 2026
Chương 11149:Trảm Thiên Kinh Chương 11148:Bi thảm nhân sinh (Hạ)
yeu-nhat-chuc-nghiep-xin-nho-chi-la-nguoi-se-khong-dung.jpg

Yếu Nhất Chức Nghiệp? Xin Nhờ Chỉ Là Ngươi Sẽ Không Dùng

Tháng 2 4, 2025
Chương 500. Đã là kết thúc, cũng là bắt đầu Chương 499. Thời gian thấm thoắt, văn minh biến hóa
than-thoai-the-bai-thuong-nghiep-cung-ung-bat-dau-na-tra-tam-thai-tu.jpg

Thần Thoại Thẻ Bài Thương Nghiệp Cung Ứng: Bắt Đầu Na Tra Tam Thái Tử

Tháng 1 11, 2026
Chương 281 (2) : Tứ cường, đối chiến Lý Thừa Nghị! Cường đại át chủ bài! Chương 281 (1) : Tứ cường, đối chiến Lý Thừa Nghị! Cường đại át chủ bài!
huong-thon-ky-nhan-he-thong.jpg

Hương Thôn Kỳ Nhân Hệ Thống

Tháng 3 2, 2025
Chương 282. Hoàng Sơn Chương 281. Xuất thủ cứu giúp
7200734c2c9901c0819b4aa40f4b109c

Lão Bà Của Ta Một Vạn Tuổi

Tháng 5 18, 2025
Chương 1037. Phiên ngoại hai, một già một trẻ hai cái đại phôi đản Chương 1036. Phiên ngoại một, trên cầu nữ tử
  1. Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
  2. Chương 368: Thiên mệnh nhân?
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 368: Thiên mệnh nhân?

Đêm tối, khi cả Khư Mộc Trấn đã lên đèn, biến một thị trấn với lối kiến trúc cổ đại phương đông giờ sáng rực, còn hơn cả những thành phố hiện đại nhộn nhịp.

Nhưng dù ánh đèn được chạy bằng nội lực có sáng tới đâu, thì khu rừng phía bên ngoài thị trấn vẫn luôn chìm trong một màu đen đặc.

Bước đi trong bóng tối tưởng chừng như vĩnh cửu.

Giờ, tới cả một người có con mắt với thị lực tốt như Nguyễn An Bình cũng không nhịn được mà chửi bậy.

“Móa nó, ta cứ nghĩ quy tắc vật lý giữa hai thế giới giống nhau như vậy, thì màn đêm của hai bên cũng tối như nhau.

Ai mà ngờ được, ban đêm ở dị giới tối tới mức tầm nhìn của ta bị hạ xuống còn chưa đầy 50 mét.”

Với một kẻ đã đạt tới tầng thứ sức mạnh như hắn, tưởng chừng nỗi sợ về bóng tối chỉ còn là quá khứ.

Nhưng màn đêm tại Đại Ung giống như có gì đó rất quái dị.

Dù chắc chắn tầm mắt của mình không hề tồn tại bất cứ sinh vật sống nào, nhưng trong tấm màn đen đang bao phủ đất trời, hắn có thể cảm nhận được hơi thở…

Như thể màn đêm bao phủ nơi đây là một sinh vật khổng lồ đang say giấc.

Còn hắn chỉ là một con kiến nhỏ nhoi đang đi sát bên cạnh sinh linh ấy.

“Tê, cái cảm giác lạnh gáy này là sao chứ? Ảo giác sao?

Không, não bộ của ta hoạt động vô cùng trơn tru, sinh mệnh cường hóa khiến ta luôn tỉnh táo.

Và lại, những thứ sức mạnh còn lại chỉ bị phong ấn trong xác thịt ta, không phải bị thiên đạo của đế quốc này khóa kín hoàn toàn.

Với thực lực của ta lúc này, ảo giác là thứ không thể nào tồn tại.

Như vậy, sự thật chỉ có một, màn đêm đang bao phủ ta, nó thực sự đang sống…”

Nhận thức được mối nguy tồn tại trong màn đêm, Nguyễn An Bình thu liễm khí tức của bản thân, di chuyển nhẹ nhàng về phía khe nứt.

Có nhiều chuyện hắn cần phải trở về Liên Minh Nhân Loại để xác minh.

Cho tới khi bình minh ló rạng, người đứng đầu liên minh giờ có thể thở phào vì không có chuyện quái dị nào xảy ra.

Trước mắt hắn lúc này, đó là một khe vực khổng lồ, thứ chia cắt cả vạn dặm lục địa như vết sẹo dài.

Và nhờ ẩn núp dưới vị trí địa lý đặc thù đó, qua cả tháng trời mà đế quốc vẫn chưa nhận ra được sự tồn tại của cánh cổng dẫn tới thế giới mới.

Nhìn về phía khe nứt khổng lồ ngay trước mắt, Nguyễn An Bình giờ gãi đầu liên tục.

“Xem nào, ta nhớ khi mình leo ra khỏi vách vực, có một dãy núi với lớp đá màu xanh ngọc ở phía bắc, thêm cả một con suối nhỏ ở phía đông…”

Việc quay trở về liên minh trong một khoảng thời gian ngắn chưa bao giờ là ý định của Nguyễn An Bình.

Dù sao ở quê nhà, vẫn còn một cái thiên đạo đang canh cửa, chờ bổ lôi kiếp lên đầu hắn.

Nhưng ai mà biết được chữ ngờ, khi thế giới bên kia có thể đe dọa tới sự tồn vong của cả nhân loại.

“Chậc, ở Liên Minh Nhân Loại vẫn có một cái thế giới ý chí đáng chết, lúc nào cũng muốn xử lý ta.

Thế mà giờ ta vẫn phải lo an nguy cho cái thế giới đó…”

Trong thoáng chốc, ánh mắt Nguyễn An Bình đã trở nên sắc lạnh.

Đừng nhìn hôm qua hắn nhẹ nhàng trà trộn vào trong đám võ giả, dễ dàng trấn áp lại cả một đám người, mà cho rằng lực chiến của hắn đủ để xưng hùng xưng bá.

Nhưng theo những thông tin thu thập được.

Nguyễn An Bình có thể tự đánh giá, chiến lực của hắn đã bị suy yếu xuống còn cảnh giới thứ tư, cũng tương đương Vô Cấu cảnh của Đại Ung đế quốc.

Còn bên trên Vô Cấu cảnh, vẫn có tận 5 đại cảnh giới khác, và một vị nữ đế thực lực sâu không lường được, đã trấn áp cả một thế giới cao võ qua hàng ngàn năm.

Như vậy, chỉ cần hắn công bố sự tồn tại của một thế giới khác, là có thể thu hút những cao thủ ẩn giấu của Đại Ung tràn sang, thay hắn quyết chiến với thiên đạo.

Sau đó, hắn có thể ngồi yên, xem cái thiên đạo đáng chết kia phải chật vật ứng đối với kẻ địch kinh khủng nhất từ trước tới nay.

Đương nhiên, những ý tưởng điên rồ ấy bị Nguyễn An Bình ném khỏi đầu sau chưa đầy một giây.

“Dẹp đi, ai chơi cái trò cõng rắn cắn gà nhà bao giờ?

Mà hiện tại ta còn thiếu quá nhiều thông tin.”

“Chiến lực tối cao của thiên đạo có thể đạt tới như thế nào? Ta không biết?

Sức mạnh của nữ đế lớn ra làm sao? Ta còn chưa thấy mặt nàng.

Và lại…”

Đứng trên vách của vực thẳm, Nguyễn An Bình xòe lòng bàn tay phải ra.

Bên trong đó là một đan điền của võ giả.

Dù đã tách khỏi cơ thể trong một ngày một đêm, hoạt tính của cơ quan đó chỉ suy giảm một phần không đáng kể.

Nhưng đây không phải điều làm hắn kiêng kỵ nhất.

Ngay lúc này, từ dưới vực sâu thổi lên cơn gió nhẹ, lướt ngang qua làm người khoan khoái.

Và trong cơn gió đó, một lượng nhỏ linh khí từ Liên Minh Nhân Loại tràn sang, lại càng khiến sinh linh cảm nhận sự thoải mái khó tả.

Trong khoảnh khắc đó, từ một đan điền đang héo rũ, từng mạch máu đen chợt co thắt đầy bất thường.

Chỉ nhìn qua cũng thấy, cơ quan này đang dần sống lại!

Ngay trước mắt Nguyễn An Bình, đan điền đang điên cuồng nhúc nhích, từng mạch máu đen của nó đột ngột kéo dài, quơ múa như những xúc tu.

Trong tầm mắt có thể nhìn thấu dòng chảy của năng lượng, hắn thấy được một vài phần linh khí vô cùng nhỏ bé đã bị đan điền hoàn toàn cắn nuốt.

Khi đã xác định không có bất cứ nguồn năng lượng siêu phàm nào ở gần, đan điền lại một lần nữa yên lặng như một củ khoai.

Nắm chặt như muốn bóp nát cái bong bóng cá trong lòng bàn tay.

“Đáng chết thật a.

Trong cảm nhận của ta, năng lượng dự trữ bên trong nó vẫn không có gì thay đổi, nhưng hấp thu một tia linh khí lại làm đan điền xuất hiện chất biến.”

Nguyễn An Bình nâng thứ nhìn như bong bóng cá ấy lên cao quá đỉnh đầu, hướng về phía mặt trời.

Đáng lẽ ra, ánh nắng chói chang từ thái dương sẽ thiêu đốt ánh mắt bất cứ sinh vật nào dám nhìn thẳng vào thiên thể ấy.

Nhưng khi thứ ánh sáng ấy đi ngang qua đan điền khí hải đã biến dị, nó lại trở nên dịu nhẹ còn hơn đêm trăng mờ.

“Chậc, đám võ giả ở thế giới này thật đáng sợ a.

Chỉ cần đám người đó đặt chân tới liên minh, ta cũng không nghĩ ra chúng sẽ mạnh tới mức độ nào nữa.”

Còn chưa cảm thán xong, một làn gió mang theo mùi tanh nồng đột ngột thổi qua, kèm theo từng tiếng sột soạt vang lên sau lưng hắn.

Bước ra từ khu rừng vắng lúc này là hai tên võ giả mặc y phục tối màu như màn đêm, và dùng khăn đen che kín mặt nhìn vô cùng khả nghi.

Trên tay chúng, một đạo sĩ mù đã bị chém ngang lưng giờ đang thoi thóp và bị kéo lê đi đầy thô bạo.

“Bạch Kê, ngươi có chắc những lời mà tên thần côn này nói là thật không vậy?

Hắn nói đi tới vách vực phía tây bắc 300 dặm, chúng ta có thể gặp được thiên mệnh nhân là cái quỷ gì a?”

“Hừm, Tử Ngọ, ngươi hỏi câu này từ hôm qua tới nay vẫn chưa thấy chán sao?

Mặc kệ lời tên đệ tử ngoại môn của Thiên Cơ Các này nói có chính xác hay không, nhưng đây cũng là manh mối duy nhất giúp chúng ta có thể tìm được cơ duyên trong truyền thuyết.”

Vừa bước ra khỏi khu rừng không lâu, ngay lập tức, hai tên võ giả bí ẩn đã chứng kiến bóng hình Nguyễn An Bình đứng ngay bên vách vực.

Một bên là hai kẻ bịt mặt đang kéo lê thân thể của kẻ hấp hối.

Bên còn lại là thanh niên cũng khoác trên người y phục đen, trên tay là đan điền vẫn còn tươi mới, nhìn là biết vừa moi ra khỏi người thằng xui xẻo nào đó.

Nếu ai không biết chuyện, họ sẽ chỉ nghĩ đây là một buổi tụ hội của đám người trong ma đạo.

Nhưng thực tế.

Ngay khi nhận ra sự hiện diện của đối phương, cả hai bên đã lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.

Tay trái Nguyễn An Bình nhẹ nhàng đặt đan điền biến dị vào trong túi không gian, còn bên tay phải, chiếc găng tay đỏ nhanh chóng biến hình, tạo thành một cây kiếm đỏ máu đầy vẻ quỷ dị.

Sau một ngày một đêm làm quen với các giác quan và phương thức chiến đấu mới.

Các giác quan của hắn đã trở nên vô cùng nhạy bén, có thể dễ dàng thăm dò bất cứ võ giả từ Vô Cấu cảnh trở xuống.

Và nếu hai tên võ giả lạ mặt tới gần như vậy mà hắn mới phát hiện, chứng tỏ thực lực của chúng cũng không kém.

Đối diện, Bạch Kê và Tử Ngọ ban đầu cũng sững sờ khi phát hiện có người ở gần.

Dựa vào danh xưng chúng dùng để gọi nhau, không khó để đoán được đây chỉ là danh hiệu trong tổ chức, không phải tên thật của hai người này.

Chúng là những sát thủ tới từ Thiên Cang Lâu, một tổ chức có tiếng trong thế giới ngầm của Đại Ung đế quốc.

Nhưng lúc này, thân là sát thủ, việc tới gần mới có thể nhận ra được sự tồn tại của một người, thì chứng tỏ, đối phương cũng là kẻ rất khó chơi.

“Ai nha, Bạch Kê, xem ra có người tới lấy cơ duyên trước chúng ta rồi a.”

Vừa nói, ánh mắt Tử Ngọ vừa tham lam khi nhìn vào thanh huyết kiếm trong tay Nguyễn An Bình, đồng thời, tên sát thủ đột ngột lấy ra một thanh trường đao còn dính máu.

Đại Ung tuy là một thế giới khá hiện đại, nhưng tại nơi đây, không có bất cứ công nghệ vũ khí nào có thể biến hình tự do như thanh kiếm đó.

Còn ngay bên cạnh, Bạch Kê nãy giờ đều chú ý tới cơ quan đan điền biến dị, cho tới khi nó bị Nguyễn An Bình cất vào trong túi không gian.

“Vị huynh đệ kia, để ta đoán nào, cái đan điền vừa rồi chắc thuộc về tên xấu số nào đó vừa hấp thu xong linh khí trong truyền thuyết.

Nhưng ngươi lại đột nhiên nhảy ra, giết người moi đan điền, chắc là muốn cấy ghép trực tiếp nó vào cơ thể đi.

Để đấu với loại tà ma ngoại đạo, không từ thủ đoạn như ngươi… Tử Ngọ, ta nghĩ chúng ta không cần phải giữ đạo nghĩa giang hồ với hắn làm gì cả.”

Nói xong, khí tức quanh người Bạch Kê giờ sôi trào, không khí quanh người hắn vặn vẹo, còn trong tay tên sát thủ, từng cây phi đao đột ngột xuất hiện như một trò ảo thuật.

Đối diện hắn, Nguyễn An Bình biết được, những thanh phi đao nhìn như có thực thể kia lại là do chân nguyên cô đặc tạo thành.

Mà chân nguyên, đó lại là năng lượng đặc thù mà chỉ Vô Cấu cảnh mới có thể sử dụng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

su-huynh-cua-ta-ro-rang-rat-manh-lai-thich-tro-ma.jpg
Sư Huynh Của Ta Rõ Ràng Rất Mạnh Lại Thích Trổ Mã
Tháng 1 23, 2025
trong-sinh-lang-vuong-bat-dau-di-duong-cai-an-chut-bong-lan-trung.jpg
Trọng Sinh Lang Vương, Bắt Đầu Đi Đường Cái Ăn Chút Bông Lan Trứng
Tháng 2 1, 2025
vo-dich-that-tich-mich.jpg
Vô Địch Thật Tịch Mịch
Tháng 2 4, 2025
mong-dao-truong-sinh.jpg
Mộng Đạo Trường Sinh
Tháng 1 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved